Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 19



Cố Bảo Điền cảm thấy bà vợ nhà mình từ hôm qua đến giờ đầu óc hơi không tỉnh táo, lười nói chuyện với bà, nhìn thẳng vào Miêu Thiết Ngưu bên cạnh, nghe ông trả lời.Đôi mắt Cố An An cũng háo hức nhìn ông cậu trước mặt, chờ quyết định của ông.“Để tôi suy nghĩ lại lần nữa.” Miêu Thiết Ngưu cau mày, lông mày cau lại thật sâu.Chuyện này đúng là không nhỏ, nếu thôn Tiểu Phong này do Miêu Thiết Ngưu ông một tay quyết định thì còn có thể nghĩ ra cách, nhưng chẳng phải còn có một thằng khốn họ Triệu sao? Nếu mà có sai sót gì thì Triệu Thanh Sơn sẽ là người đầu tiên lên c.ắ.n miếng thịt.Trong lòng Miêu Thiết Ngưu vẫn còn chút hy vọng, kiến bò chữ có thể là thật, nhưng có thể chỉ là trùng hợp, cũng có lẽ căn bản không có thiên tai nào.“Này còn...."Miêu Thúy Hoa còn chưa nói xong thì bị Cố Bảo Điền cắt ngang."Được rồi, tốt nhất là anh suy nghĩ kỹ lại đi."Cố Bảo Điền biết anh vợ mình làm đội trưởng có chút ích kỷ, nhưng phần lớn vẫn là vì người dân trong thôn.

Chỉ cần ông ta tin bọn họ một chút thì sẽ không lấy cả làng để mạo hiểm, lại để cho ông ta suy nghĩ kỹ, sẽ biết rõ phải làm gì.Miêu Thúy Hoa còn muốn nói vài lời nữa nhưng đã bị chồng kéo tay áo lôi ra ngoài."Chậm chút, đừng làm rơi bảo bối nhà mình." Miêu Thúy Hoa không dám cử động mạnh, nàng tiên nhỏ này vẫn còn ở trong n.g.ự.c bà.

Lỡ bà cử động mạnh quá rồi làm rơi con bé thì sao? Bà chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo chồng ra ngoài.Sau ngày hôm đó, mọi người trong thôn đều thấy đội trưởng luôn tốt bụng hiền lành lại giống như người mất hồn.Ai dám lười biếng trong giờ làm việc chắc chắn sẽ bị đội trưởng mắng cho một trận, lúc rảnh người ta thường thấy đội trưởng hút t.h.u.ố.c, nhìn chằm chằm vào cánh đồng lúa chưa gặt mà ngẩn ngơ, không biết đang nghĩ gì.Có mấy chuyện tốt đó, rồi bắt đầu tung tin sức khỏe của đội trưởng xảy ra chuyện, hoặc là vợ đội trưởng, hoặc là con trai đội trưởng.Từ lời này đến lời khác, người nhà họ Miêu đều có vấn đề về sức khỏe, nhưng không ai đứng ra phản bác, bởi chính họ cũng đang thắc mắc tại sao người đứng đầu gia tộc lại như vậy."Ông à, ông thật sự ổn chứ?"Nửa đêm, vợ của Miêu Thiết Ngưu là Hoàng Tú Hoa cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng."Không sao, tôi thì có thể xảy ra chuyện gì!" Miêu Thiết Ngưu nằm trên giường, quay lưng lại với vợ.Không phải mấy ngày nay ông không nghe thấy tin đồn trong thôn, chỉ là lòng đang bực nên không muốn quan tâm."Vậy sao mấy ngày nay ông lại kì lạ thế này? Năm ngoái cho ông mấy bao t.h.u.ố.c lá, mấy ngày nay đã hút hết gần một nửa, ngày thường cũng đủ cho ông hút một hai tháng rồi."Hoàng Tú Hoa không tin, nhìn mấy ngày nay nhà cửa ngập trong khói, mùi khói nồng nặc trên người chưa bay đi, bà nhìn mà thấy lo lắng.Mà loại t.h.u.ố.c này cũng không phải thứ tốt, hút nhiều sẽ dễ ho, không tốt cho cổ họng.

Nếu không phải thấy ông thật sự lo lắng điều gì, bà thật sự muốn đốt hết số t.h.u.ố.c lá đó đi."Có chuyện gì thì nói đi, chúng ta làm vợ chồng nhiều năm rồi, nhìn thấy ông như thế tôi thấy thương lắm."Hoàng Tú Hoa thở dài, "Ông không thương tôi cũng phải nghĩ đến con trai chúng ta, nghĩ đến cháu chắt chúng ta, còn có Thúy Hoa cũng dựa vào người làm anh trai như mà.”Hoàng Tú Hoa tiến lại gần chồng, nhìn người đàn ông đang quay lưng lại với bà, một tay đặt lên vai ông.Đúng vậy, ông còn có vợ, còn có con trai, còn có một đám người cần ông bảo vệ, nếu thực sự có thiên tai, người gánh chịu đầu tiên sẽ là người thân của ông.Miêu Thiết Ngưu cảm thấy lớp mây mù trong lòng được xua tan, không phải chỉ là chức vụ đội trưởng thôi sao? Người nhà mới là quan trọng, cùng lắm không làm đội trưởng nữa thì vẫn có thể xuống ruộng, vẫn có thể làm việc, cuộc sống vẫn có thể trôi qua bình thường.Huống hồ vị trí đội trưởng này cũng không nhất định sẽ mất.Miêu Thiết Ngưu hạ quyết tâm, tảng đá đè nặng trong lòng lập tức nhẹ đi một nửa, ông quay người, dựa theo ánh trăng ngoài cửa mà nhìn người đang đầy lo lắng bên cạnh."Sáng mai tôi phải đến huyện sớm.

Ngủ sớm đi, tôi không sao đâu."Vẻ mặt ông thoải mái hơn trước rất nhiều, vỗ nhẹ lưng vợ bên cạnh, đột nhiên nở nụ cười.Đều là vợ chồng, chỉ cần nhìn vào ánh mắt là có thể biết đối phương đang nghĩ gì, tuy Hoàng Tú Hoa không biết tại sao chồng bà lại đột nhiên thay đổi, nhưng tóm lại là chuyện tốt.Nhiều ngày như vậy, cuối cùng bà cũng có thể ngủ ngon được rồi."Lữ đoàn thứ sáu của xã Hồng Tinh có lúa mì mùa xuân sản lượng là 3.500 cân/ha.

Lữ đoàn thứ bảy của xã Hồng Tinh có sản lượng 2.800 cân/ha...!Lữ đoàn thứ nhất của xã Hồng Kỳ có sản lượng 5.600 cân/ha.""Ồ...".

Đây là sản lượng cao nhất tính theo mẫu được báo cáo cho đến nay.

hằng nguyễn

Tất cả các cán bộ huyện và đội trưởng từ các làng đến huyện họp đều nhìn đội trưởng của lữ đoàn thứ 1 xã Hồng Kỳ, ngồi ở hàng thứ hai chính giữa với ánh mắt ngạc nhiên và thán phục.Ai cũng biết con số này là hợp lý, nhưng việc Đường Cường lại dám báo ra con số như vậy vẫn khiến tất cả những người có mặt đều ngạc nhiên.

Không ít đội trưởng lữ đoàn còn nhìn ông với ánh mắt ghen tị.Biết rõ sau việc này, chắc chắn Đường Cường sẽ được cấp trên khen ngợi, ghi điểm trong lòng lãnh đạo.Một số đội trưởng lữ đoàn đã báo cáo ba đến bốn ngàn cân còn hơi hối tiếc vì mình không đủ can đảm như vậy, nếu họ thêm chút quyết tâm, có lẽ chính họ sẽ được lãnh đạo chú ý.Đường Cường đắc ý nhìn quanh, đây chính là hiệu quả mà ông ta mong muốn.Ông ta tính toán hiện nay thu hoạch lương thực trên đồng khá tốt, báo cáo con số như vậy, tuy số lượng lương thực nộp cho nhà nước tăng lên, hạt giống và đồ ăn để lại cho xã viên cũng ít hơn.Nhưng chỉ cần người trong đội thắt lưng buộc bụng, mỗi bữa uống ít một chút để đảm bảo có thể trụ được cho đến vụ thu hoạch tiếp theo là được.Ăn ít nhưng không c.h.ế.t đói, hồi chiến tranh còn chẳng có gì để ăn, chỉ ăn củi khô, gặm vỏ cây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bây giờ họ hy sinh vì đất nước, cống hiến sức lực ít ỏi của mình cho đất nước, Đường Cường cảm thấy rất đáng giá.Lãnh đạo phụ trách xây dựng nông thôn hài lòng gật đầu, ra hiệu cho thư ký bên cạnh tiếp tục báo cáo, thư ký gật đầu nhìn vào danh sách đăng ký.

Nhưng lúc nhìn thấy dòng tiếp theo, hắn ngạc nhiên nhìn Miêu Thiết Ngưu, trên mặt hiện lên chút do dự.“Lữ đoàn thứ hai của xã Hồng Kỳ, sản lượng mỗi mẫu, 4… 480 cân.…” Thấy ánh mắt thúc giục của lãnh đạo, thư ký đành báo cáo theo những gì viết ở trên.480 cân, đất ở thôn Tiểu Phong chủ yếu là đất khô, sản lượng lúa mì trên đất không tưới nước cao hơn.Mấy năm trước, nếu sản lượng đạt được con số này.

Miêu Thiết Ngưu với tư cách là đội trưởng, chắc chắn sẽ được khen ngợi.Nhưng bây giờ đã khác xưa rồi, cấp trên đang đẩy mạnh sản xuất, khắp nơi đều là tin tức thu hoạch lúa mì tăng.Sản lượng mỗi mẫu là ba nghìn, đó đã là sản lượng bình thường rồi.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện một lữ đoàn có sản lượng hơn 400 cân mỗi mẫu, lập tức trở thành kẻ khác loài.Thư ký gãi đầu thắc mắc, chẳng lẽ lúc Miêu Thiết Ngưu đăng ký đã thiếu một số 0?"Miêu đội trưởng, đất của ông có phải là thiếu phân bón không mà chỉ có sản lượng ít như vậy.

Phân bón của ông không tốt rồi, hay là lấy của đội chúng tôi một ít đi.

Phân gia súc, phân người đảm bảo đều được ủ đầy đủ."Đường Cường cười nhạo nhìn Miêu Thiết Ngưu đứng bên vẻ mặt không thay đổi.

Hai thôn của họ nằm cạnh nhau, lại là người cùng một xã, ngày thường hai người vẫn hay tranh cao thấp trước mặt lãnh đạo.Nhưng hôm nay hắn đè Miêu Thiết Ngưu một đầu, dù biết sắp tới đội mình sẽ không mấy dễ chịu, nhưng Đường Cường vẫn cảm thấy sảng khoái, xua tan đi nỗi buồn bực khi bị Miêu Thiết Ngưu đè đầu cưỡi cổ suốt ngày."Nếu đội trưởng Đường nói vậy, vậy cung kính không bằng tuân mệnh.

Chiều nay tôi sẽ dẫn người đến đội của ông để lấy phân."Da mặt Miêu Thiết Ngưu đủ dày, dù sao trước khi đến đây cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mỉa mai rồi, mấy lời nói không đau không ngứa này thì căn bản không cào chỗ đau được.Mỗi loại cây trồng đều phụ thuộc hoàn toàn vào phân bón, phân hoá học đều được nhà nước cấp cho các đội dựa trên số người và diện tích đất để cung cấp một lượng phân nhất định, muốn cây trồng phát triển tốt thì phân bón gia súc và phân người là rất quan trọng.Lấy ví dụ như thôn Tiểu Phong, bên cạnh bãi ủ phân có mấy thùng phân, người trong thôn đều đổ bồn cầu vào đó để ủ phân, tuyệt đối không lãng phí một chút nào..