Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Tay Phải Nông Trang, Tay Trái Hưởng Thụ

Chương 218



 

“Tống Cảnh Chu cũng biết hạng người như Tô Nghị thích nghe nhất là gì, câu nào của anh cũng là ngưỡng mộ và kính trọng, nhanh ch.óng chuyển chủ đề sang thời kỳ chiến tranh khói lửa kia.”

 

Cùng Tô Nghị ôn lại một hồi những chuyện oai hùng vẻ vang trong quá khứ của ông.

 

“Oa, ông nội Tô thật là lợi hại quá đi.”

 

“Trời đất, Sư trưởng đúng là anh minh thần võ, khâm phục khâm phục.”

 

Tô Thanh Từ nhìn Tống Cảnh Chu giơ ngón tay cái khoa trương với ông nội, vẻ mặt phấn khích vỗ bàn:

 

“Sư trưởng thực sự làm tôi mở mang tầm mắt, vừa dũng vừa mưu, thần cơ diệu toán~”

 

Khiến Tô Nghị cười ha ha ha ha, ông cảm thấy bao nhiêu năm nay cuối cùng cũng gặp được một người tri kỷ.

 

“Đâu có đâu có, đều là chuyện thời trẻ thôi.”

 

Thấy Tô Nghị quên béng chuyện của mẹ mình, quay sang sắp cùng cái tên nịnh hót kia xưng huynh gọi đệ bá vai bá cổ đến nơi rồi, sắc mặt Tô Mỹ Phương và Tô Trường An ngày càng khó coi.

 

“Bố!”

 

Tô Mỹ Phương mất kiên nhẫn đẩy đẩy Tô Nghị:

 

“Bố, chúng con còn có việc chính mà, hay là hôm nay cứ vậy đi?”

 

Dù cho có là người của Tổng cục Trang bị đi chăng nữa thì sao chứ?

 

Lần đầu đến cửa mà chỉ mang theo một nải chuối, cái bộ dạng nghèo hèn này thì cũng chẳng thể là gia đình khá giả gì cho cam.

 

Hồi đó Vương Hữu Ba đến cửa, đã đi cửa hàng hữu nghị mua bao nhiêu quà cáp cao cấp, đừng nói là đủ loại đồ ăn, chỉ riêng cặp r-ượu Mao Đài thôi đã tốn gần hai mươi đồng rồi!

 

Tô Thanh Từ lấy cái gì mà so với cô ta chứ?

 

Nghĩ đến đây trong lòng Tô Mỹ Phương thấy dễ chịu hơn hẳn.

 

Tống Cảnh Chu nghe lời đuổi khách của Tô Mỹ Phương, khách sáo nói:

 

“Ông nội Tô có việc bận ạ?

 

Hay là Thanh Từ, chúng ta đừng làm phiền ông nội nữa.”

 

Tô Thanh Từ xị mặt xuống:

 

“Không~”

 

“Ông nội, ông có thể có việc gì lớn chứ, con hai năm rồi không được gặp ông, vừa mới về ông đã có việc.”

 

“Với khả năng điều binh khiển tướng nắm giữ đại cục của ông, chuyện gì mà cần ông đích thân ra mặt chứ?”

 

“Con không quan tâm, con không quan tâm, hôm nay ông không được đi đâu hết, phải ở nhà bầu bạn với con.”

 

Tô Trường An cười không nổi:

 

“Thanh Từ, con mới vừa về, lẽ ra nên bầu bạn với dì Lý nhiều hơn mới đúng, bố hôm nay thực sự có việc.”

 

Tô Trường An không nhắc đến Lý Nguyệt Nương còn đỡ, hễ nhắc đến Lý Nguyệt Nương là Tô Thanh Từ lập tức thuận nước đẩy thuyền ngay.

 

“Bà nội con bảo rồi, bảo con về là phải đến bầu bạn với ông nội nhiều vào, nói là ông nội vẫn luôn nhớ thương con, bảo con phải biết ơn, phải biết hiếu thuận với bề trên, nhất định phải đối tốt với ông nội.”

 

“Ông nội, thực ra bà nội không nói thì con cũng nhớ ông lắm, con cũng muốn đến thăm ông.”

 

“Đúng rồi ông nội, bà nội con sao vậy ạ?

 

Sao bà lại già đi nhiều thế, trông cứ như vừa bị một trận bệnh nặng vậy, cả người đều héo úa không có tinh thần, con nhớ trước kia sức khỏe bà còn cứng cáp lắm mà, con mới đi có hai năm, sao giờ bà đứng một lát cũng không đứng nổi vậy.”

 

“Con hỏi bà, bà còn không chịu nói, cứ bảo là chuyện của người lớn, không liên quan đến bọn trẻ con, bảo con chỉ cần hiếu thuận với ông nội cho tốt là được rồi.”

 

“Ông nội, bà nội con nói thế là có ý gì ạ?”

 

Trong mắt Tô Nghị lóe lên một tia áy náy.

 

Ông cứ nghĩ Lý Nguyệt Nương trong lòng sẽ trách ông, không ngờ.......

 

“Hazzz~”

 

Tô Nghị thở dài một tiếng:

 

“Bà nội con, bà nội con đúng là bị một trận bệnh nặng, khổ sở quá, là do ông không chăm sóc tốt cho bà ấy.”

 

Tô Thanh Từ nửa hiểu nửa không, vẻ mặt ngây thơ nhìn Tô Nghị.

 

“Ông nội, ông đừng có vơ hết trách nhiệm về mình như vậy chứ, con biết ông là người tốt nhất với bọn con rồi, bà nội cũng luôn nói tốt về ông, cứ dạy bảo bố và bọn con sau này nhất định phải hiếu thuận với ông, nhất định phải nhớ ơn nghĩa của ông.”

 

“Không có ông thì không có bọn con, ông luôn là vị đại anh hùng trong lòng bố và bọn con.”

 

Tô Nghị im lặng một lát:

 

“Bà, bà nội con thực sự nói như vậy sao?”

 

“Đúng vậy ạ~” Tô Thanh Từ vẻ mặt ngây ngô.

 

Tô Trường An và Tô Mỹ Phương thầm kêu không ổn.

 

Vội vàng xen vào:

 

“Bố, lúc nãy chúng ta đã nói rõ rồi mà.”

 

Tô Thanh Từ vẻ mặt nghi hoặc:

 

“Ông nội, mọi người nói rõ chuyện gì vậy ạ?”

 

“Nếu ông nội thực sự có việc phải làm, hay là, hay là để con về trước vậy.”

 

Tô Thanh Từ vẻ mặt đầy luyến tiếc, còn phải tỏ ra bộ dạng hiểu chuyện.

 

Tô Nghị nghĩ đến những lời Tô Thanh Từ vừa nói, không khỏi chột dạ, Lý Nguyệt Nương thấu hiểu cho mình đến mức này, đến nước này rồi mà vẫn còn đang che đậy cho mình, ông cứ tưởng....

 

Chuyện này vốn dĩ là do Tần Tương Tương làm sai, mình đã ra tay để bà ta được miễn trách nhiệm hình sự rồi, nếu còn can thiệp nữa thì thực sự sẽ làm nguội lạnh trái tim bên kia mất.

 

Dù sao cũng chỉ còn hơn năm tháng nữa thôi, ở bên trong chịu khổ chịu mệt một chút chẳng phải là chuyện bình thường sao?

 

Đây là đi sửa chữa sai lầm, chứ có phải đi hưởng phúc đâu.

 

Nghĩ đến đây, Tô Nghị ngẩng đầu nói:

 

“Ông thì có việc gì chứ, giống như con nói đấy, đã lâu rồi không được gặp cháu gái rồi, lát nữa bảo chị Phượng làm mấy món, cùng ông ăn một bữa cơm cho thật ngon.”

 

“Bố!”

 

Tô Mỹ Phương không thể tin nổi hét lên.

 

Tô Nghị xua tay, chặn lời cô ta định nói:

 

“Hai anh em con đừng nói nữa, làm sai chuyện thì phải chấp nhận hình phạt, quyền lực trong tay ta là Đảng ban cho, là dùng để bảo vệ hòa bình tổ quốc, bảo vệ quần chúng nhân dân, không phải dùng để mưu cầu lợi ích cá nhân phá hoại trật tự xã hội!”

 

“Hai con có lòng muốn đi thăm thì ta không ngăn cản, còn những chuyện khác thì đừng có bày trò nữa, lát nữa ăn cơm xong thì mau về bộ đội đi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sắc mặt Tô Trường An cực kỳ khó coi, vì nể mặt có người ngoài ở đây nên rốt cuộc cũng không nói nhiều.

 

Tô Mỹ Phương thì không có được sự kiên nhẫn lớn như vậy, ngay lập tức đỏ hoe mắt đứng bật dậy đầy giận dữ.

 

“Bố, bố là một vị Sư trưởng, sao có thể nói lời rồi lại nuốt lời như vậy chứ?”

 

“Miệng thì nói đạo lý lớn lao, thực chất chẳng phải vẫn là thiên vị sao!

 

Ngay cả với người đầu ấp tay gối của mình mà cũng có thể lãnh khốc như vậy....”

 

Tô Nghị bị nói cho đỏ mặt tía tai:

 

“Con im miệng ngay cho ta!”

 

“Là do ngày thường ta quá nuông chiều con, khiến con trở nên vô phép tắc như vậy!”

 

“Uổng cho ta còn lo lắng cho bộ mặt chính trị của hai anh em con, xem ra là ta đa sự rồi, với cái giác ngộ tư tưởng này của con, cả đời này có thể đi xa đến đâu cũng nhìn thấy rõ rồi đấy!”

 

Lời này của Tô Nghị vừa thốt ra, ngay cả Tô Trường An cũng không chịu nổi nữa:

 

“Bố, lời này của bố nói quá nặng rồi, làm phận con cái, chúng con mà không hỏi han gì thì đó mới thực sự là bất hiếu!”

 

“Sao bố có thể vì chúng con lo lắng cho mẹ mình mà phủ định con người chúng con chứ?”

 

Gương mặt Tô Mỹ Phương trắng bệch không còn chút m-áu:

 

“Anh, anh nói với ông ta nhiều như vậy làm gì?

 

Trong mắt ông ta làm gì còn sự tồn tại của mẹ con mình nữa?”

 

“Bao nhiêu năm qua, sự hy sinh của chúng ta, những uất ức chúng ta phải chịu ông ta đều coi như không nhìn thấy.”

 

“Ông đã không buông bỏ được bên kia, vậy tại sao còn thay lòng đổi dạ đến làm hại mẹ tôi chứ?

 

Ông cứ khư khư giữ lấy bà vợ nuôi từ bé của ông không tốt sao?”

 

“Chát~”

 

Tô Nghị thẹn quá hóa giận, gương mặt đỏ bừng lên vì tức, ông giơ tay tát thẳng vào mặt Tô Mỹ Phương một cái.

 

“Bố!”

 

Tô Trường An vội vàng tiến lên chắn trước mặt Tô Mỹ Phương.

 

“Bố, Mỹ Phương còn trẻ, bố cứ từ từ nói với nó là được rồi, sao có thể đ-ánh người chứ?”

 

“Mỹ Phương, em cũng vậy, sao có thể quát tháo bề trên như vậy, mau xin lỗi bố đi!”

 

Tô Mỹ Phương rơm rớm nước mắt, mang theo hận ý nhìn Tô Nghị:

 

“Em có nói sai đâu, tại sao em phải xin lỗi!”

 

“Bố đừng tưởng con chỉ có thể cầu xin bố mới có cách, con sẽ cho bố thấy, dù không có bố, chuyện này con có làm được hay không!”

 

Tô Mỹ Phương nói xong liền xách túi của mình lên, hất văng Tô Thanh Từ đang chắn đường xem kịch sang một bên, nghiến răng nói.

 

“Giờ thì mày hài lòng rồi chứ!”

 

Tô Nghị nhìn bóng lưng Tô Mỹ Phương sải bước rời đi mà quát mắng:

 

“Đồ nghịch t.ử, con mà dám bước ra khỏi cái cửa này thì sau này đừng có quay về nữa~”

 

Nhưng Tô Thanh Từ làm sao có thể để cô ta đi dễ dàng như vậy được!

 

Tô Thanh Từ nãy giờ xem kịch đầy hứng thú, lúc này mới như sực tỉnh.

 

Quay đầu nhìn bóng lưng Tô Mỹ Phương gọi lớn đầy lo lắng:

 

“Cô út, cô út~ cô đừng đi mà~”

 

“Ông nội, mặc dù con không hiểu mọi người đang nói gì, nhưng ông đừng giận nữa, để con đi khuyên cô út.”

 

Nói đoạn Tô Thanh Từ gào mồm lên gọi cô út cô út, đuổi theo ra ngoài.

 

Tô Mỹ Phương nhìn Tô Thanh Từ đang cười hớn hở đuổi theo mình, ánh mắt đầy hận thù nói:

 

“Sao, giờ không giả vờ nữa à?”

 

“Mày cũng giống như cái bà già nội nô tỳ đê tiện của mày vậy, sinh ra đã mang mệnh con hát rồi.”

 

“Đừng tưởng bọn mày ngăn cản bố thì tao hết cách, dù ông ta không ra tay....”

 

Tô Thanh Từ chẳng rảnh mà nghe cô ta tụng kinh, đằng nào đối phương cũng chẳng thể nói ra điều gì mình thích nghe, cô chỉ thích nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đối phương thôi.

 

Chỉ thấy cô nhanh ch.óng nâng cao tông giọng, hét lớn.

 

“Cô út, sao cô có thể nói với ông nội như vậy chứ, ông nội sẽ đau lòng lắm đấy.”

 

“Ông nội là người tốt, con không cho phép cô nói ông nội như vậy!”

 

“A a a~”

 

“Cô út cô làm gì vậy?

 

Cô mà còn như vậy con sẽ không khách sáo đâu!”

 

Tô Mỹ Phương nhìn Tô Thanh Từ đang giằng co với mình hét hò loạn xạ, đang định dùng sức hất cô ra, còn chưa kịp ra tay thì trên mặt đã ăn ngay hai cái tát chát chúa.

 

Cả đầu óc Tô Mỹ Phương ong ong lên, ngay cả rên cũng không kịp rên lấy một tiếng.

 

Tô Thanh Từ không đợi cô ta kịp định thần, túm lấy tóc cô ta giật ngược ra sau:

 

“Tô Mỹ Phương, cô tưởng chuyện cô bảo Đường Lệ Bình tính kế con là con không biết sao?”

 

“Mẹ cô - cái đồ độc phụ kia rốt cuộc cũng vào đại lao rồi, cô chính là con của tội phạm cải tạo, cô còn có mặt mũi mà nói bà nội tôi.”

 

“Tôi chính là muốn ngăn cản ông nội không cho mẹ cô ra ngoài đấy, tôi làm cho cô tức ch-ết, mẹ cô một ngày không ra thì hai anh em cô vẫn là con của tội phạm cải tạo.”

 

“Tôi nhất định phải cho mọi người biết, chính vì các người có một người mẹ là kẻ g-iết người, nên các người cũng chẳng phải hạng tốt lành gì đâu!”

 

Tô Mỹ Phương trực diện bị giáng hai cái tát đến mức choáng váng, mất mấy giây cái bộ não đang trống rỗng kia mới bắt đầu hồi thần.

 

Cô ta hét lên ch.ói tai:

 

“Tô Thanh Từ, con tiện nhân này, mày dám đ-ánh tao, tao sẽ g-iết mày.”

 

“A a a a~”

 

“Cô út, cô út, đừng đ-ánh con.”

 

Tô Thanh Từ một tay túm tóc cô ta, một tay tát thêm cái nữa vào miệng cô ta, trong mắt đầy vẻ hưng phấn, miệng thì kêu còn t.h.ả.m hơn bất cứ ai.

 

Thân xác Tô Mỹ Phương hứng chịu những cú đ-á vô ảnh và những cái tát liên hoàn của Tô Thanh Từ, về mặt tinh thần còn phải hứng chịu đòn tấn công sóng âm của cô nữa!