Giọng Miêu Thúy Hoa ngọt xớt, không biết đã trộn bao nhiêu cân đường vào trong đó, nghe xong cảm thấy ngán đến phát hoảng.
Ánh mắt của bà cũng mềm mại đến nỗi khiến Cố An An rùng mình một cái.Không lẽ tối hôm qua cô làm quá, dọa bà nội bệnh luôn rồi? Cố An An có chút lo lắng nghĩ."Mẹ, mẹ không sao chứ?" Trong lòng Cố Kiến Nghiệp cũng nghĩ như vậy, trong mấy anh em, mẹ ông đối tốt với ông và Nhã Cầm nhất, nhưng từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng sến súa như vậy.Cố Kiến Nghiệp có chút thấp thỏm vươn tay, quơ quơ trước mắt Miêu Thúy Hoa.“Cút sang một bên." Miêu Thúy Hoa không kiên nhẫn đẩy tay con trai ra, đúng là một đám không có mắt.Bảo bối đang ở trong nhà, cũng không biết đường dỗ dành cho tốt, may mắn cái nhà này vẫn còn bà có mắt nhìn.
Ngọc Hoàng đại đế đã đặc biệt báo mộng cho bà, để bà chăm sóc đứa cháu gái tiên nữ hạ phàm này thật tốt.Đáy mắt Miêu lão thái thái hiện lên một sự thỏa mãn, đồng thời cho con trai một ánh mắt khinh bỉ, Cố Kiến Nghiệp nhìn mà lòng lạnh lẽo.Xong rồi, bà nội cô thật sự có vấn đề rồi, vậy mà lại đối xử với con trai bảo bối như vậy.“An An ngoan của bà, há miệng ra nào.”Miêu Thúy Hoa quắc mặt nhìn con trai xong, lại khoe khoang ở trong lòng một phen, tinh thần vô cùng sảng khoái.
Sau đó bà múc một muỗng canh trứng nhỏ đưa đến bên miệng Cố An An.Cố An An cũng bị sự khác biệt của bà nội so với ngày thường dọa sợ, theo bản năng mở miệng, ngoan ngoãn ăn canh trứng.Hương vị thơm ngon trơn mịn rất phù hợp với khẩu vị của cô.
Cô ăn ngon đến mức hai mắt cười cong tít, để lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ rất đáng yêu.Cô cũng chẳng để tâm tại sao bà nội tự dưng lại như vậy, canh trứng ngon như vậy, vẫn là ăn canh quan trọng hơn.Cố An An nghĩ xong, chờ nuốt một ngụm xuống lại tự giác há miệng ra, chờ bà nội đút.Cố Kiến Nghiệp gãi gãi đầu, cũng lười nghĩ, mẹ ông thỉnh thoảng sẽ không bình thường như thế đấy, nhưng dù sao người được thiên vị cũng chính là con gái ông.“Lời em nói đều là sự thật sao?”Miêu Thiết Ngưu đang muốn châm một điếu t.h.u.ố.c, nhưng lại bị em gái ruột Miêu Thúy Hoa của ông ở bên cạnh đẩy ra, đưa tay rút lấy t.h.u.ố.c lá rồi tùy tiện đặt trên chiếc bàn thấp trên giường.“Anh không thấy ở đây có trẻ con à, chẳng chú ý tứ gì cả.”.Từ khi nhận ra cháu gái của mình là tiên nữ nhỏ, lúc nào Miêu Thúy Hoa cũng luyến tiếc buông tay, hận không thể một ngày hai mươi bốn giờ ôm bảo bối ngoan ngoãn trong lòng.Bà cưng chiều nhìn cháu gái bảo bối An An đang yên lặng chờ đợi trong lòng, sau đó lại trừng mắt nhìn ông anh trai của mình.Em gái ông hôm nay bị gì vậy? Miêu Thiết Ngưu có chút buồn bực nhìn về phía em rể Cố Bảo Điền.Tuy rằng không trực tiếp lên tiếng hỏi, nhưng Cố Bảo Điền vẫn hiểu ý của ông ta.
Ông buông tay, tỏ vẻ mình cũng không biết.
Dù sao từ chuyện xảy ra đêm hôm qua thì bà vợ của ông cũng trở nên không bình thường.Ánh mắt của hai người họ giao nhau, căn bản không tránh khỏi ánh mắt của Miêu Thúy Hoa.
Bà hừ lạnh một tiếng, hai người vẫn chưa tỉnh ngộ kia mà còn dám ở đó chê cười bà.
Nhưng bà sẽ giữ cho họ chút mặt mũi, cũng sẽ không cười nhạo bọn họ.Ôi chao, cháu gái bà sao lại ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, Miêu Thúy Hoa tiếp tục dùng ánh mắt sến súa kia nhìn cháu gái trong lòng.Cố An An bị ánh mắt như vậy nhìn suốt một buổi sáng, cảm thấy da như bị tróc ra.
Nhưng dù sao bây giờ cô cũng quen rồi, nên rất bình tĩnh vùi ở trong lòng bà lão, tắm mình trong ánh sáng cưng chiều này, nghe mấy người thương lượng chuyện tiếp theo.“Em gái à, không phải là anh không tin, mà là việc này thật sự quá hoang đường.
Chuyện này nói ra, cũng sẽ không có ai đâu." Miêu Thiết Ngưu có chút tiếc nuối nhìn điếu t.h.u.ố.c đặt ở trên bàn.Thực ra trong lòng ông vẫn có chút tin tưởng, dù sao ông cũng hiểu được, em gái và em rể nhà mình sẽ không lấy chuyện như vậy ra để lừa gạt ông.Nhưng hạn hán không phải là chuyện nhỏ.
Hiện tại mọi người đều đang ăn no mặc ấm, hoa màu ruộng vườn nhìn qua cũng rất bình thường, ai sẽ tin sắp có hạn hán chứ.
Còn việc nạn đói sắp tới nữa, đây không phải là là chuyện hoàn toàn vô lý sao!!Lời này nếu như xuất phát từ miệng ông, không chừng cái chức đại đội trưởng này cũng không cần làm nữa.
Tên Triệu Thanh Sơn kia vẫn đang nhìn chằm chằm vị trí này, nếu như bị ông ta bắt được nhược điểm sẽ rất phiền toái..
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Sao lại không tin?” Miêu Thúy Hoa liếc mắt nhìn anh trai, ngày trước tại sao lại không nhận ra ông anh này ngu ngốc như vậy chứ.Ông trời đã cảnh cáo như vậy rồi, sao có thể sai được? Chẳng lẽ ông ta không tin em gái ruột của mình sao?Nghĩ như vậy, ánh mắt Miêu Thúy Hoa tràn ngập tức giận nhìn về phía anh trai Miêu Thiết Ngưu, dường như chỉ cần ông ta nói một câu không tin thôi, bà sẽ ngay lập tức phát hỏa."Em gái à, không phải là anh không tin em, chỉ là em nói xem, việc này anh nên làm sao bây giờ?" Miêu Thiết Ngưu hiểu rõ tính tình của em gái hơn ai hết, nhất thời mềm giọng nói."Việc này giải quyết thế nào còn cần em dạy anh à, anh là đội trưởng hay em là đội trưởng hả?" Miêu Thúy Hoa cảm thấy anh trai của mình trước giờ chưa từng dài dòng như thế này., chỉ hận rèn sắt không thành thép nói.“Hừ! Em là giỏi nhất, vậy em cho anh một phương án giải quyết xem nào?” Miêu Thiết Ngưu cười nhếch mép.
Cùng một mẹ sinh ra, ông còn không hiểu đứa em này sao.
Ông cũng không tin đứa em này của ông có thể đưa ra biện pháp gì tốt.Miêu Thúy Hoa đang muốn nói nhưng chợt nghẹn lại.
Bà quả thật là không biết làm sao.
Vốn chỉ là đi cùng chồng đến thông báo cho anh trai một tiếng, muốn cùng nhau nghĩ ra một giải pháp.“Sắp vào vụ thu hoạch lúa rồi phải không?" Cố Bảo Điền trước đó vẫn không mở miệng chợt lên tiếng: “Lúa năm nay sinh trưởng khá tốt, sản lượng mỗi mẫu chắc hẳn lên đến 200 cân.”Miêu Thiết Ngưu hiểu ý của Cố Bảo Điền, khẽ nhướng mày, đang muốn vươn tay lấy điếu t.h.u.ố.c kia, chợt nhìn thấy em gái đang nhìn mình chằm chằm, bèn hậm hực thu tay lại.“Vài ngày trước, tất cả cán bộ của đại đội huyện Liên Dương chúng ta đã lên huyện để họp, mấy huyện bên cạnh đã thu hoạch xong vụ xuân rồi, sản lượng của huyện ít nhất cũng phải được là 1500 cân.Miêu Thiết Ngưu khoa tay múa chân một hồi.
Cố An An không quan tâm đến sản lượng của mấy thứ nông sản này, nhưng Miêu Thúy Hoa và Cố Bảo Điền thì có.“Vô lý! Lấy đâu ra đất tốt có thể trồng được nhiều lương thực như thế chứ? Lấy nước thần tiên làm phân bón thì may ra." Miêu Thúy Hoa tràn đầy khinh thường quay đầu đi, muốn lừa người à.Ở cái thời buổi vẫn chưa có giống lúa lai như hiện tại, sản lượng lúa nước mỗi mẫu duy trì ở mức 150, 200 cân thôi, đây đã là ông trời ban thưởng rồi.
Bây giờ lại lòi ra sản lượng mỗi mẫu 1500 cân.Lấy chuyện này đi lừa dân thành phố chưa làm ruộng bao giờ thì được, chứ mấy lão nông lành nghề rồi ai sẽ tin đây.
Đến mấy đứa trẻ con bốn năm tuổi cũng sẽ không tin những chuyện cười này.Miêu Thiết Ngưu cũng nghĩ như vậy, nhưng ai bảo xu hướng hiện giờ là như vậy chứ.Người ta sản xuất được 1500 cân mỗi mẫu, anh chỉ sản xuất được 150 cân, vậy nhất định là do năng lực của cán bộ như anh có vấn đề, không phối hợp tốt với xã viên dưới quyền, sản xuất không tích cực, không chủ động.
Vậy người đứng mũi chịu sào phải chịu trách phạt đương nhiên là người làm cán bộ như anh.Hơn nữa lãnh đạo cấp trên cũng không quan tâm anh thực sự sản xuất bao nhiêu, họ chỉ cần anh đưa ra một con số đẹp, sau đó giao lên cấp trên.
Đối với họ mà nói, như vậy là xong việc rồi, về phần là thật hay giả, bọn họ cũng không thèm quan tâm đâu.Trước khi vợ chồng Miêu Thúy Hoa đến, Miêu Thiết Ngưu đã rất rầu rĩ vì chuyện này.Nếu thật giống như lãnh đạo ám chỉ, vậy lần này thu hoạch lúa xong sẽ phải giao lên cấp trên không ít.
Số còn dư lại, có đủ chia cho toàn bộ xã viên trong đội hay không cũng chưa biết chắc.Hơn nữa, nếu cảnh báo của em gái và em rể ông thành sự thật, hạn hán thật sự tới, vậy tương lai đất đai sẽ không thể trồng được gì, cộng với việc lương thực dự trữ thiếu hụt nghiêm trọng nữa, vẫy sẽ xảy ra chuyện gì đây? Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng cảm thấy không rét mà run."Anh à, loại chuyện này thà rằng tin tưởng còn tốt hơn.
hằng nguyễn
Nếu như chuyện tối hôm qua thật sự là thần tiên báo trước, vậy chúng ta đem lương thực giao hết lên trên, thế thì thôn chúng ta ăn cái gì bây giờ.
Thôn có 89 hộ, 576 người, người già có, trẻ nhỏ cũng có, đều là họ hàng thân thích với nhau cả, anh nỡ lòng nào nhìn bọn họ c.h.ế.t đói."Cố Bảo Điền thở dài, sắc mặt trở nên trầm trọng.Cuộc sống mới ổn định chưa được bao lâu, sao đột nhiên lại xảy ra cơ sự này chứ.Miêu Thúy Hoa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc mắt nhìn chồng mình một cái.Tiên nữ nhỏ này đã đầu t.h.a.i đến nhà bà, vậy đám lão thần tiên trên kia có thể không chiếu cố một chút sao? Đây nhất định là thần tiên cảnh báo cho bọn họ.Nếu như có thể qua được cửa ải này, vậy thì tất cả mọi người đều được hưởng ánh sáng từ bé ngoan nhà bà...