May mắn thay cha cô cũng không phụ sự mong đợi của cô."Muốn con gái thì tự sinh đi.
Bảo bối nhà tôi không lấy chồng.
Anh bỏ ngay ý định đó qua một bên cho tôi."Vừa dứt lời, cả hai người đều đơ ra, sắc mặt Dư Khôn Thành đen lại."Không, ý của tôi không phải là như vậy——" Cố Kiến Nghiệp nghĩ đến tình hình trong nhà, vội vàng muốn giải thích."Không sao, tôi và anh cũng không quen biết nhau.” Dư Khôn Thành dùng sức đ.ấ.m thật mạnh vào người Cố Kiến Nghiệp.
Cố Kiến Nghiệp cũng phối hợp che n.g.ự.c trái lại."Anh không cho cũng không sao.
Chờ Dương T.ử trưởng thành thì chắc chắn sẽ lừa con gái yêu quý của anh thôi.
Nữ sanh ngoại tộc, đến lúc đó không biết sẽ hiếu kính với người cha ruột là anh hay cha chồng như tôi đây."Dư Khôn Thành vỗ vỗ cái đầu nhỏ của đứa con trai đang đứng kế bên, để nó nhìn kỹ cô vợ tương lai đang được cha vợ ôm trong lòng.Dư Dương nhếch miệng nhìn Cố An An mập mạp đang nằm trong lòng Cố Kiến Nghiệp.
Cậu ta không muốn lấy một cái bánh bao trắng làm vợ đâu, mà lấy vợ có gì tốt chứ, giống mẹ cậu ngày nào cũng cãi nhau với cha sao.
Cậu chẳng muốn chút nào.Bánh bao trắng?Cố An An không hề biết mình bị một đứa nhóc bốn năm tuổi chê cười.
Cô nghe cha mình từ chối thì thở phào nhẹ nhõm, dù nói thằng nhóc này đến hôn cũng không biết là gì nhưng cô cũng cảm thấy là lạ.Dư Khôn Thành đến nhanh đi cũng nhanh.
Ông ta để xuống một túi lương thực và một cái bao, nói với Cố Kiến Nghiệp mấy câu rồi vội vã rời đi.
Cố An An nhìn thằng nhóc nhỏ kiêu ngạo đứng cạnh ba mình, rất muốn hét lên với người đàn ông đang đi ra ngoài.Chú ơi, chú bỏ quên con trai rồi kìa!Có điều, câu nói này chỉ giữ trong đầu.
Nhìn túi lương thực và bao quần áo kia, cô cũng đoán được thằng nhóc thối kia chắc sẽ ở nhà mình một thời gian."Em tên gì?"Cố Kiến Nghiệp phải đi ra đồng tìm người.
Ông đặt mấy đứa nhỏ xuống chiếu, rồi dặn dò hai anh em song sinh năm nay đã năm tuổi trông chừng em trai và em gái."Hai người tên gì?" Dư Dương không trả lời mà hỏi ngược lại hai anh em.
Sắc mặt có vẻ ngang ngược, tất nhiên là do bất mãn khi bị cha mình đưa tới vùng quê này."Anh tên Cố Hướng Văn, đây là em trai anh Cố Hướng Vũ.
Kia là em gái của tụi anh, Cố An An.”Cố Hướng Văn rất hiền lành nên không hề so đo với em trai nhỏ, giới thiệu ba anh em nhà mình.
Nói xong còn nhìn người bạn nhỏ với vẻ mặt mong chờ cậu ta tự giới thiệu."Tôi tên Dư Dương... "Dư Dương không ngờ đối phương lại hợp tác như vậy.
Cậu ta vốn chỉ muốn chọc giận đối phương, sau đó đ.á.n.h nhau một trận, nếu vậy chú Cố chắc chắn sẽ đưa mình trở về.
Nhưng đối diện với mấy người không theo lẽ thường như vậy làm cậu ta có hơi thất bại."Em trai Dương Dương, từ bây giờ cứ ở lại nhà bọn anh.
Em yên tâm, anh và Hướng Vũ sẽ bảo vệ em."Cố Hướng Văn vỗ n.g.ự.c, trong lòng đắc ý.
Đây chính là em trai trên trời rớt xuống, sau này cậu sẽ có thêm một “đàn em’ ở thôn Tiểu Phong rồi."Đừng kêu tôi là Dương Dương, rất khó nghe.” Dư Dương nhíu nhíu mày, cũng không biết học ở đâu mà mới có bao nhiêu tuổi đã lưu manh như vậy.“Kêu tôi Dương T.ử là được, cha tôi cũng kêu như vậy."Dư Dương nhìn ba cái mặt bánh bao có biểu cảm 囧 trước mặt thì lập tức chịu thua.
Chú Cố nhìn bình thường vậy mà sao lại có mấy đứa con kỳ lạ như thế.Cậu không biết rằng chiêu này của Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ là học được từ Cố An An.
Theo quan sát của bọn họ, mỗi lần biểu cảm đáng yêu như vậy thì dù có làm gì sai người lớn cũng sẽ phạt nhẹ một chút.
Dần dần, giả bộ đáng thương riết thành nghiện.Mắc lỗi cũng giả bộ đáng thương, không làm gì sai cũng ra vẻ tội nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phạm sai lầm giả bộ đáng thương, không mắc lỗi cũng giả bộ đáng thương.
Khi muốn cái gì mà không dám nói thì cũng giả vờ đáng thương, chắc chắn trăm trận trăm thắng.Tất cả người lớn trong nhà này đều cưỡng lại được, ngoại trừ gương mặt bánh bao ngây thơ của Cố An An.
Còn đối với hai đứa nhóc muốn lừa dối gây họa này thì Dư Dương vẫn còn ngây thơ lắm, không ngờ được lòng người hiểm ác."Được thôi em trai Dương Tử." Cố Hướng Văn cười tủm tỉm gật đầu, trong lòng như có điều suy nghĩ.
Xem ra em trai khó gần này chỉ ăn mềm không ăn cứng, cậu phải tìm cách áp chế mới được.Nghĩ đến việc tay chân của mình sẽ trở thành quan lớn, Cố Hướng Văn vui sướng hài lòng.Vẫn ăn cơm trưa ở sở chỉ huy như mọi khi, Miêu Thúy Hoa tự mình ôm bao lương thực đến nhà ăn rồi đi đến trước mặt tất cả thành viên.
Những ngày sau đó, cơm nước của Dư Dương cũng được giải quyết ở nhà ăn.
Một đứa nhỏ ba bốn tuổi ăn không được bao nhiêu, Miêu Thúy Hoa cảm thấy Dư Khôn Thành đưa thức ăn hơi nhiều.
Bà đổ nửa túi ra, để hôm sau Cố Kiến Nghiệp đi làm thì đưa cho Dư Khôn Thành mang về.Cụ thể vì sao lại để cho thằng nhóc này đến ở nhà mình, Cố An An cũng nghe được một chút lúc nằm trong lòng cha.Dư Khôn Thành này có một bà vợ tính tình kiêu căng, chỉ thích ăn bột mì tinh và gạo, không thích ăn mấy loại bánh có trộn nhiều loại rau củ quả vào.
Vừa cao quý vừa khó nuôi.
Chuyện này Cố An An đã biết từ lâu, vấn đề lần này cũng từ bà vợ đó mà ra.Không ai biết Thẩm Duyệt vợ của Dư Khôn Thành từ đâu tới, hiện tại hai vợ chồng họ vẫn đang ở nhà cũ của ông nội Dư Khôn Thành.Người vợ bí ẩn kia của ông ta ngoại trừ lúc đi mua đồ thì không thấy ra khỏi cửa, cũng không thích gặp gỡ hàng xóm.
hằng nguyễn
Thỉnh thoảng cũng có nói chuyện nhưng người nào cũng bị cái tính trịnh thượng, xem thường người khác của cô ta dọa chạy mất.Vậy mà lần nào Dư Khôn Thành cũng bị mê hoặc tâm trí, toàn tâm toàn ý yêu chiều cô ta.
Thêm vào đó hai người còn có con trai, nên chỉ cần cô ta muốn gì thì sẽ được thỏa mãn.Dư Khôn Thành không chỉ phải chịu trách nhiệm kiếm tiền, mà còn phải làm tất cả việc nhà.
Ngay cả đứa con trai là Dư Dương dường như cũng là do một tay Dư Khôn Thành nuôi nấng lớn lên.Ngoài những lúc cho con b.ú sữa thì chưa bao giờ thấy Thẩm Nguyệt chạm vào con trai mình, thậm chí còn vì sinh con lúc thời thế khó khăn nên cô ta còn có khúc mắc với con trai mình.Dư Khôn Thành chỉ có một đứa con trai, thấy những người bên cạnh con đàn cháu đống thì cũng có hơi thèm thuồng.Nhất là bạn thân nhất của ông ta, cũng chính là Cố Kiến Nghiệp, chỉ lớn hơn ông ta mấy tuổi mà đã nhiều hơn hai đứa con.
Chuyện này làm ông ta cảm thấy khá khó chịu, nên muốn thân thiết với vợ mình để sinh thêm đứa con gái.Thế nhưng lúc sinh con trai đầu lòng, Thẩm Nguyệt đã không chịu được sự đau đớn nên không chịu sinh nữa, kiên quyết lén lút tránh thai.Dư Khôn Thành không biết gì nên chỉ nghĩ rằng do duyên phận chưa đến, thậm chí còn muốn cố gắng thêm chút nữa.Nhưng bắt đầu từ tháng trước, Thẩm Duyệt lại có chút bất thường.
Trước đây cũng từng có lần không cho ông thân cận, nhưng không kéo dài quá lâu, còn đến mấy tháng không cho gần gũi thì chưa từng xảy ra.Trong lòng Dư Khôn Thành bắt đầu hoài nghi, điều tra một phen thì thật sự như sấm sét giữa trời quang.Thì ra dù Thẩm Nguyệt vẫn luôn tránh t.h.a.i nhưng cũng không tránh được việc ngoài ý muốn, cô ta vẫn mang thai.
Vì không muốn chịu nỗi đau sinh con lần nữa nên không biết đã tìm được một tên thầy lang ở đâu ra, đưa tiền cho ông ta để phá t.h.a.i bỏ đứa bé.Phản ứng đầu tiên của Dư Khôn Thành là tức giận, phản ứng thứ hai là lạnh lẽo trong lòng.
Ông ta cảm thấy mình chưa từng nhìn thấu người bên gối.
Nếu đối phương nói rõ với mình, bằng tình yêu của mình với cô ta thì sẽ không đòi sinh nữa.Nhưng cô ta lại chọn giấu diếm chuyện phá thai, sau đó ở bên cạnh ông ta như chưa có chuyện gì xảy ra, còn giả bộ như người vô tội mà tiếp tục hất cằm sai ông ta làm việc nhà.Tình yêu có nhiều đến mấy cũng bị hành động này làm cho tiêu tan.Những ngày này nhà họ Dư không hề yên ổn.
Dư Khôn Thành không có bà con họ hàng, lai lịch của Thẩm Nguyệt cũng không rõ ràng.
Ở nơi này, người duy nhất mà Dư Khôn Thành nghĩ có thể giao phó con trai mình chỉ có Cố Kiến Nghiệp.Gặp phải chuyện như vậy, Cố Kiến Nghiệp cũng có chút đồng cảm với người anh em của mình.
Bên cạnh đó, ông cũng thở phào nhẹ nhõm.Thời gian tới không biết sẽ như thế nào, Dư Khôn Thành có thể thấy rõ ràng mọi chuyện là tốt nhất, để khỏi bị vợ mình liên lụy.
Còn về Dư Dương, tất nhiên là ông tiếp nhận không chút do dự.Cố An An chỉ là một đứa bé một tuổi, người lớn trong nhà có nói chuyện cũng không cần tránh mặt cô.
Nghe cha giải thích thì cô cũng thấy tội nghiệp cho tên nhóc bướng bỉnh kia.Đời trước cô không có mẹ, nhưng có đôi khi có mẹ còn tệ hơn không có..