Thời đại này không có nhiều loại kem que.
Một là nước đường đông lạnh bình thường, là loại rẻ nhất, một phân tiền hai cây.
Còn một loại là kem đậu xanh mà ông ta đang mua cho con, một phân tiền một cây.Còn có loại cao cấp hơn chính là kem sữa, nhưng không hề rẻ, đến tận tám phân tiền.
Nhà bình thường cũng không nỡ bỏ tiền ra mua cho con, đa phần là mua kem đường hoặc kem đậu xanh.
Vị kem đậu ngọt ngào lan tỏa trong miệng.Vì công việc nên mỗi ngày Cố Kiến Nghiệp đều đi lại giữa hai đầu thành phố.
Sau này tích góp được ít tiền nên mua một chiếc xe đạp hiệu Thượng Hải.
Đây là chiếc xe đầu tiên trong thôn Tiểu Phong.Trước giờ Cố Kiến Nghiệp đều không về nhà giữa trưa.
Nhưng bây giờ đã có con gái, chỉ cần không bận lái xe thì trưa nào ông cũng về nhà một chuyến để ôm hôn cô con gái mũm mĩm của mình."Anh đừng làm phiền, con bé mới vừa ngủ thôi."Cố Kiến Nghiệp chọc chọc bàn tay nhỏ mập mạp của con gái.
hằng nguyễn
Cố An An đang mơ màng nhưng cũng cảm nhận được sự quấy phá.
Cái miệng nhỏ chúm chím cử động, chân mày hơi nhíu lại, lẩm bẩm, dường như có dấu hiệu thức giấc.Cố Nhã Cầm đẩy cái tay không yên phận của chồng mình ra.
Trừng mắt liếc ông một cái rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ cái bụng béo của con gái.
Lông mày của Cố An An nhanh ch.óng thư giãn, tiếp tục say giấc nồng.Ánh mắt Cố Kiến Nghiệp có vẻ thất vọng.
Con gái vẫn chưa tỉnh mà, nếu thức dậy thì ông có thể ôm con gái một cách quang minh chính đại rồi."Cả người anh toàn mồ hôi bẩn lắm, buổi chiều có lên huyện nữa không?" Cố Nhã Cầm thấy lưng áo của chồng ướt đẫm, nghĩ đến chuyến này ông đi một mạch ba ngày chắc là gom không ít quần áo bẩn đem về.
Bà nên nhanh ch.óng đi giặt đồ, không thì đến lúc đó lại không có quần áo mặc."Không cần đi, chiều nay ở nhà nghỉ ngơi."Cố Kiến Nghiệp dời mắt khỏi người con gái, trả lời vợ mình."Vậy được rồi, anh mau cởi quần áo trên người ra rồi đi tắm đi.
Em mang đồ đi giặt một lượt." Cố Nhã Cầm cũng không còn buồn ngủ, dứt khoát xuống giường.Bà nhìn con gái đang nằm ngủ rồi đem chăn và gối đầu qua một bên, cẩn thận chặn trước giường.
Với sức lực của một đứa trẻ mới đầy tháng, có lật người cũng không bò nổi.
‘Bức tường’ này có thể phòng ngừa ngã từ trên giường xuống.Cố Kiến Nghiệp lái xe suốt ba ngày, vì tiết kiệm tiền nhà trọ nên đêm nào cũng ngủ trên xe nên bị đau lưng, mắt cũng không mở nổi nữa.Nhưng ông biết vợ mình kĩ tính, ông mà cứ để vậy lên giường chắc chắn là không được.
Chỉ có thể xuống giường với vẻ mặt đau khổ.
Ông dự định tắm thật nhanh, sau đó về ôm con gái đ.á.n.h một giấc ngủ trưa thật ngon.Hai người ra ngoài không bao lâu, Cố An An đúng ra đang ngủ say từ từ mở mắt, tỉnh lại từ trong cơn mơ.
Cô nhíu mày, xoay qua xoay lại.Thì ra là do không có Cố Nhã Cầm ngồi kế bên quạt gió, không biết một con muỗi lớn từ đâu tới đậu trên cánh tay mập mạp Cố An An hút m.á.u.
Chính là cảm giác ngứa ngáy châm chích này đã đ.á.n.h thức cô.Hiện tại ở nông thôn đều dùng ngải cứu đuổi muỗi.
Có hai cách dùng, một là đem ngải cứu đi phơi khô rồi thả vào lửa để hun khói đuổi muỗi.
Không thì đem đi nấu nước, rồi để nước ngải cứu sát bên người cũng có thể tránh muỗi.Dường như ngày nào Cố An An cũng được Cố Nhã Cầm thoa nước ngải cứu lên người.
Vì muỗi thích nhất là trẻ con da thịt mềm mại.Nhất là Cố An An, da của cô trắng nõn, chỉ cần bị con muỗi chích.
Vết c.ắ.n sưng to, thấy là giật mình.Vì tuổi cô còn nhỏ, không chịu được khói khi đốt ngải cứu nên mỗi ngày Cố Nhã Cầm đều nấu một nồi nước ngải cứu thoa lên người cô.
Nhờ vậy nên cô mới không bị muỗi c.ắ.n thường xuyên nữa.Cũng vì chuyện này mà có nhiều lần Vương Mai âm thầm nói bóng gió là hoang phí củi lửa.
Nhưng người ta cũng không nói trực tiếp nên bà cũng ngó lơ không quan tâm.Hôm nay con muỗi lớn này tất nhiên là có sức chiến đấu lớn hơn so với muỗi bình thường, vì thế mới không bị mùi ngải cứu xua đuổi.Cố An An giơ một cánh tay lên, con muỗi hút m.á.u to kia bay đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Còn chưa kịp thở phào, nó lại vo ve bay tới, mục tiêu lần này chính là đầu mũi của cô.Cố An An trợn mắt, tranh thủ thời lắc lắc đầu.
Nếu con muỗi này thật sự chích cái mũi của cô, thì sẽ trở nên buồn cười biết bao nhiêu chứ.
Cô đang nghĩ đến viễn cảnh cái mũi sưng to của mình sẽ bị hai anh trai trêu chọc..
Con muỗi to kia nếm được mùi vị m.á.u thơm ngon của Cố An An, làm sao lại buông tha.
Nó lại bay đến chỗ Cố An An lần nữa.Cô duỗi thẳng chân xoay m.ô.n.g lại.
Mới có một chút mà cả người toàn là mồ hôi, đây chính là chỗ không tốt của cơ thể yếu đuối này.
Nếu đổi lại là cô của trước kia thì con muỗi cỏn con như này đã bị cô đập một phát c.h.ế.t ngay rồi.Chờ con muỗi tới gần lần nữa, Cố An An đã không còn mong muốn phản kháng.
Cô mất hết ý chí nằm ngửa trên giường, nghiêng đầu qua một bên nhìn con muỗi trên cánh tay đang chuẩn bị hút m.á.u.Cố An An suy sụp tinh thần nghĩ nếu con muỗi này có thể giác ngộ, biết ngừng hành động hút m.á.u vô nhân đạo này thì tốt biết bao.Cô cứ tùy tiện tưởng tượng như vậy, con muỗi đã chuẩn bị hút m.á.u kia lại lảo đảo ung dung bay lên rồi tiến về một hướng khác.Nó bay mất rồi? Cố An An nhìn cánh tay trắng nõn hoàn mỹ, con muỗi này thật sự chê m.á.u tươi miễn phí không hút sao."A a .... "Cố An An muốn kêu con muỗi quay lại, nhưng nhớ lại mình chỉ là một đứa trẻ, cũng chỉ có thể kêu a a như em bé.Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên chính là con muỗi lớn đang bay giữa không trung kia dường như hiểu được suy nghĩ của cô mà chậm rãi bay trở về.
Việc này làm cho Cố An An phải trợn mắt mà nhìn.Quay lại, đi ra, quay lai.
Cố An An suy nghĩ nhìn con muỗi kia, tất cả mệnh lệnh đều được nó lần lượt thực hiện.Một lần là trùng hợp, nhiều lần gộp lại thì không thể là trùng hợp nữa? Đầu óc Cố An An choáng váng, chẳng lẽ bây giờ cô có năng lực khống chế động vật sao?Sự hưng phấn kích động trong lòng như muốn nổ tung.
Cố An An cảm thấy dường như mình được thăng chức tăng lương, đi đến thời kỳ đỉnh cao của cuộc đời.Chắc chắn cô không phải là con ghẻ của ông trời.
Ở thế giới này không chỉ có cha mẹ yêu thương mà có có năng lực bật h.a.c.k như vậy.Cố An An hưng phấn trong chốc lát, cũng không nhận ra bản thân đang dần mê man, mà cứ điều khiển con muỗi múa ba lê trên không trung.
Khi điệu múa kết thúc, cô cũng thiếp đi.Có lẽ con muỗi kia không còn bị khống chế nên cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nhìn thấy cục thịt lớn trên giường, không thèm nghĩ ngợi gì mà bay tới cánh tay Cố An An, chuẩn bị thưởng thức bữa trưa mỹ vị.Chát ——Cố Nhã Cầm ở bên ngoài vừa nghe tiếng con gái, tiến vào thì thấy con vẫn đang ngủ ngon lành.
Đang yên tâm chuẩn bị ra ngoài thì thấy con muỗi trên cánh tay trắng nõn của cô.
Bà lập tức đập c.h.ế.t con muỗi rồi ném xác xuống đất.Có thể nói, cuộc đời con muỗi này vừa ngắn vừa thê t.h.ả.m."An An sao rồi?"Cố An An cảm thấy đầu mình lâng lâng, dường như có rất nhiều người vây quanh.
Từng giọng nói đầy lo lắng chen chút trong đầu làm cô không nhịn được mà nhíu mày."Không có nghiêm trọng, nguyên nhân chính là do ăn trúng đồ nóng.
Về nhà dùng nước ấm lau người, cứ một khoảng thời gian lại cho uống ít nước là được."Thôn Tiểu Phong chỉ có một trạm y tế.
Gọi là trạm y tế nhưng thật ra chỉ là một ngôi nhà nhỏ.
Bên trong có một thầy t.h.u.ố.c ngoài năm mươi đi chân trần.
Ngày thường hay khám bệnh cho người trong thôn, thu phí cũng không cao.
Xem bệnh bốc t.h.u.ố.c cũng chỉ tốn khoảng mấy phân tiền đến vài mao tiền.Người trong thôn đều tiết kiệm, không phải chuyện gì bất đắc dĩ thì sẽ không vào thành phố khám bệnh.
Trừ khi thầy t.h.u.ố.c đi chân đất không khám ra bệnh, hoặc cố chịu đựng, chịu không nổi mới vào thành phố mua t.h.u.ố.c.Người đầu tiên phát hiện Cố An An bất thường là Cố Kiến Nghiệp.
Ông vừa tắm xong, hào hứng trở về chuẩn bị ôm hôn con gái bảo bối thơm tho đang ngủ trưa.
Không ngờ vừa chạm vào đã thấy cơ thể An An nóng bừng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn còn đỏ ửng bất thường.Cố Kiến Nghiệp thử đ.á.n.h thức con gái, ai ngờ hai mắt Cố An An nhắm nghiền, khẽ rên rỉ mà không hề tỉnh lại.