Cố An An yên tĩnh nép trên lưng mẹ, nhìn mấy người phụ nữ đang lục đục với nhau.
Xem ra cái thôn nho nhỏ này cũng yên bình như vẻ bề ngoài.Quả nhiên, nơi nào có người thì y như rằng nơi đó có đủ loại ồn ào, những người nông dân thuần phác này cũng không ngoại lệ.Những người trong bếp hầu như đều đã ra, những người nông dân cũng lần lượt đến đủ.“Nhã Cầm, để mẹ bế An An một lúc cho." Miêu Thúy Hoa nhìn cháu gái bị buộc c.h.ặ.t trên lưng con dâu, vô cùng đau lòng.“Không cần đâu ạ, con không mệt.
An An ngoan hơn hai anh trai nó nhiều, cũng không hay quấy, giúp con đỡ mệt hơn bao nhiêu." Cố Nhã Cầm vừa giúp mọi người dọn cơm, vừa cười nói với mẹ chồng.“Đương nhiên rồi, An An nhà chúng ta sao có thể giống những đứa trẻ bình thường được?" Miêu Thúy Hoa hơi trừng mắt nhìn con dâu một cái, đứa cháu gái An An vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu của bà, sao có thể hư như hai nhóc quỷ kia.Cố An An nép trên lưng Cố Nhã Cầm, nghe mẹ và bà nội khen mình như vậy, trong lòng vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng.Dù sao cô vẫn nhớ được ký ức kiếp trước, cho nên đương nhiên sẽ khác với những đứa trẻ bình thường.
Ví dụ như những đứa trẻ bình thường thích khóc nháo, Cố An An sẽ không như vậy.Quá lắm cũng chỉ gào lên một hai tiếng lúc buồn vệ sinh để ra hiệu, hay thỉnh thoảng bị hai anh trai bóp mặt xoa má khiến cô thấy quá phiền phức, cũng sẽ giả vờ khóc mấy tiếng.
Còn những lúc bình thường, cô sẽ là một đứa trẻ rất im lặng.Cô cảm thấy đây chỉ là biểu hiện bình thường, nhưng trong mắt Cố Nhã Cầm và Miêu Thúy Hoa, điều này rất không bình thường, hai người họ cũng vì thế mà càng yêu thương cưng chiều cô.Cuối cùng, Miêu Thúy Hoa vẫn bế lấy cháu gái bảo bối từ trong tay con dâu.
Cố An An không để ý đến mùi mồ hôi trên người bà lão đã đi làm bận rộn nửa ngày, ngược lại cảm thấy mùi mồ hôi này rất thân thiết.
Cô vươn tay về phía bà lão, môi nhỏ hé cười làm lộ ra hàng lợi phấn nộn đáng yêu.Tuy rằng mới sinh được hơn một tháng, nhưng Cố An An cảm thấy mình đã có dấu hiệu bị chiều hư, không có việc gì làm sẽ đòi người nhà ôm vào n.g.ự.c, dính lấy bọn họ, thích trí xem bọn họ thể hiện sự yêu quý đối với mình.Cố An An chui đầu vào trong n.g.ự.c Miêu Thúy Hoa, thầm nghĩ, nếu mình thật sự bị chiều hư thì phải làm sao bây giờ.“An An của chúng ta thích bà nội như vậy sao." Miêu Thúy Hoa nhìn cháu gái nhỏ đang dính lấy bà, hai bàn tay bé bỏng trắng nõn túm c.h.ặ.t cổ áo, trong lòng mềm nhũn như có dòng nước ấm chảy qua.Bà bưng theo bát cơm, ôm cháu gái đi tới cái bàn mà nhóm người nhà họ Cố đang ngồi, những người khác trong nhà họ Cố cũng lục tục đi tới, đồ ăn của bọn họ đều do Cố Nhã Cầm múc.Cháo so với những người khác thì đặc hơn nhiều, lượng thức ăn cũng nhiều hơn.
Bởi vì hiện tại là thời điểm trồng vội gặt vội, nên thức ăn trong căn tin phong phú hơn nhiều so với trước kia.
Tuy rằng vẫn chưa đến mức được ăn cơm khô, nhưng cháo đã đặc hơn trước rất nhiều.Thức ăn hôm nay gồm hai món, một món là đậu đũa xào dưa muối, món còn lại khoai tây hầm thịt gà.Để khao toàn bộ xã viên, đội đã làm thịt hai con hai con gà trống.
Sau đó thêm khoai tay vào hầm thành hai nồi lớn.
Thịt gà được thái rất nhỏ, hầu như mỗi miếng chỉ to bằng cái móng tay.Chỉ có điều, đối với thôn dân thì đây đã là món ngon hiếm khi được ăn rồi.
Khoai tây hòa quyện với thịt gà thơm ngọt, cũng cực kỳ vừa miệng.Mọi người vừa ngồi xuống ghế, nhanh ch.óng ăn cháo trong bát, ăn xong liền đi múc bát thứ hai, sợ ăn chậm sẽ hết sạch không còn gì.
Dáng vẻ ăn cơm không khác gì bị bỏ đói một tháng, ai cũng liều mạng ăn lấy ăn để.Cố An An vẫn là đứa trẻ chưa cai sữa.
Nhìn nước sốt khoai tây đặc sệt tỏa ra mùi thơm nức mũi, không nhịn được mà nuốt nước miếng ừng ực.
Cái này chỉ có thể nhìn không thể ăn.Đối với một người đời trước c.h.ế.t vì u.n.g t.h.ư dạ dày, khoảng thời gian hấp hối còn không được ăn ngon như cô thì đây chính là sự t.r.a t.ấ.n lớn nhất.Cố Nhã Cầm có thiên vị người nhà, nhưng cũng không quá đáng.
Trong bát của những người khác vẫn có hai hoặc ba miếng thịt gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuy miếng to miếng nhỏ khác nhau, nhưng chỉ cần người ta nhìn thấy là được.Có người dù bất mãn nhưng nhiều lắm cũng chỉ nói thầm trong lòng vài câu.
Ai bảo nhà người ta có bản lĩnh, có thể xin một chân trong bếp cho người nhà chứ..
Những đứa trẻ chưa thể ra đồng cũng có khẩu phần ăn giống như người lớn, hơn nữa ăn còn nhiệt tình hơn so với những người lớn làm việc ngoài ruộng nửa ngày."Đưa thịt gà đây.”Cố Hướng Quốc hung dữ nói với mấy đứa em họ ngồi bên cạnh, không đợi các em trả lời, liền vươn đũa bới trong bát các em một lượt, gắp tất cả thịt trong đó vào bát của mình, rồi thỏa mãn ăn từng miếng từng miếng.Cố Hướng Quốc là cháu trai cả của nhà họ Cố, năm nay sáu tuổi, trước nó còn có người chị gái tám tuổi là Cố Hồng.
Đầu nó tròn tròn, nhìn qua trắng trẻo mập mạp, cũng khá đáng yêu.
Nhưng tia đáng yêu nhỏ nhoi này đã bị dáng vẻ hung dữ kiêu căng vừa nãy đập tan hết.Lúc trước toàn ăn mấy thứ như dưa muối bánh bao, cải trắng miến sợi như thế này sao, toàn là những thứ không có dầu mỡ gì, đạm bạc như vậy.
Cố An An lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi mở to hai mắt.Nhỏ tuổi nhất trong đám trẻ là Cố Lệ, năm nay mới ba tuổi, miễn cưỡng có thể tự mình ăn cơm, nhìn mấy miếng thịt bị anh cả cướp đi, cô bé bĩu môi, tựa như sắp khóc, nhưng lại bị Điền Phương ngồi bên cạnh dùng đũa vỗ nhẹ vào miệng.“Khóc cái gì mà khóc, còn không mau ăn đi, cẩn thận đến cháo cũng không còn mà ăn nữa đấy.”Con gái bị ủy khuất, người làm mẹ lại tựa như không nhìn thấy.
Điền Phương lúc trước nhu nhược bao nhiêu, nhưng ở trước mặt mấy đứa con gái lại rất cứng rắn.Cố Lệ nhỏ giọng nức nở, cũng không dám khóc thành tiếng, cố nén lại nước mắt chăm chú ăn nốt bát cháo trước mặt.
Cô bé bắt đầu ăn nhanh hơn, giống như sợ lời mẹ nói thành sự thật, ăn chậm một chút, anh họ sẽ đem cháo trong bát đổ đi.Người xung quanh đều nhìn thấy cảnh này nhưng không lên tiếng, chỉ cặm cụi ăn cơm của mình.
Cố An An cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi mà không rõ vì sao.Trọng nam khinh nữ à? Nhưng chị họ Cố Hồng con bác dâu cả vẫn vui vẻ ăn thịt trong bát của mình, còn lấy được một miếng trong bát của em trai.
hằng nguyễn
Mà cha mẹ nó trông cũng rất yêu thương nó, bà nội cũng coi cô như bảo bối mà nâng niu, vậy tại sao mấy chị họ nhà bác hai lại khổ như vậy chứ?Cố An An mới xuyên về chưa lâu, nên cũng không hiểu biết quá nhiều về gia đình này.
Thấy cảnh tượng hôm nay, cô chợt cảm thấy ba người chị họ kia thật sự rất đáng thương, nhưng cũng không làm được gì với cái thân thể nhỏ xíu này.Giữ trưa là thời điểm ánh mặt trời gay gắt nhất, người trong thôn đều ở nhà ngủ trưa để lấy lại sức chiều còn ra đồng.Giường đất trong nhà đã trải chiếu cỏ lau, Cố An An mặc một cái yếm màu đỏ, trên m.ô.n.g quấn một cái tã, tay chân mở rộng bá đạo chiếm vị trí chính giữa trên giường.Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ nằm phía bên trái của cô.
Cố Nhã Cầm cầm một cái quạt hương bồ, mắt nhắm lại, nghiêng người quạt cho các con.Ánh nắng mặt trời tháng bảy thật sự rất có hại.
Hai anh em Cố Hướng Văn không thể nào ngủ được, ánh mắt lờ mờ đảo quanh.
Thấy em gái ngủ trông thật đáng yêu, nước miếng còn bất giác từ khóe miệng tràn ra, thế là liền kéo một góc yếm của cô, khẽ lau nước miếng.
Không lâu sau, cái yếm ướt sũng, trên đó toàn là nước miếng của em gái.Hai anh em đang buồn bực nghiên cứu xem sao em gái lại thích chảy nước miếng như vậy, thì chợt thấy cha đi thị trấn giao hàng nhiều ngày đã trở về, trong lúc quá vui mừng đã quên áp chế âm thanh, nên đã làm mọi người tỉnh giấc hết.Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ nhanh nhẹn bò xuống giường, mỗi đứa ôm một bên chân Cố Kiến Nghiệp, nhìn đồ trong tay ông mà hét ch.ói tai, ánh mắt tỏa sáng.“Không có lương tâm, suốt ngày chỉ biết đến ăn.”Hai tay Cố Kiến Nghiệp vỗ nhẹ lên đầu hai đứa con trai, Hướng Văn và Hướng Vũ cũng không cảm thấy đau, ôm đầu cười hắc hắc, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào hay tay đang giơ lên của Cố Kiến Nghiệp.Trên tay Cố Kiến Nghiệp cầm hai cây kem đậu xanh.
Đây là ông mua từ thị trấn về, trên đường đi đều cẩn thận dùng vải bông bọc lại, hiện tại cũng bị chảy hơn phân nửa, sờ bên trong vỏ bọc toàn chất lỏng, nhưng vẫn lành lạnh.“Vào bếp lấy bát tự đổ ra ăn nhé, đừng quên mời ông bà.”Cố Kiến Nghiệp cẩn thận dặn dò, hai đứa nhỏ hoan hô nhận lấy que kem, cũng không biết có nghe rõ bố dặn gì hay không..