Giữa cơn hạn hán kéo dài, mảnh đất phía sau nhà họ Cố vốn khô cằn, nứt nẻ, chỉ toàn những bụi cỏ dại úa vàng. Đó là hình ảnh chung của cả vùng quê trong cái nắng như đổ lửa của năm 1959.
Cố An An đứng nhìn mảnh vườn từ bậc cửa, đôi bàn tay nhỏ nhắn giấu sau lưng. Cô bé biết, nếu cứ để cả nhà phụ thuộc hoàn toàn vào lương thực tích trữ hay quà cáp từ Dư Dương, sớm muộn gì mọi thứ cũng sẽ cạn kiệt. Cần phải có một nguồn thực phẩm tươi sống tại chỗ.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, An An lén lẻn ra vườn. Cô bé mang theo một chiếc bình nhỏ – thực chất là nước từ trong không gian đã được pha loãng với tinh chất "hồi sinh" thực vật.
An An nhẹ nhàng tưới từng chút một lên lớp đất khô. Dị năng của cô không chỉ là lấy đồ ra, mà còn là kiểm soát sự sống ở quy mô nhỏ. Cô khẽ thì thầm, vận dụng ý niệm thúc đẩy sức sống tiềm tàng của hạt giống rau cải và đậu mà cô đã giấu sẵn trong lòng bàn tay.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mặt đất run rẩy nhẹ. Những mầm xanh li ti bắt đầu đội đất vươn lên, mạnh mẽ và đầy sức sống. An An mỉm cười, hài lòng rồi lặng lẽ quay vào phòng ngủ.
Sáng hôm sau, mẹ Cố vừa mở cửa sau để đổ nước rửa rau thì suýt nữa đ.á.n.h rơi chiếc chậu trên tay.
"Trời đất ơi! Ông Kiến Nghiệp ơi! Mau ra đây mà xem!"
Tiếng kêu thất thanh của mẹ Cố khiến cả nhà bừng tỉnh. Cố Kiến Nghiệp, bà nội Cố và cả Dư Dương vội vàng chạy ra. Cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều đứng hình. Mảnh đất vốn khô cằn hôm qua giờ đã phủ một màu xanh mướt mát. Những luống rau cải bẹ xanh rì, lá to bằng bàn tay, xen lẫn là những giàn đậu leo đã bắt đầu bén rễ, xanh non mơn mởn.
"Chuyện... chuyện này là sao?" Cố Kiến Nghiệp dụi mắt, tưởng mình còn đang nằm mơ. "Hôm qua nó còn là đất c.h.ế.t mà?"
Bà nội Cố tiến lại gần, run rẩy chạm vào chiếc lá cải còn đọng sương sớm. "Đây là... là điềm lành! Ông trời thương nhà mình, hay là đất ở đây có mạch nước ngầm?"
Dư Dương đứng cạnh, ánh mắt tinh anh quét qua mảnh vườn, rồi dừng lại ở Cố An An đang đứng nép sau lưng mẹ, gương mặt bánh bao giả vờ ngơ ngác. Cậu khẽ nhếch môi, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu. Cậu không nói gì, chỉ nhanh ch.óng che chắn: "Có lẽ do đất này màu mỡ sẵn, chỉ là thiếu nước, vừa rồi đêm qua có tí sương mù nên nó mới hồi lại nhanh vậy."
Mọi người trong nhà dẫu nghi hoặc nhưng sự ngạc nhiên nhanh ch.óng bị thay thế bằng niềm vui sướng vô bờ. Giữa lúc rau xanh là thứ xa xỉ, việc nhà họ Cố có một vườn rau tự cung tự cấp chẳng khác nào trúng số độc đắc.
Cố An An đứng đó, nhìn gia đình vui vẻ, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Cô bé biết, từ nay về sau, nhà họ Cố sẽ không còn phải quá lo lắng về bữa ăn đạm bạc nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng An An cũng hiểu, cô phải cẩn thận hơn. Sự xanh tốt bất thường này có thể khiến người ngoài để mắt tới. Cô khẽ kéo vạt áo của Dư Dương, ra hiệu cho anh "người anh trai" thông minh này giúp mình che đậy bí mật. Dư Dương cúi đầu, ghé tai cô bé thì thầm: "Yên tâm, anh sẽ canh chừng cho em."
Năm 1962, gió xuân mang theo hơi ẩm đầu tiên sau chuỗi ngày dài khô hạn khắc nghiệt. Những cánh đồng của thôn Tiểu Phong không còn vẻ tiêu điều, xơ xác của những năm nạn đói, mà thay vào đó là màu xanh mướt mát của mầm non đang vươn mình.
Cuộc sống của nhà họ Cố đã hoàn toàn thay đổi. Những gian khó, những bữa cháo loãng độn cám đã lùi sâu vào dĩ vãng. Cố Kiến Nghiệp giờ đây là một người đàn ông trụ cột vững vàng, anh không còn phải lo lắng về từng bát cơm của vợ con. Dư Dương người thiếu gia năm nào nay đã trở thành một thanh niên rắn rỏi, trưởng thành, sự thông minh và tầm nhìn của cậu đã giúp nhà họ Cố cùng đội sản xuất áp dụng những kỹ thuật canh tác mới, đưa thôn Tiểu Phong trở thành điểm sáng của toàn huyện.
hằng nguyễn
Kẻ xấu chịu trừng phạt
Triệu Thanh Sơn, sau bao nhiêu lần nung nấu ý đồ xấu xa, cuối cùng cũng không thoát khỏi lưới trời. Lòng tham không đáy và sự đố kỵ mù quáng đã dẫn hắn đến con đường cùng. Trong một lần toan tính hãm hại kho lương thực của đội sản xuất để đổ tội cho người khác, hắn bị Miêu Thiết Ngưu cùng đội tuần tra bắt quả tang. Không còn là những âm mưu vụng vặt, lần này bằng chứng rành rành, Triệu Thanh Sơn phải đối mặt với sự trừng phạt thích đáng của pháp luật và sự khinh rẻ của toàn bộ dân làng.
Những kẻ từng chèn ép gia đình nhà họ Cố, những kẻ từng ghen ghét sự ấm no của họ, cuối cùng đều phải cúi đầu trước thực tế: Sự t.ử tế và lao động chân chính luôn chiến thắng.
Hạnh phúc viên mãn
Trong khoảng sân rộng đầy nắng, Cố An An giờ đã là một cô bé xinh xắn, gương mặt bánh bao vẫn giữ nét đáng yêu nhưng đôi mắt thì thông minh, lanh lợi. Cô bé đã âm thầm giúp đỡ gia đình và cả thôn làng suốt những năm qua, mang lại nguồn phúc khí vô hình mà không ai hay biết.
Dư Dương ngồi bên cạnh An An, cậu đang dạy cô bé viết những nét chữ đầu đời. Cậu đã quyết định sẽ định cư hẳn tại nơi này, mảnh đất đã cưu mang cậu trong những ngày gian khó nhất. Tình cảm giữa họ không cần những lời thề non hẹn biển, chỉ cần sự đồng hành bền bỉ qua năm tháng.
"An An, mai này em muốn làm gì?" Dư Dương dịu dàng hỏi.
An An cười khúc khích, nhìn ra phía vườn rau xanh tốt nơi đã nuôi dưỡng cả gia đình qua những ngày bão tố: "Em chỉ muốn mọi người luôn được no ấm, và chúng ta mãi mãi ở bên nhau như thế này thôi."
Bà nội Cố ngồi trên bậc cửa, nheo mắt nhìn lũ trẻ, gương mặt bà nở nụ cười bình yên. Mẹ Cố mang bát canh rau nóng hổi ra bàn, mùi thơm tỏa ra ngọt ngào trong gió xuân. Những vết sẹo của nạn đói năm 59 đã được thời gian chữa lành bằng tình thân, sự bao dung và niềm tin vào tương lai.
Cuộc sống tại thôn Tiểu Phong cứ thế êm đềm trôi qua, giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười. Giữa những năm tháng thập niên 60, nhà họ Cố không chỉ nuôi chiều nhau bằng vật chất, mà còn nuôi chiều nhau bằng sự thấu hiểu và lòng nhân hậu, để rồi gặt hái được trái ngọt của sự bình an. Dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu, chỉ cần giữ vững sự lương thiện, bao bọc lẫn nhau và nỗ lực không ngừng, hạnh phúc cuối cùng sẽ tìm đến. Những ngày nắng ấm đã về, và phía trước là một chặng đường tươi sáng đang chờ đợi họ.