Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 23



Con chuột nhỏ tham ăn như vậy cũng không thể tìm được ngoài Hắc Bàn.Ví dụ như con chuột nhỏ Hắc Nữu ở bên cạnh, chững chạc hơn Hắc Bàn rất nhiều.

Sau khi ăn xong miếng thịt đào nhỏ mà Cố An An đưa cho, nó l.i.ế.m bộ lông ướt đẫm nước ép đào, rụt rè đứng bên cạnh Hắc Bàn.Được rồi, nếu bỏ qua ánh mắt mong đợi kia thì đây thực sự là một con chuột nhỏ rụt rè.Sau vài tháng chung sống, cộng thêm mấy cuộc tấn công bằng thức ăn, hiện tại một người hai chuột đã là bạn rất thân.Cố An An tốn rất nhiều công sức mới sửa được cách xưng hô của bọn chúng đối với cô.Không có con chuột ở bên cạnh gọi cô là "Nhóc Mập".

Cố An An cảm thấy bầu trời xanh hơn, bãi cỏ xanh hơn, ngay cả khẩu vị cũng tốt hơn, vô thức béo lên một vòng."Đã là miếng cuối cùng rồi." Cố An An nhìn đáy bát trống rỗng, tiếc nuối nói với hai chú chuột nhỏ bên cạnh.Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng như bị sét đ.á.n.h của Hắc Bàn, Cố An An cảm thấy như mình đã làm điều gì đó khiến ai cũng tức giận, thấy có chút áy náy.Vì cô còn nhỏ nên mấy thứ này nhà cô không cho cô ăn nhiều, mỗi lần chỉ cho ba bốn miếng vào bát nhỏ.Mỗi miếng chỉ bằng ngón tay cái, không dám cắt quá nhỏ vì sợ cô nuốt luôn, chỉ cắt bằng ngón tay cái để cô từ từ nhai gặm.Mỗi lần Cố An An chỉ ăn một miếng, hai miếng còn lại cho hai đồng bọn nhỏ.

Vì Hắc Bàn tham ăn ăn nhanh nhất, nên nếu có miếng dư thì thường sẽ rơi vào miệng nó.Nghe xong lời Cố An An nói, hai chú chuột Hắc Bàn và Hắc Nữu đều ủ rũ, đuôi không còn vẫy nữa mà kéo lê trên đất.

Hai cái tai hình bán nguyệt cũng rủ xuống, giơ vuốt lên, giống như bị hành hạ."Cháu nội của em gái dì bảy của tôi, hôm qua đã nhờ bạn của em vợ của cháu ba báo tin, sông ở chỗ họ đã cạn nước, trồng trọt chỉ có thể đi lấy nước ở nơi xa hơn hoặc đào giếng sâu, lương thực trên đồng không có nước không thể lớn được, mấy người kia đang lo lắng lắm."Hắc Nữu nghiêm túc hơn Hắc Bàn, nhanh ch.óng chia sẻ tin đồn nhỏ từ tộc chuột với An An."Con người cũng quá ngốc, không biết sớm cất trữ lương thực." Hắc Bàn ăn no nằm dưới bóng cây, vỗ vỗ cái bụng tròn vo của mình, thoải mái mà duỗi người.Nhìn xem, nó thông minh như thế nào, nó đã cất giấu rất nhiều lương thực, tính cả con người ngày càng béo bên cạnh cũng đủ ăn trong nhiều năm, nó cũng không sợ hạn hán.

Hắc Bàn đắc ý nghĩ thầm.“Dì...” Cố An An muốn hỏi sông cạn nước ở đâu, nhưng khi sắp nói ra thì phát hiện mình không nhớ rõ là dì bảy hay dì tám, suy nghĩ rối tung cả lên.“Là hàng xóm của cháu nội tám tuổi của dì bảy, hôm qua nhờ bạn của em vợ của cháu ba dì truyền tin.” Hắc Nữu tốt bụng nhắc lại lần nữa, nhưng nhìn thấy biểu cảm của Cố An An thì biết cô vẫn không nhớ.Không có cách nào, ai bảo chuột sinh sản giỏi chứ, Cố An An thỉnh thoảng cũng nghĩ, hai người Hắc Bàn và Hắc Nữu làm sao nhớ được nhiều họ hàng của mình như vậy.“Chuyện ai nói thì kệ, tôi chỉ muốn hỏi sông cạn nước ở đâu.”Bây giờ ở nông thôn không có nước máy, lấy nước sông để tưới cây, giặt quần áo cũng ở ven sông, uống cũng là nước giếng hoặc nước suối.Nhà nào cũng vậy, những nhà sang hơn thì đun sôi nước mới uống, nhưng đều là trực tiếp múc nước uống.Dòng sông cạn nước, có nghĩa là tình hình hạn hán đã rất nghiêm trọng.

Không có nước, sẽ có tác động tiêu cực đối với việc canh tác và sinh hoạt của nông dân.“Chuyện này?” Hắc Nữu gãi đầu, nó quên mất hàng xóm của cháu nội của dì bảy hiện đang sống ở đâu rồi, thật xấu hổ..

“Hắc Bàn, trời không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên đi làm ruộng thôi.

” Giờ làm việc của nó đương nhiên là lợi dụng lúc con người thu hoạch lương thực để nhặt những mảnh cây nông nghiệp rơi xuống đất.

Hắc Nữu đá một cú vào Hắc Bàn, kéo đuôi nó nhét vào cái hố bên cạnh, nó cũng chạy vèo một mạch, chỉ để lại Cố An An trừng mắt.

“Cha, mẹ! ”Nghe thấy tiếng cha từ xa, Cố An An lập tức tỉnh táo, bước đi bằng hai chân béo múp, đẩy xe tập đi ra ngoài.

“ y da, bảo bối của cha đây rồi.

” Cố Kiến Nghiệp không đợi mẹ mà tới đón con gái cưng của mình, vui vẻ bước lên bế Cố An An lên khỏi ghế tập đi, dùng bộ râu cọ vào da mặt trắng nõn của cô rồi hôn vài cái.

Hai anh em Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ đang chơi con quay ở cửa nhà, nhân tiện trông em gái, em gái ngoan quá, yên tĩnh ngồi dưới bóng cây ăn đào.

Hai người có chút phân tâm, đến khi Cố An An đi đến cổng sân thì mới tỉnh táo lại đuổi theo.

“Lát nữa sẽ dạy dỗ hai đứa một trận.

”Cố Kiến Nghiệp vỗ một cái lên đầu hai đứa con, lực không lớn nhưng nhìn thì hung dữ, hai anh em thè lưỡi ra rồi cười tươi rói, hoàn toàn không để lời đe dọa của Cố Kiến Nghiệp ở trong lòng.

“Đây là cháu gái sao, lớn thế này rồi à.

”Một giọng nam trầm vang phía sau Cố Kiến Nghiệp, Cố An An tò mò quay đầu nhìn thanh niên xa lạ trước mặt.

Nói là thanh niên nhưng có lẽ cũng 30 tuổi, cao hơn Cố Kiến Nghiệp nửa cái đầu, mặc áo len trắng và quần màu xanh quân đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vẻ mặt uy nghiệp, mày rậm mắt to, nước da màu lúa mạch khỏe mạnh, dáng người cường tráng, rõ ràng là vận động viên thể thao.

Tay ông nắm một cậu bé khoảng 4-5 tuổi, mặc áo quần giống thanh niên kia, chỉ là bản thanh niên mini, làn da trắng nõn mềm mại.

Nhìn dáng vẻ kia cũng nhận ra về sau sẽ không có gì khác biệt, chẳng qua nhìn vẻ mặt của cậu ta đang bĩu môi, giống như không vui lắm.

Cố An An tò mò nhìn hai người, không biết họ là ai.

“Cháu gái lớn nhanh quá, ta là chú mà chưa tặng cho cháu cái gì.

”Dáng người Dư Khôn Thành cường tráng, nhưng hiện tại đáy mắt thâm đen khiến cho cơ thể khỏe mạnh của ông thêm chút mệt mỏi yếu ớt.

Bờ môi tái nhợt, râu ria xồm xoàm, xem ra mấy ngày rồi chưa cạo râu.

"Lúc trước An An đầy tháng và thôi nôi, không phải chú đều gửi quà đến sao, sao phải khách sáo thế?" Cố Kiến Nghiệp nói không quan tâm, vừa ôm con gái vừa cười đùa.

"Đây là chú Dư, còn kia là con trai của chú Dư.

"Ông tự giới thiệu cho con gái mình.

Trong lòng Cố An An hiểu rõ, người đàn ông trước mặt chính là người mà cha cô thường nhắc đến, là người sợ vợ Dư Khôn Thành.

Cô đ.á.n.h giá người đàn ông trước mặt, không lẽ đây chính là "người sắt gan mềm" trong truyền thuyết?Nhưng khi nhìn dáng vẻ hiện tại của ông ta, giống như đang gặp vấn đề gì.

“Số số, khanh khách.

” Cố An An ngượng nghịu, chỉ biết kêu hai tiếng như vẹt, giọng nói mềm mại ngọt ngào, tiếng trẻ con khiến người ta muốn tan chảy.

“Anh Cố thật là có phúc, trai gái đủ cả, con gái còn đáng yêu như thế.

hằng nguyễn

” Dư Khôn Thành vuốt râu, nhìn cô con gái đang được người anh em tốt của mình bế trên tay, lại nhìn đứa con trai bên cạnh không được yêu thích, mắt chợt sáng lên.

“Tôi nói nè, hay là không cần phức tạp nữa, đứa con trai khốn kiếp nhà tôi cũng là do anh trông lớn, hay là đặt mối hôn ước từ bé, sau này nếu nó dám bắt nạt cháu gái, tôi sẽ đ.á.n.h gãy chân nó, anh Cố thấy sao?”Dư Khôn Thành vỗ tay, càng nghĩ càng thấy ý tưởng này hay.

Cố An An vốn có đôi mắt to tròn lúc này càng tròn hơn, thế cũng điên quá đi, cô mới chỉ một tuổi rưỡi thôi mà.

Nghĩ đến đây, cô chuyển tầm nhìn sang cậu bé ngạo mạn bên cạnh, tuy bây giờ trông có vẻ thanh tú nhưng biết đâu lớn lên sẽ tàn thì sao.

Đối với đề nghị vô lý này, Cố An An kiên quyết từ chối.