Sau sự cố "đột nhập hụt" của Triệu Thanh Sơn, không khí trong thôn Tiểu Phong trở nên căng thẳng hơn. Mọi người đều thấp thỏm, nhưng nhà họ Cố dường như lại có những chuyển biến đầy bất ngờ.
Dư Dương, với tư cách là một "thiếu gia" thành phố đang tạm lánh nạn, đã bắt đầu thay đổi. Không còn dáng vẻ công t.ử bột, cậu dành hàng giờ liền để viết những bức thư tay gửi về cho cha mình ở thành phố, khéo léo yêu cầu đổi những vật dụng cũ, sách báo hay những tấm phiếu công nghiệp lấy nhu yếu phẩm thiết yếu.
"Chú Kiến Nghiệp, cháu có mối quen biết ở xưởng xe, họ cần mấy linh kiện máy móc cũ, cháu có thể đổi lấy một ít bột mì và dầu ăn," Dư Dương đưa cho Cố Kiến Nghiệp một danh sách hàng hóa dài.
Cố Kiến Nghiệp nhìn Dư Dương bằng ánh mắt kinh ngạc, rồi chuyển sang cảm kích. Anh hiểu, Dư Dương đang dùng mọi cách để "bù đắp" cho sự cưu mang của gia đình anh. Những bao bột mì, những can dầu ăn được ngụy trang dưới dạng "quà cáp từ gia đình Dư Dương gửi lên" đã giúp nhà họ Cố vượt qua những ngày thiếu thốn nhất mà không bị người ngoài nghi ngờ.
Tuy nhiên, áp lực lương thực trong thôn vẫn không ngừng tăng lên. Cố An An, từ trong phòng của mình, nhìn thấy cảnh những đứa trẻ trong thôn gầy rộc đi, đôi má bánh bao của cô bé khẽ động đậy.
"Dị năng không phải để chỉ dành cho riêng mình," An An tự nhủ.
Đêm đó, dưới sự bao che của Dư Dương – kẻ vốn dĩ đã "đánh hơi" thấy sự đặc biệt của cô bé An An nên luôn tìm cách canh gác cho cô – An An bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Cô lấy ra từ không gian những túi hạt giống chịu hạn tốt, những nắm ngũ cốc không nhãn mác, rồi lặng lẽ đặt chúng vào sân của những nhà nghèo khó, lương thiện trong thôn.
Sáng hôm sau, bà lão nhà cụ nội Mẫn – người nổi tiếng hiền lành nhưng đang lâm vào cảnh đứt bữa – bỗng thấy trước cửa nhà mình có một túi khoai lang khô và vài nắm đậu nành. Cụ ngỡ ngàng, khóc nghẹn: "Ông trời ơi, ai lại có tâm thế này!"
Tin đồn về "vị tiên nhân phù hộ" thôn Tiểu Phong bắt đầu lan truyền. Miêu Thiết Ngưu, người vốn tinh ý, đã lờ mờ nhận ra điều gì đó. Ông không vạch trần, trái lại, ông bắt đầu thắt c.h.ặ.t quản lý, hướng sự nghi ngờ của dân làng vào những việc khác để bảo vệ "ân nhân" giấu mặt.
hằng nguyễn
Cố An An, sau khi làm xong việc, cuộn mình trong lòng mẹ, ngủ say sưa. Dư Dương ngồi bên cạnh, nhìn cô bé nhỏ nhắn, khẽ mỉm cười. Cậu biết, thế giới nhỏ bé của cô bé này còn chứa đựng nhiều điều kỳ diệu hơn thế nữa, và cậu sẵn sàng làm người canh giữ bí mật ấy mãi mãi.
Ở bên ngoài, nạn đói năm 59 vẫn gào thét, nhưng tại thôn Tiểu Phong, một tia hy vọng mong manh nhưng bền bỉ đang dần nhen nhóm nhờ sự chân thành và những tấm lòng nhân hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiết trời tháng 6 oi ả, tiếng ve kêu râm ran trên những rặng cây già quanh thôn Tiểu Phong. Sau khi cùng nhau hoàn thành việc gia cố kho lương thực tạm thời cho nhà họ Cố, Cố Kiến Nghiệp ra hiệu cho Dư Dương ra bờ suối nhỏ sau nhà.
Dư Dương lúc này đã cao lớn hơn, dù gương mặt vẫn giữ nét thanh tú của một thiếu gia thành phố, nhưng ánh mắt đã trầm ổn và cứng cỏi hơn rất nhiều.
"Dư Dương, cậu ở đây cũng đã được một thời gian dài rồi," Cố Kiến Nghiệp châm một điếu t.h.u.ố.c lá tự cuốn, trầm ngâm nói. "Cha cậu vẫn gửi đồ lên đều đặn, nhưng chưa bao giờ đả động đến việc đón cậu về. Cậu đã bao giờ nghĩ... mình sẽ ở đây bao lâu chưa?"
Dư Dương lặng lẽ nhìn dòng nước suối trong veo chảy róc rách. Cậu nhớ về căn nhà rộng lớn ở thành phố với người mẹ luôn bận rộn và những bữa cơm nguội lạnh, nhớ về những chiếc xe tải lạnh lẽo mà cậu đã từng coi là "nhà". Rồi cậu lại nhìn về phía căn nhà tranh nhỏ, nơi có tiếng cười của Cố Hướng Văn, tiếng gọi của mẹ Cố, và cả ánh mắt trong veo của cô bé An An luôn dành cho cậu sự yêu thương vô điều kiện.
"Chú Kiến Nghiệp," Dư Dương lên tiếng, giọng cậu chắc nịch, không còn vẻ trẻ con của ngày đầu mới đến. "Thành phố đối với cháu chỉ là một nơi để tồn tại, còn ở đây... cháu mới thực sự cảm thấy mình được sống."
Cố Kiến Nghiệp ngạc nhiên nhìn cậu thiếu niên. Anh vốn tưởng Dư Dương chỉ đang tạm lánh nạn, chờ ngày trở về với cuộc sống phồn hoa.
"Cháu đã nói chuyện với cha qua thư," Dư Dương tiếp tục. "Cha cháu ủng hộ việc cháu ở lại đây để rèn luyện. Ở thành phố, cháu chỉ là một đứa trẻ không có bạn bè, là cái gai trong mắt người thân. Còn ở thôn Tiểu Phong, cháu có người anh em như Hướng Văn, có sự che chở của chú và thím. Cháu muốn cùng mọi người vượt qua nạn đói này, muốn học cách làm ruộng, học cách trở thành một người đàn ông có ích."
Cố Kiến Nghiệp thở dài, ánh mắt đượm vẻ thương cảm nhưng cũng đầy tự hào. Anh đặt tay lên vai Dư Dương: "Cậu còn nhỏ, chưa hiểu được cái khổ của nông dân đâu. Nhưng nếu cậu đã quyết tâm, nhà họ Cố luôn coi cậu là một phần của gia đình."
"Cháu không sợ khổ," Dư Dương mỉm cười, đôi mắt sáng rực. "Cháu chỉ sợ không được ở lại đây thôi."
Trong căn phòng nhỏ gần đó, Cố An An đang ngồi bên cửa sổ, đôi tai nhỏ khẽ động đậy. Cô bé nghe hết cuộc trò chuyện, khóe môi khẽ cong lên. Cô biết, "anh trai bánh bao" của mình đã chính thức chọn gắn bó với mảnh đất này, với gia đình này.
Bên ngoài, nạn đói vẫn đang bao phủ như một bóng ma, nhưng tại bờ suối ấy, một lời hứa đã được lập ra. Họ không chỉ cùng nhau chia sẻ củ khoai, bát cháo, mà còn cùng nhau chia sẻ cả tương lai giữa những năm tháng gian khó nhất của lịch sử.