Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 5



Vương Mai thở phì phò đi từ bên ngoài vào, đóng ‘sầm’ cửa lại.

Cố Kiến Quân đang mơ mơ màng màng ngủ sau một ngày quần quật làm việc dưới ruộng cũng giật mình thức giấc."Làm sao vậy, ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g à, không thấy bọn nhỏ đang ngủ sao."Cố Kiến Quân nhíu mày nhìn người vợ đang nổi điên của mình, không cần nghĩ cũng biết bà ấy lại bị nhà chú ba chọc tức.

Ông nhẹ nhàng dỗ con trai con gái đang có dấu hiệu thức giấc, trong lòng rất không kiên nhẫn.Hiện tại nhà họ Cố không có chia nhà, hai ông bà cụ vẫn ở chung với ba người con trai.Vốn dĩ ngôi nhà cũ này cũng có hơi chật chội, ngoại nhà chính, nhà bếp, và các phòng linh tinh, còn có phòng riêng của ba gia đình.Cố Bảo Điền đã quyết định nhờ người trong thôn giúp xây lại nhà sau khi mùa vụ kết thúc.

Nếu không sau này khi cháu trai, cháu gái lớn hơn một chút thì ở cùng phòng với ba mẹ cũng không tiện lắm.Hiện tại thì con cái của mỗi nhà đều ngủ chung với ba mẹ.

Còn may là cái giường đủ rộng cho sáu bảy người.“Cố Kiến Quân, tôi tự hỏi, bản thân lo lắng cho cái nhà này, không có công lao cũng có khổ lao chứ? Ông nghĩ xem cháu trai cháu gái đích tôn nhà các người là do ai sinh ra.

Lúc tôi m.a.n.g t.h.a.i cũng không được chăm sóc, ăn uống cũng không khác gì mọi người.”“Vợ chú ba có t.h.a.i lại được thiên vị, không phải cô ta chỉ sinh được đứa con gái thôi sao.

Sau này lớn lên không biết nhà ai mới được lợi, cần gì phải uống nước đường đỏ chứ.

Không sợ uống bể bụng hay sao.”Vương Mai vừa nhớ tới khi nãy thấy mẹ chồng nấu nồi nước đường đỏ thì lại tức giận.

hằng nguyễn

Cháu đích tôn do bà sinh ra cũng có được chăm sóc như vậy đâu.

Lúc ở cữ chỉ được cho mỗi cái trứng gà, hương vị nước đường đỏ như thế nào bà cũng chưa từng được thử.Nhưng mà, bà chưa từng nghĩ tới lúc sinh Cố Hướng Quốc là năm 1948.

Ở thời điểm đó mà mỗi ngày được một cái trứng gà đã là rất tốt rồi.Có nhiều nàng dâu ở nông thôn sinh con chưa được mấy ngày đã phải ra đồng làm việc.

Miêu Thúy Hoa có thể cho bà ra đồng làm việc sau một tháng ở cữ đã là một người mẹ chồng rất nhân từ rồi."Được rồi, cha mẹ bà cũng vì lo lắng bà không đủ ăn đủ uống.

Bà bớt nghe nhà mẹ đẻ không rành mọi chuyện mà nói linh tinh nữa.

Mình không sống tốt thì bắt buộc phải đi gây chuyện hay sao."Cố Kiến Quân vô cùng không kiên nhẫn khi nghe vợ nói xấu cha mẹ mình.

Ngày xưa cha ông phải đi nhập ngũ, mẹ ông một mình nuôi nấng ba anh em.

Sau đó còn chăm sóc thêm Nhã Cầm cho cha ông đưa về, khó khăn biết bao nhiêu.Ông vẫn còn nhớ, lúc trước trong nhà không đủ cơm ăn, mẹ ông đều cho ba anh em ăn uống no đủ, còn bản thân bà chỉ ăn mỗi nước canh.

Lần nào đi ngủ cũng nghe tiếng bụng mẹ kêu ọt ọt.Đối với Cố Kiến Quân mà nói, cha mẹ ông đúng là thiên vị chú ba.

Nhưng đây dù sao cũng là cha mẹ mình, tình cảm này không cắt đứt được."Được, ông thì hiếu thảo, còn tôi chỉ là một đứa con dâu vong ân phụ nghĩa.

Chờ hai người già nằm xuống, bao nhiêu đồ đạc trong nhà đều bị người em trai tốt kia của ông lừa gạt hết, ông mới biết hối hận."Vương Mai giận dữ nói với Cố Kiến Quân: "Cố Nhã Cầm kia cũng là một con quỷ nhỏ, cũng không biết đã cho hai người già uống bùa mê t.h.u.ố.c lý gì mà phủi sạch ân tình dưỡng d.ụ.c của nhà chúng ta.

Nhà mình còn cung phụng chăm sóc cho cô ta hơn cha mẹ, cái nhà này thật ngu ngốc."Vương Mai thấy chồng không phản ứng gì thì lửa giận càng ngày càng lớn, ngồi bên giường mắng c.h.ử.i không ngớt."Bà nói cái gì đó, giữ mồm giữ miệng chút đi." Cố Kiến Quân càng nghe càng thấy tức.

Vợ ông nói cái gì vậy, sao dám nói linh tinh về cha mẹ và em dâu của ông như thế."Sao nào, đau lòng à.

Nếu ông thấy tội nghiệp con điếm kia thì sao không cưới người ta đi.

Tôi biết ngay là ông có gian tình với cô ta mà.

Nhìn mấy cử chỉ lẳng lơ của cô ta kìa, mỗi ngày đều muốn quyến rũ đàn ông.

Ông nói đi, ông có gì với người ta rồi đúng không.”Thái độ của Cố Kiến Quân làm Vương Mai càng giận dữ hơn: "Có tình ý với vợ của em trai mình.

Được lắm Cố Kiến Quân, gian phu dâm phụ.

Nếu đây là thời trước, chắc chắn tôi sẽ đem con tiện nhân kia đi tròng l.ồ.ng heo thả trôi sông.".

Bốp...Cố Kiến Quân thấy bà ta càng nói càng quá đáng, trực tiếp tát một bạt tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vẻ mặt có hơi khó xử, giống như là bị nói trúng tim đen."Ông dám đ.á.n.h tôi, Cố Kiến Quân, ông vì con điếm kia mà đ.á.n.h tôi." Vương Mai bụm mặt, la hét kéo tay Cố Kiến Quân."Được rồi, im lặng đi.

Nếu bà muốn kêu cha mẹ tới để họ nghe mấy lời bà nói nãy giờ thì cứ quậy tiếp đi." Cố Kiến Quân gạt tay bà ta, thấy cánh tay bị bóp đỏ, không còn kiên nhẫn nói chuyện tiếp, ánh mắt đe dọa.Vương Mai vốn đang nổi trận lôi đình giống như bị tạt một thùng nước lạnh, lập tức tỉnh táo lại.

Bà ta biết nếu những gì mình vừa nói bị cha mẹ nghe thấy, ngoại trừ bị đuổi về nhà mẹ đẻ thì không còn con đường nào nữa.Cho dù lửa giận trong lòng không vơi được chút nào, nhưng Cố Kiến Quân đã nói vậy thì bà ta cũng không dám khóc lóc om sòm nữa.Chỉ là trong lòng bà ta càng oán hận Cố Nhã Cầm, càng để lâu càng thù hận. Ở nhà con trai thứ hai cũng xuất hiện cảnh tượng tương tự.

Trọng tâm câu chuyện cũng là nồi nước đường đỏ.Có điều, hai người Cố Kiến Đảng và Điền Phương có tiếng nhu nhược, nào dám bất mãn với mẹ chồng chỉ vì nước đường đỏ gì đó.Đôi vợ chồng này không chỉ không hề oán giận lên cha mẹ mà ngược lại còn nhận lỗi về bản thân mình, giải vây cho Miêu Thúy Hoa."Đều tại tôi không biết cố gắng, gả vào nhà họ Cố các người mà một đứa con trai cũng không sinh được."Điền Phương lau nước mắt nhìn con gái đang ngủ say sưa trên giường.

Nỗi buồn cũng từ đó mà ra.Cố Kiến Đảng muốn an ủi vợ mình, nhưng lại không biết nói gì.

Ai mà không muốn có con trai.

Ở chốn nông thôn, không có con trai chính là tuyệt hậu.Nhà anh cả có Hướng Thủy, nhà chú ba có Hướng Văn và Hướng Vũ.

Chỉ có nhà ông là có ba đứa con gái."Chúng ta còn trẻ, còn có thể sinh tiếp.

Trước đây lúc sinh Lệ Nha, bác sĩ cũng nói cơ thể bà bị tổn thương cần được điều dưỡng cho tốt.Bây giờ Lệ Nha cũng đã được ba tuổi, thân thể bà cũng được chăm sóc tốt.

Chúng ta sinh thêm mấy đứa, tôi không tin không sinh được con trai."Mặt mày Cố Kiến Đảng có hơi phiền muộn, cũng chính vì ông có đôi mắt và lông mày hình chữ bát”

Làm cho gương mặt có vẻ ủ rũ.Ông ta là người kiệm lời.

Trong lòng Cố Bảo Điền và Miêu Thúy Hoa không được yêu thích bằng anh cả.Vốn dĩ ông ta rất bình thường, không quan trọng như anh cả, cũng không được yêu thích như em ba.

Bản thân ông ta cũng không tranh giành, không được như mong đợi thì chỉ còn nước bị ném vào xó xỉnh.Tuy nhiên, Cố Kiến Đảng cũng không cảm thấy như vậy.

Ông cảm thấy cha mẹ chướng mắt mình là do không sinh được con trai.

Vậy nên hai vợ chồng mới đối xử thờ ơ với ba đứa con gái, một lòng muốn sinh con trai để thay đổi cách nhìn của cha mẹ.Điền Phương cũng có cùng suy nghĩ với Cố Kiến Đảng.

Mẹ ruột bà cũng hối thúc nhất định phải nhanh ch.óng sinh con trai.

Nếu không thì địa vị của bà trong nhà cũng không khá lên được.

Điền Phương rất tán thành.Cứ như vậy, ngoại trừ nhà Cố Kiến Nghiệp có một đêm yên giấc, hai nhà còn lại đều có suy tư mà chìm vào giấc ngủ một cách nặng nề."Các đồng chí, mùa gặt đã sắp đến.

Công nhân và quân nhân đều đang phấn đấu ở tuyến đầu.

Nông dân chúng ta nhất định phải c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không sợ cực khổ,không sợ mệt mỏi, tăng gia sản suất.

Vì tổ quốc mà góp một phần sức lực.

Nhiều người góp được càng nhiều nông sản.

Cố gắng nhiều một chút.

Mọi người làm được không?""Được!" Tiếng hò hét vang dội vang lên bên tai."Lực lượng nhân dân lớn bằng trời, có bao nhiêu khó khăn cũng không sợ!""Bài ca vang lên khắp núi đồi, nhà nhà người người bận rộn với vụ mùa”"Tư tưởng của Chủ tịch Mao vang xa ngàn dặm, sáu tỉ người mạnh mẽ biết bao!"Ve sầu kêu to đến khàn cả giọng, phối hợp với khẩu hiệu của nhóm người, tiếp thêm sinh lực cho tháng bảy bức rức này.Cố An An chỉ là đứa nhỏ vừa đầy tháng, ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng Cố Nhã Cầm.

Trên người được mặc áo yếm đỏ tươi và quần thủng đáy màu vàng nhạt.

May là còn có tã lót nên mới không lộ hàng.Bây giờ đang là thời điểm nóng nhất giữa tháng bảy, cả vùng đất nóng như cái nồi hấp.

Cố An An mặc ít đồ như thế nhưng vẫn bức bối.Dù được Cố Nhã Cầm bế đi tránh nóng dưới gốc cây, còn được chiếc quạt nhỏ quạt liên tục, nhưng gương mặt nhỏ nhắn non nớt vẫn bị nóng đỏ hừng hực như một quả táo chín.

Làm người ta không thể không muốn c.ắ.n một ngụm lớn..