Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 6



Tính ngày tháng, cô trùng sinh đã tròn ba mươi ba ngày rồi, trong những ngày này, dựa trên những thông tin được tiết lộ trong cuộc nói chuyện của người trong nhà, Cố An An biết được thì ra mình trùng sinh lại vào năm 1957.

Đối với hoàn cảnh trong gia đình, cũng hiểu được đại khái, ngôi nhà mà cô sống hiện giờ, nhân khẩu hơi nhiều.

Nhà bác cả, nhà bác hai đều sống chung với nhau.

Điều may mắn là, ông bà nội, cha mẹ của cơ thể này, còn có hai anh trai song sinh, đều vô cùng yêu thương cô.

Mặc dù thời gian vọn vẻn chỉ có một tháng, cũng đủ để Cố An An, người chưa từng được cảm nhận qua sự ấm áp của gia đình.

Cô nghĩ, bản thân nên dần quên đi chuyện kiếp trước, làm đứa con ngoan của cha mẹ, trở thành Cố An An được yêu thương của kiếp này.

Lúc này cô đang bị Cố Nhã Cầm ôm lấy, đứng dưới bóng cây bên cạnh ruộng, nhìn những thôn dân đang trồng vội gặt vội.

Ngoại trừ mẹ cô, những người trong nhà cũng đều đang theo đồ mà trồng vội gặt vội.

Trồng vội gặt vội, đúng như tên gọi, vội vàng thu hoặc vội vàng gieo trồng.

Cố An An nhìn mọi người nhiệt tình hướng lên trời hô to khẩu hiệu, cầm lưỡi liềm sáng bóng gặt những bông lúa nặng trĩu dưới nước.

Mỗi một nhát cắt đều phải cẩn thận tỉ mỉ, lúa gặt xong chất lại thành một đống, đến khi số lượng gần được, thì lấy cọng rơm buộc lại thành một bó, đặt lên chỗ trống vừa cắt xong.

Gặt lúa phải cúi xuống lâu, lúc này thời tiết nóng bức, gặt không bao lâu, mọi người đều đau lưng, nắng nóng không chịu nổi.

Bên cạnh Cố Nhã Cầm có đặt một bình nước được múc từ trong giếng nước mát lạnh, còn có một bình nước đun sôi để nguội, chính là để người nhà uống giải nhiệt.

Cố Nhã Cầm là người giúp nấu cơm trong đội, hơn nữa vừa mới sinh con không bao lâu, nhưng lần gặt này tạm thời bà không cần làm.

Có điều, phần tiền công cũng sẽ bị trừ tương ứng không ít.

Cố Kiến Nghiệp có thể kiếm tiền, không nỡ để cho vợ mình cực khổ, đương nhiên sẽ không quan tâm.

“Mẹ, con cũng muốn bế em gái.

”Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ vây quanh chân của Cố Nhã Cầm, làm nũng nói với bà.

Từ lúc Cố An An dần dần rũ bỏ lớp da hồng nhăn nheo, trở nên càng trắng trẻo bụ bẫm dễ thương, thì hai người ngày nào cũng ở cạnh Cố Nhã Cầm, muốn ôm đứa em gái đáng yêu của nhà mình đi khoe khoang.

Đây cũng nhờ lúc m.a.n.g t.h.a.i Cố Nhã Cầm được ăn uống đầy đủ, còn thường xuyên đun táo nhỏ để bồi bổ cơ thể, nguồn sữa dồi dào.

Từ lúc sinh ra, Cố An An giống như quả bóng khí được thổi to, gần như mỗi ngày mỗi dáng vẻ.

Hơn nữa còn bởi vì liên quan đến công việc của Cố Kiến Nghiệp, thường xuyên nhận được những mảnh vải bị lỗi, những mảnh vải đó thật ra cũng không có vấn đề gì, chỉ là lúc nhuộm màu nhuộm không đều, những mảnh vải như vậy thì không cần có tem vải, chỉ cần bỏ ra ít tiền là được.

Nhưng không phải là ai cũng có thể lấy được những mảnh vải lỗi đó, còn cần phải có mối quan hệ, Cố Kiến Nghiệp vì con gái bảo bối nhà mình, đã dự trữ không ít vải trong nhà.

Cộng thêm từ nơi khác gửi tới, quần áo trên người của Cố An An trước giờ đều mới tinh, không giống những nhà bình thường khác, mới ba năm, cũ ba năm, lại chắp chắp vá vá thêm ba năm.

Con gái dù có xinh đẹp đến đâu, cũng không thể dễ thương nổi dưới lớp quần áo vừa bẩn vừa nhăn đó.

Một bé gái xinh đẹp như vậy, đừng nói là người thân, ngay cả những người xa lạ khi nhìn thấy, cũng không nhịn được yêu thích.

“Không được, hai con không có đủ lực, em gái sẽ bị ngã đó, đợi hai con lớn một chút thì có thể bế em rồi.

” Cố Nhã Cầm nhìn con trai đang nhảy cẫng lên muốn bế con gái bảo bối ở trong lòng mình mà mỉm cười.

Anh chị em hòa thuận vui vẻ cũng là điều mà bà muốn nhìn thấy, dù sao sau này con gái phải gả cho nhà người ta, tương lai vẫn phải có sự chống lưng của nhà ngoại.

“Vậy, vậy còn bao lâu nữa con mới được xem là lớn?” Đáy mắt của Cố Hướng Văn xẹt qua một tia thất vọng, cậu đã khoe khoang với Đại Ngưu rất lâu rồi, nói em gái nhà mình dễ thương hơn con sên của nhà cậu ta gấp trăm ngàn lần.

Nhưng đối phương không tin, còn nói cậu thổi phồng, làm cậu hận không thể mang em gái qua đó ngay lập tức, để ở trước mặt cậu ta so sánh, xem có phải là cậu đang nói khoác hay không.

“Thêm bốn năm nữa là con có thể bế em được rồi.

” Cố Nhã Cầm nói đại một con số, đợi đến lúc đó, An An cũng lớn thêm chút, e rằng cậu cũng không bế nổi.

“Bốn năm?” Hai bạn nhỏ tụm lại một chỗ, bọn họ biết một năm có 365 ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đương nhiên, có một số năm có nhiều thêm một ngày, cái này thì bọn họ không biết rồi.

Hai người đếm trên đầu ngón tay, bốn năm có bao nhiêu ngày, đếm đi đếm lại trên đầu ngón tay cũng không đủ đếm, đầu mày nhăn lại vì lo lắng, dáng vẻ đáng yêu đó khiến Cố An An nhìn mà không nhịn được cười.

“Nhanh lên, các bạn nhỏ, nhân lúc mấy người kia không chú ý mau ch.óng đem đồ kéo về hang ổ.

”“Hắc Mập, cậu béo quá rồi, đừng có bịt miệng nữa, mấy ngày nay cậu ăn cái gì, bụng có thêm một tầng mỡ kìa.

”“Tam Hoa, cậu ở phía sau đá Hắc Mập một cái, đem cậu ta đá ra ngoài.

”Cố An An nghe có mấy âm thanh xào xạc, sau đó là một giọng nói sắc bén truyền tới, giống như âm thanh bóp nghẹt cổ họng.

Cô tò mò quay đầu, muốn nhìn xem là ai đang nói chuyện, dù sao nội dung của câu nói này, nghe có chút kỳ lạ.

“An An của chúng ta đang nhìn gì vậy?” Cố Nhã Cầm ôm đứa con gái bảo bối không yên phận, một tay bảo vệ sau đầu của cô, sợ cô sẽ bị thương.

Cố An An buồn rầu, xung quanh ngoại trừ mẹ của cô, và hai người anh trai đang bận đếm ngón tay thì không còn ai khác, giọng nói mình vừa nghe được rốt cục là được truyền đến từ đâu.

“Cuối cùng cũng chen ra được rồi.

Hắc Mập, bắt đầu từ hôm nay phần ăn của cậu sẽ giảm một nửa, cứ tiếp tục thế này, tất cả thức ăn trong kho lương của chúng ta đều đi vào bụng của cậu hết.

”Giọng nói quen thuộc đó lại vang lên lần nữa, Cố An An mở to mắt, nhìn về phía âm thanh truyền đến, nhưng phía đó không có không hề có bóng người nào.

Cố An An sợ đến da gà nổi lên không ngừng, không phải là cô gặp quỷ rồi chứ?Cố An An nhát gan rút vào trong lòng của mẹ, ban ngày thế này, ở đâu ra ma quỷ có thể xuất hiện dưới ánh mặt trời, hay là mấy bộ phim ma lúc trước lừa cô.

“An An sao vậy, sao mặt lại tái nhợt?” Miêu Thúy Hoa ở dưới ruộng lên uống nước, nhìn cháu gái bảo bối mở to mắt, gương mặt nhỏ tái nhợt, lo lắng đưa tay sờ lên trán cô.

“Cũng không có sốt, không phải là bị trúng nắng rồi chứ.

” Chỉ trong chốc lát, Cố Nhã Cầm cũng không hiểu tại sao con gái mình vừa rồi vẫn còn ổn, giờ lại đột nhiên tái mặt rồi.

“Đại ca, anh xem cái con bé mập lại đang nhìn anh.

”“Ở đâu?”Giọng nói quen thuộc lại vang lên, chỉ là lần này, ngoài giọng nói quen thuộc sắc bén đó ra, còn có một giọng nói ngọt ngào, giống như giọng nói của đứa trẻ.

Cố An An định thần lại, lấy hết can đảm, nhìn kỹ lại phương hướng âm thanh truyền đến.

Lần này, cô không bỏ qua bất kỳ thứ đáng nghi nào.

Cuối cùng, cô phát hiện mấy bóng dáng khả nghi ở bên cạnh một cái cây khô cách đó không xa.

Trước giờ Cố An An vẫn chưa từng nhìn thấy con chuột nào béo đến như vậy, cả thân hình đen sì, má phồng lên, đôi tai tròn dựng đứng ở trên đầu.

Lúc này trong miệng nó đang gặm một nắm bông lúa, móng vuốt còn đang bốc một nắm lúa nữa, bụng còn to hơn cái đầu đến ba bốn lần, một đống thịt mỡ rung rinh rung rinh theo động tác của nó, so với lớp mỡ dày trên bụng của nó, thì đầu và tứ chi của nó không tính là gì.

Cố An An không tưởng tượng ra, rốt cục con chuột này làm sao có thể ăn thành dáng vẻ này được.

hằng nguyễn

Dưới sự so sánh, thì một con chuột nhỏ khác ở bên cạnh của nó tốt hơn nhiều, cũng trơn nhẵn bóng bẩy, nhưng thân hình mượt mà hơn, vừa nhìn liền biết nó là một con chuột nhanh nhẹn.

Cố An An nghĩ như vậy, liền không khỏi cau mày.

Cơ thể của mình biến nhỏ rồi, dung lượng não bộ cũng bị nhỏ theo sao, tại sao lại quan tâm đến thân thủ của con chuột rồi.

Còn nữa, giọng nói mà mình nghe thấy có thật là từ hai con chuột này phát ra không, không phải cô bị ấm đầu, trúng nắng rồi chứ.

“Thật là mập, cái con nhóc mập này đã lãng phí bao nhiêu lương thực rồi.

”Con chuột nhỏ mảnh khảnh đó nhìn về phía Cố An An, lời ở trong miệng đầy vẻ ghét bỏ.

Lúc này Cố An An có thể chắc chắn, đúng là hai con chuột đó đang nói chuyện.

Nhưng nhìn biểu cảm của mẹ và bà nội, hình như lời nói của hai con chuột kia chỉ có một mình cô nghe thấy.

Cố An An cũng không so đo tại sao mình có thể nghe thấy tiếng của chuột, bị lời của con chuột đen nhỏ làm cho tức c.h.ế.t, cô vậy là mập sao, cô vậy là phúc khí đó.

“Không xong, đám người lớn đó cũng nhìn qua đây rồi.