Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Tay Phải Nông Trang, Tay Trái Hưởng Thụ

Chương 219



 

“Ba người đàn ông trong nhà nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết bên ngoài, vội vàng chạy ra ngoài.”

 

Mặc dù bề ngoài ai cũng có vẻ lo lắng, nhưng người thực sự lo lắng chỉ có một mình Tô Nghị.

 

Tô Trường An nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tô Thanh Từ, trong mắt lóe lên một tia tính toán, đi giữa ghế sofa và bàn trà, như thể trong lúc hoảng loạn bị vấp chân, rồi ngã nhào ra sau, không chỉ đ-âm sầm vào Tô Nghị và Tống Cảnh Chu ngã xuống ghế sofa, mà còn vừa vặn chắn mất lối ra của Tô Nghị và Tống Cảnh Chu.

 

Tống Cảnh Chu nghĩ đến tính cách của Tô Thanh Từ, không phải là người chịu thiệt thòi, trong lòng cũng không hề hoảng hốt, nhưng bề ngoài lại tỏ ra nôn nóng muốn mượn lực leo dậy, vừa hay lại kéo ngã Tô Nghị vừa mới đứng lên.

 

Cứ đè rồi kéo như vậy, ba người trong nhà cũng lộn xộn thành một đống.

 

Chỉ trong chốc lát, hai dòng m-áu mũi của Tô Mỹ Phương đã chảy xuống tận cằm rồi.

 

Tô Mỹ Phương cũng không phải lần đầu đ-ánh nh-au với Tô Thanh Từ, trước đây khi xảy ra xung đột đa phần đều là cô ta chiếm ưu thế, ngay cả cơ hội ngang tài ngang sức cũng hiếm thấy.

 

Sau này Tô Thanh Từ học khôn rồi, mỗi lần có giao du đều sẽ gọi theo cái gã đầu rỗng Tô Kim Đông kia.

 

Không ngờ con tiện nhân này đi xuống nông thôn một chuyến, giống như đi thỉnh kinh về vậy, sức chiến đấu tăng vọt luôn.

 

Khi Tô Thanh Từ đè lên người cô ta, cấu vào lớp thịt non dưới rốn xoay ba trăm sáu mươi độ, cô ta thực sự muốn ch-ết ngay tại chỗ.

 

Đau đến mức môi cô ta run bần bật.

 

Nhưng cô ta có liều mạng kêu gào cũng không át nổi tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đối phương.

 

Đối phương áp đảo một cách đơn phương đè cô ta ra mà ma sát, cái tiếng khóc gào với âm lượng cực lớn kia còn to hơn cả cô ta, át đi tiếng kêu t.h.ả.m thiết của cô ta một cách không dấu vết.

 

Nghe thấy tiếng bước chân của ba người trong nhà đang đến gần, Tô Thanh Từ nhanh tay quẹt qua vệt m-áu trên nhân trung của Tô Mỹ Phương, bôi đầy lên mặt mình, sau đó ôm lấy Tô Mỹ Phương xoay người một cái thật nhanh, hai người lập tức đổi vị trí cho nhau.

 

Vốn dĩ là Tô Thanh Từ cưỡi lên người Tô Mỹ Phương mà tát, giờ biến thành Tô Mỹ Phương ở trên, cô ở dưới rồi.

 

Tô Mỹ Phương cũng không biết mình đang đ-ánh đ-ấm kiểu gì mà lại lật ngược lại được, thấy mình chiếm ưu thế, chẳng màng gì hết, vung tay định tát trả lại.

 

Ba người vừa xông ra đã thấy cảnh tượng như vậy.

 

Tống Cảnh Chu sợ đến mức tim suýt ngừng đ-ập, anh còn tưởng Tô Thanh Từ sẽ không chịu thiệt chứ.

 

Ngay lập tức tăng tốc lao về phía Tô Mỹ Phương định túm cô ta lại.

 

Tô Trường An thấy vậy vội vàng đưa tay ngăn cản:

 

“Đồng chí Tống, sao cậu có thể ra tay với con gái được!”

 

Tống Cảnh Chu đâu có nhìn không ra ý đồ của Tô Trường An, quay đầu bèn tặng cho sống mũi anh ta một quả đ-ấm.

 

Sau đó giống như xách gà con nhấc bổng Tô Mỹ Phương ra khỏi người Tô Thanh Từ rồi quẳng ra ngoài.

 

Tô Trường An ăn một quả đ-ấm, loạng choạng lùi lại mấy bước, vừa hay được Tô Nghị phía sau đỡ lấy một cái mới đứng vững được.

 

Lỗ mũi anh ta nóng lên, cúi đầu quẹt một cái, đầy một lòng bàn tay màu đỏ thắm.

 

Đúng lúc này, Tô Mỹ Phương lại bị quẳng tới, anh ta không kịp nghĩ nhiều vội vàng đưa tay đón lấy Tô Mỹ Phương.

 

Tô Mỹ Phương mặt mày nhếch nhác, sự đau đớn khắp người khiến cô ta không ngừng run rẩy, chạm phải ánh mắt của Tô Trường An liền sụp đổ ngay lập tức.

 

“Anh~ hu hu hu hu~ thay em g-iết nó, g-iết ch-ết con tiện nhân đó cho em.”

 

Tô Thanh Từ sau khi được Tống Cảnh Chu kéo dậy, liền lao đầu vào lòng Tô Nghị.

 

“Ông nội~ hu hu hu hu, cô út định đ-ánh ch-ết con, cô ấy bảo sẽ g-iết con, cô ấy nói là bà nội con đã hại mẹ cô ấy, cô ấy nói phải báo thù cho bà dì Tần, cô ấy nói bọn họ không sống tốt thì cũng không cho nhà chúng ta sống yên ổn, còn mắng con và bà nội là quân nô tỳ đê tiện, cô ấy nói ba mẹ con họ không trông mong gì vào ông hết, ông chính là cái đồ vô lương tâm lãnh khốc......”

 

Tô Nghị nổi trận lôi đình, đôi mắt trừng trừng nhìn chằm chằm vào đứa con gái trong lòng Tô Trường An.

 

“Con nhất định phải quậy cho cái nhà này gà ch.ó không yên, mọi người đều không được sống yên ổn thì con mới vừa lòng hả dạ phải không?”

 

“Con nhìn con bây giờ xem, ra cái thể thống gì?

 

Khác gì cái loại đàn bà chanh chua ngoài đường không?”

 

“Ta nuôi con ăn nuôi con mặc nuôi con lớn ngần này mà còn nuôi ra thù hận à?”

 

“Đúng là để người ta nói đúng rồi, nuôi ra đồ sói mắt trắng rồi!”

 

Tô Trường An nhìn bộ dạng của Tô Mỹ Phương thì làm sao mà không hiểu Tô Mỹ Phương đây là bị chơi xỏ rồi.

 

Thấy cha mình vẫn như kẻ thù vậy, không phân rõ trắng đen đã quay sang mắng c.h.ử.i hai anh em, sức nhẫn nại có tốt đến mấy cũng không thể bình tĩnh nổi nữa.

 

“Bố, chuyện rốt cuộc thế nào vẫn chưa làm rõ mà, bố cứ thế không phân rõ trắng đen đã mắng Mỹ Phương, thế này có công bằng không?”

 

“Bố đừng vội định tội cho Mỹ Phương, bố hãy nhìn lại bộ dạng của mình bây giờ đi, nghĩ lại những lời bố nói xem, đó là việc mà một người làm cha công bằng chính trực và lý trí làm sao, là những lời mà một người cha đủ tư cách có thể nói ra được sao?”

 

“Cho dù Mỹ Phương có làm gì sai đi chăng nữa, thì bố cũng không thể phủ nhận việc trên người nó cũng chảy dòng m-áu của bố chứ?”

 

Tô Nghị bị vài câu nói của Tô Trường An làm cho dần dần bình tĩnh lại.

 

Tô Thanh Từ thấy vậy vội vàng quay người quỳ phục trước mặt hai anh em Tô Trường An.

 

“Chú út, cô út đều là lỗi của con, mọi người đừng trách ông nội, là con không nên đến đây, tất cả đều là lỗi của con.”

 

“Đều là lỗi của con, mọi người nói đúng, là con và bà nội đã hại mọi người, con và bà nội đều không có ý tốt, luôn mặt dày bám lấy ông nội.”

 

“Chú út cô út, mọi người đừng oán hận ông nội, đừng làm ông nội giận nữa, ông nội tuổi cao sức yếu rồi~”

 

Tô Mỹ Phương nhìn gương mặt đang tiến lại gần kia, hét lên một tiếng rồi dùng sức đẩy mạnh một cái.

 

“Con tiện nhân kia, cút đi, mày đừng có ở đây giả vờ giả vịt nữa.”

 

“Anh, anh đừng có nghe nó nói mấy lời nhảm nhí đó.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Thanh Từ giả vờ bị đẩy cho đứng không vững, chộp lấy cổ áo Tô Mỹ Phương.

 

Tô Mỹ Phương thấy Tô Thanh Từ lại ra tay, không thèm suy nghĩ liền vươn tay định cào vào mặt cô.

 

Tống Cảnh Chu thấy vậy vội vàng tiến lên ngăn cản:

 

“Có chuyện gì thì từ từ nói, từ từ nói, đừng động tay động chân nữa, đồng chí Tô cô là bậc bề trên, sao có thể bắt nạt bề dưới như vậy chứ~”

 

“Thanh Từ, Thanh Từ em sao rồi?”

 

“Mau buông tay ra đi, ngay trước mặt Sư trưởng Tô mà các người cũng dám bắt nạt người như vậy sao?”

 

Trong mắt Tô Nghị thấy được chính là, Tô Thanh Từ vì người ông nội này, nhẫn nhịn mọi uất ức tiến lên xin lỗi cô út của mình, rồi lại bị cô út của mình đ-ánh.

 

Đồng chí Tiểu Tống tiến lên can ngăn, rồi không biết thế nào cũng lộn xộn một đống với Trường An luôn.

 

Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, Tô Nghị suýt nữa thì đứt mạch m-áu não mà lăn đùng ra ch-ết.

 

“Tiểu Lưu, Tiểu Lưu, còn đứng nhìn cái gì nữa, mau tách ra, tách ra mau.”

 

Tô Nghị hét lên với cậu cảnh vệ, chính mình cũng vội vàng tiến lên kéo Tô Thanh Từ và Tô Mỹ Phương ra.

 

Những người nhà trong đại viện nghe thấy tiếng động, lũ lượt chạy đến can ngăn.

 

Sau một hồi hỗn chiến, sáu con người kiệt sức và bầm dập đều đang ngồi im lặng trong phòng khách.

 

Đúng vậy, sáu người!

 

Trên mặt và cổ Tô Nghị có mấy vết cào rớm m-áu, đây là do Tô Mỹ Phương lỡ tay.

 

Tiểu Lưu thì mang cái khóe miệng thâm tím, dùng tăm bông thấm thu-ốc sát trùng bôi cho Tô Nghị.

 

Tô Nghị đau đến mức hít hà liên tục, Tiểu Lưu thì nói ngọng nghịu vừa xin lỗi vừa nới lỏng tay.

 

Tô Trường An dùng khăn mặt bọc một quả trứng gà cúi đầu lăn trên mặt mình.

 

Tô Mỹ Phương dưới sự phục vụ của chị Phượng thì kêu gào t.h.ả.m thiết.

 

Tô Thanh Từ mang gương mặt đầy m-áu, ngồi trên sofa sụt sùi khóc nhỏ, Tống Cảnh Chu lấy từ trong hộp thu-ốc ra lọ thu-ốc đỏ không rõ tên bôi cho mình và cô khiến khuôn mặt trông như một đóa hoa mẫu đơn đỏ rực đang nở rộ.

 

Không khí tại hiện trường đè nén đến mức mọi người ngay cả thở cũng nhẹ đi.

 

Hồi lâu sau, Tô Thanh Từ lén lút ngước mắt liếc nhìn mọi người một cái, nghe tiếng gào thét ưu tú của Tô Mỹ Phương thì chắc cũng đủ để cô ta đau trong ba ngày rồi.

 

Tô Trường An một tay ôm bụng, một tay cầm khăn mặt bọc trứng gà cúi đầu lăn dưới cằm, mồ hôi lạnh trên trán to như hạt gạo.

 

Xem ra Tống Cảnh Chu vì báo thù cho anh vợ tương lai nên ra tay không hề nương tay chút nào.

 

Đôi mắt bốc hỏa của Tô Nghị nhắm lại rồi, chắc là muốn mắt không thấy tâm không phiền, nhưng đôi môi mím c.h.ặ.t có thể thấy được cơn giận trong lòng ông, ba vết cào gọn gàng vượt qua trán rồi qua sống mũi kéo dài xuống tận cằm, cổ và phía bên trái mặt cũng có hai vết.

 

Tô Thanh Từ trong lòng không khỏi rùng mình, cái cô Tô Mỹ Phương này đúng là đủ ác, phát này mà cào trúng mặt mình thì trăm phần trăm là hủy dung.

 

Xem chừng, người ông nội tai mềm này, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không bị đôi trai gái của mình đến một màn “cảm hóa bằng tình yêu” nữa đâu.

 

Tần Tương Tương muốn ra ngoài sao, không có cửa đâu.

 

Cửa đã hàn ch-ết cho bà ta rồi, giờ là lúc quay về đóng cửa sổ lại.

 

Tô Thanh Từ đỏ hoe mắt đứng dậy, dịu dàng gọi:

 

“Ông nội~”

 

Tô Nghị vừa mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt đỏ rực kia của Tô Thanh Từ, đồng t.ử như động đất.

 

Cái này, nghiêm trọng thế này sao?

 

Tô Thanh Từ sụt sùi:

 

“Ông nội, con xin phép về trước đây, con đau quá, con sợ lắm~”

 

Tô Nghị cố gắng để giọng mình ôn hòa:

 

“Không sao đâu, có ông ở đây mà!”

 

Tô Thanh Từ vẻ mặt đầy uất ức:

 

“Ông nội cũng bị đ-ánh rồi!”

 

Ý tứ ngầm là, ông cũng bị đ-ánh rồi, ông còn ở đây cái nỗi gì, ông ở đây cũng chẳng có tác dụng gì hết, ông không quản nổi đôi trai gái của ông, bọn họ đến ông mà còn dám nện cơ mà.

 

Tô Thanh Từ ủy khuất vô cùng:

 

“Con chỉ là hai năm rồi không được gặp ông nội, nhớ ông nội, nên vừa mới về là vội vàng qua thăm ông ngay, giờ xem cũng xem xong rồi, ông nội cũng rất khỏe, con cũng yên tâm rồi.”

 

Tô Thanh Từ nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhìn Tô Trường An và Tô Mỹ Phương một cái đầy khoa trương, diễn tả từ “sợ hãi” một cách triệt để.

 

“Ông nội, ông hãy tự chăm sóc mình cho tốt, giữ gìn sức khỏe, sau này con sẽ cố gắng ít qua đây hơn, để tránh, tránh làm phiền cho ông nội.....”

 

Tô Nghị đau đầu như muốn nổ tung, nhìn khuôn mặt của Tô Thanh Từ, phát này mà về thì Lý Nguyệt Nương chắc chắn sẽ vác d.a.o sang c.h.é.m ông.

 

“Hay là, hay là, con cứ ở lại đại viện hai ngày đi, con nhìn cái mặt con xem, nếu mà về như thế này, bà nội con thấy được, chẳng phải sẽ lo lắng sao....”

 

Lời này của Tô Nghị vừa thốt ra, đừng nói là Tô Trường An, ngay cả Tô Mỹ Phương đang không ngừng kêu oai oái cũng im bặt, vểnh tai lên nghe, bọn họ suýt nữa thì quên mất cái mụ sát thần Lý Nguyệt Nương kia rồi.

 

Tô Thanh Từ dường như hiểu được nỗi lo của Tô Nghị, rất tâm lý nói:

 

“Ông nội yên tâm, con sẽ giải thích rõ ràng với bà nội, con sẽ bảo là bọn con đạp xe đạp không nhìn đường, bị ngã một phát, mặt đ-ập xuống đất ạ.”