“Tức ch-ết mình rồi, mình nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của cô ta trước mặt anh Mạnh Bạch!"
“Đồ không biết xấu hổ, đã kết hôn rồi mà còn sán lại trước mặt người đàn ông khác, đây không phải là lăng loàn sao?"
Tô Thanh Từ gật đầu, phụ họa cùng Khổng Ngọc Trân mắng Chu Minh Nguyệt từng chữ một, “Đúng, cái thứ không biết xấu hổ đáng ghét đó, biết người ta có vợ rồi còn sán lại trước mặt người ta, quá lăng loàn rồi, não cô ta nghĩ cái gì vậy?
Cô ta không biết mình đã kết hôn rồi sao?
Không biết người ta đã có gia đình rồi sao?"
“Một phát phá hoại luôn hai gia đình!"
Khổng Ngọc Trân nghe lời này trong lòng cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu nhưng thấy Tô Thanh Từ phụ họa cùng mình nên cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ vừa uất ức lau nước mắt vừa lải nhải nhất định phải làm cho anh Mạnh Bạch nhận rõ bộ mặt thật của cô ta.
Tô Thanh Từ ngoài miệng phụ họa cùng Khổng Ngọc Trân mắng Chu Minh Nguyệt, trong lòng lại đang điên cuồng chỉ trích.
Khổng Ngọc Trân cái gã tồi tệ này cô ta không có bệnh chứ?
Còn bạn phát hiện Chu Minh Nguyệt quyến rũ anh Mạnh Bạch của bạn, đến lượt bạn phát hiện sao?
Bạn là ai chứ?
Có liên quan gì đến bạn đâu?
Bạn cứ lo giữ cái mặt bạn cho kỹ đi, đừng để ngày nào đó đột nhiên bị người tên Lan Thư đó phát hiện ra.
Khổng Lục này giáo d.ụ.c em gái kiểu gì vậy?
Đối với loại vật phẩm đại não phát triển không toàn diện tiểu não hoàn toàn không phát triển này thì cứ trực tiếp đ-á một nhát dính lên tường cho cô ta hết cạy ra luôn.
Còn tự cho mình là nữ chính muốn cứu vãn cuộc hôn nhân không hạnh phúc của nam chính à?
Còn có mặt mũi mắng Chu Minh Nguyệt là đồ đê tiện, đó là đồ đê tiện sao?
Đó rõ ràng là chị em chí cốt cùng chí hướng với bạn đấy!
Thấy đối phương hoàn toàn mang bộ dạng lăng loàn si tình muốn giải cứu anh Mạnh Bạch đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, Tô Thanh Từ đã lười khuyên nhủ rồi!
Ngược lại cái người tên Mạnh Bạch đó đã thu hút sự chú ý của Tô Thanh Từ qua lời kể của Khổng Ngọc Trân.
Mạnh Bạch, nguyên quán không rõ, tuổi tác không rõ (theo mô tả của Khổng Ngọc Trân khoảng từ 24 đến 27 tuổi!)
Cưới vợ là con gái lớn nhà họ Lan là Lan Thư nhưng không ít danh viện khuê tú ở Thượng Hải đều thần hồn điên đảo vì anh ta, đồng thời anh ta cũng có thể ra vào những gia đình hào môn đại hộ, là khách quý của không ít gia đình. (Nhà họ Lan nắm giữ các chức quyền kiểm tra hải quan)
Chức vụ hiện chưa rõ, chỉ biết rất có m-áu mặt ở Thượng Hải, vả lại thường xuyên bàn chuyện làm ăn với Khổng Lục, Khổng Lục cũng khá tôn trọng anh ta!
Tô Thanh Từ không thể không nghi ngờ, người tên Mạnh Bạch này liệu có phải là thành viên quan trọng trong tổ chức buôn lậu cổ vật mà Khổng Lục có liên quan, hay nói cách khác là cấp trên của Khổng Lục?
Còn mối quan hệ giữa Chu Minh Nguyệt và Khổng Lục cũng đầy ẩn ý.
“Được rồi Ngọc Trân đừng khóc nữa.", Tô Thanh Từ xót xa lau nước mắt trên mặt Khổng Ngọc Trân.
“Mới vừa về nhà được một ngày thôi mà bạn xem đã thành ra thế này rồi, tôi không nói chuyện này là lỗi của bạn nhưng bạn đúng là quá bốc đồng rồi, làm gì có cô em chồng nào lại đi rêu rao khắp thiên hạ anh trai mình bị cắm sừng chứ?"
“Anh trai bạn, ôi, anh trai bạn dù sao cũng được coi là một nhân vật, dưới tay còn quản lý bao nhiêu con người nữa, bạn náo loạn như vậy khiến anh ấy còn biết giấu mặt vào đâu?
Khiến người khác nhìn anh ấy thế nào đây?"
“Nghe lời tôi đi lát nữa xuống xin lỗi anh trai bạn, không phải bạn nói anh trai bạn mỗi lần đi công tác về đều sẽ gặp mặt anh Mạnh Bạch của bạn sao?
Nếu bạn đang giận dỗi với anh ấy thì không có lý do gì để đi cùng nữa đâu!"
Khổng Ngọc Trân vốn còn đầy vẻ không tình nguyện, vừa nghe thấy liên quan đến anh Mạnh Bạch của mình lập tức mềm lòng ngay.
“Đúng, mình cho dù có muốn giận thì cũng không thể giận lúc này được, nếu không anh trai chắc chắn chỉ dẫn Chu Minh Nguyệt đi theo mà không dẫn mình đi!"
Nói đến đây Khổng Ngọc Trân dường như hiểu ra điều gì, vỗ một cái bành bạch xuống giường.
“Đồ đê tiện, cái gã đê tiện này chắc chắn là cố ý, cô ta nhất định là cố ý khiêu khích mình để mình cãi nhau với anh trai không cho mình gặp anh Mạnh Bạch!"
Khổng Ngọc Trân càng nói càng thấy có lý, đầy vẻ may mắn, “Ngọc Yến, may mà có bạn, mình suýt nữa thì mắc mưu cô ta rồi!"
Tô Thanh Từ nhìn Khổng Ngọc Trân đầy rẫy thuyết âm mưu trước mặt, một mực nghi ngờ liệu đây có phải là Khổng Ngọc Trân mà mình quen biết trước đây không?
Chẳng lẽ đây chính là di chứng của căn bệnh si tình?
“Ngọc Yến, mắt mình còn đỏ không?", Khổng Ngọc Trân vừa dụi mắt vừa hỏi.
“Thừa lúc anh trai mình vừa mới đ-ánh mình đang lúc áy náy phải mau ch.óng xuống xin lỗi anh ấy thôi, mắt đỏ đỏ vừa hay có thể làm anh ấy thêm xót xa."
“Đến lúc đó mình đưa ra yêu cầu gì chắc chắn anh ấy đều không từ chối nổi!"
Khổng Ngọc Trân không hề nương tay, dốc sức dụi mắt, cảm thấy hòm hòm rồi lúc này mới đứng dậy, mở cửa đi xuống dưới.
Dưới lầu Chu Minh Nguyệt đang ngồi trước bàn trang điểm, soi gương dặm vá khuôn mặt mình, Khổng Lục đang ở thư phòng xem tài liệu trong tay.
Số lượng lần này không ít, hàng tối nay mới về, sau khi về phải nhanh ch.óng giao cho tổ chức để tránh xảy ra sơ suất gì.
Chỉ cần hàng được giao đi rồi sau này có chuyện gì cũng không còn liên quan đến mình nữa, vì vậy đối với anh ta kiện hàng này chẳng khác nào củ khoai lang nóng bỏng tay.
Khổng Lục tính toán lợi nhuận của chuyến này, đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t cuối cùng cũng giãn ra, tuy không bằng trước đây nhưng thắng ở số lượng nhiều, lợi nhuận cũng coi như khả quan rồi.
“Cộc cộc cộc~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vào đi!"
Chu Minh Nguyệt như một con mèo lười biếng, tựa người vào khung cửa, “Lục gia chuyến này có thuận lợi không?
Đều nói Kyoto là một nơi tốt, lần sau có cơ hội đi ngài nhất định phải dẫn em theo~"
Khổng Lục đôi mắt tối sầm lại, úp tài liệu trong tay xuống bàn, tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon của Chu Minh Nguyệt, ngón trỏ gãi nhẹ lên đầu mũi cô ta một cái, “Cô tưởng tôi đi chơi ngắm cảnh đấy à?
Tôi là đi làm công vụ, làm gì có thời gian đi dạo~"
Chu Minh Nguyệt gạt tay Khổng Lục ra, nũng nịu nói, “Ngài cứ lừa em đi, em muốn đi thì ngài nói là đi làm công vụ rồi, vậy mà Ngọc Trân vẫn được ngài dẫn đi theo đó thôi~"
Khổng Lục đầy vẻ cưng chiều cười với cô ta một tiếng, “Cái gã vô lương tâm này, tôi chẳng phải là vì cô sao?"
“Tôi mà không dẫn nó đi thì cô ở nhà có được ngày nào yên ổn đâu vừa mới gặp mặt lại náo loạn lên rồi~"
Khổng Lục bóp cằm Chu Minh Nguyệt, lời nói đầy ẩn ý, “Ngọc Trân không so được với cô, nó nhỏ tuổi hơn cô lại được tôi bảo bọc chưa từng thấy sự đời, tâm tư thuần khiết ngây thơ, ngày thường cô đừng có trêu chọc nó mãi, nhường nhịn nó một chút."
“Cô thông minh như vậy, ngay cả trước mặt xx còn ứng biến linh hoạt, rõ ràng có thể chung sống hòa bình với nó vậy mà sao cứ phải đ-âm chọc nó chứ?
Náo loạn lên như vậy mọi người đều không có ngày nào thanh tịnh cả."
Nói đến đây Khổng Lục đột nhiên tăng thêm lực đạo trên tay, “Minh Nguyệt nghe lời, được không đừng để tôi phải lo lắng!"
“Ưm~"
Chu Minh Nguyệt phát ra một tiếng kêu đau, đồng t.ử co rụt lại, “Lục gia ngài làm gì thế?
Đau ch-ết người ta rồi."
Thấy Khổng Lục vẫn nhìn mình với ánh mắt sâu thẳm, Chu Minh Nguyệt trong lòng chột dạ, nịnh nọt nở một nụ cười với Khổng Lục, “Lục gia buông người ta ra, người ta biết rồi mà sau này nhất định sẽ chung sống tốt với Ngọc Trân."
Khổng Lục lúc này mới hài lòng cười một tiếng, buông Chu Minh Nguyệt ra, ngón tay vén một lọn tóc xõa bên tai cô ta cài ra sau tai, “Thế mới ngoan chứ!"
“Được rồi tôi mang quà từ Kyoto về cho cô rồi, đã đặt trong phòng cô rồi đấy, đi xem có thích không?"
“Vâng, vâng.....
Cảm ơn Lục gia~"
Chu Minh Nguyệt thầm thở phào nhẹ nhõm, siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay trong tay, lếch thếch đi về phía phòng ngủ bên trong.
Khổng Lục nhìn bóng lưng Chu Minh Nguyệt rời đi không biết đang nghĩ gì, một lúc lâu sau mới đóng cửa lại tiếp tục nghiên cứu bản danh sách hàng hóa đó.
Nơi góc cầu thang Tô Thanh Từ và Khổng Ngọc Trân thấy cửa thư phòng đã đóng lại, lúc này mới nhìn nhau ngơ ngác.
“Ngọc Trân anh trai bạn và chị dâu bạn có chút không bình thường nha?"
Khổng Ngọc Trân cũng đầy vẻ ngơ ngác, “Vừa rồi ý của anh trai mình là đang cảnh cáo cái gã đê tiện Chu Minh Nguyệt đó sau này đối xử tốt với mình một chút, nhường nhịn mình một chút đúng không?"
“Hừ mình biết ngay anh trai mình sẽ không thiên vị cái gã đê tiện đó mà chắc chắn là như bạn nói mình làm mất mặt anh ấy quá trước mặt mọi người rồi, quan hệ huyết thống của chúng mình mới là mối quan hệ bền c.h.ặ.t nhất trên đời này, cái loại vật phẩm được gả đi để liên hôn như cô ta sao có thể so được với mình?"
Tô Thanh Từ vỡ lẽ, “Anh trai bạn và chị dâu bạn là liên hôn à?"
Khổng Ngọc Trân gật đầu, “Tuy chuyện làm ăn mình không hiểu nhưng lúc họ bàn chuyện làm ăn mình lén chạy qua xem anh Mạnh Bạch nên nghe được đôi câu, nhà họ Chu, nhà họ Lan và nhà mình, còn có anh Mạnh Bạch nữa đều có đủ loại dây dưa."
“Ôi những chuyện mình nói này bạn cũng không hiểu đâu, bạn đừng quản nữa mình đi tìm anh trai mình trước đây, bạn đừng có qua đó thư phòng anh ấy thường không thích người ngoài lại gần đâu nếu không anh ấy sẽ giận đấy!"
Khổng Ngọc Trân dặn dò Tô Thanh Từ hai câu rồi đi thẳng về phía thư phòng.
Tô Thanh Từ lại thầm suy tính trong lòng.
Nhà họ Lan, nhà họ Khổng, anh Mạnh Bạch, nhà họ Chu, liên hôn?
Chẳng lẽ mấy nhà này đều có dây dưa vào sao?
Nhà họ Lan hải quan, nhà họ Khổng gom hàng, nhà họ Chu xoay xở che đậy, vậy anh Mạnh Bạch phụ trách tiêu thụ hàng sao?
Nực cười, nếu suy đoán của cô không sai thì sự dây dưa này quá rộng lớn rồi, những chuyện này lão hồ ly Vương Trung Nhậm có biết không?
Chưa đợi Tô Thanh Từ kịp nghĩ nhiều cửa thư phòng đối diện lại được mở ra, Khổng Ngọc Trân với khuôn mặt nhẹ nhõm bước ra ngoài.
Tô Thanh Từ đợi đối phương đi tới gần lúc này mới đón lên, “Ngọc Trân sao rồi?"
Khổng Ngọc Trân đầy vẻ đắc ý, “Mình biết ngay anh trai thương mình nhất mà mình vừa xin lỗi là anh ấy đã mềm lòng ngay, nói anh ấy không nên đ-ánh mình, bảo mình sau này đừng có nói năng bừa bãi nữa, nói anh ấy cũng là vì tốt cho mình thôi~"
“Ngọc Yến mình nói cho bạn biết ngày mai có tiệc giao lưu thương mại, anh trai mình đã đồng ý cho mình đi theo để mở mang tầm mắt rồi."
“Lúc đó bạn đi cùng mình."
Tô Thanh Từ đầy vẻ nghi hoặc, “Tiệc giao lưu thương mại là cái gì vậy?"
“Ôi mình cũng không hiểu, dù sao định kỳ sẽ tổ chức một lần, hình như là buổi giao lưu gì đó do giới Thượng Hải tổ chức chăng!"
“Bạn đừng hỏi nữa ngày mai là biết ngay thôi, đi đi đi cùng mình chọn váy nào."
“Ngày mai nhất định có thể gặp được anh Mạnh Bạch, mình nhất định phải ăn diện thật lộng lẫy, áp đảo toàn trường~"
“Đúng rồi bạn cũng chọn lấy một chiếc ngày mai đi theo sau mình."
Ngày hôm sau.
Từ sáng sớm Khổng Ngọc Trân đã dậy chải chuốt trang điểm rồi, những chiếc váy đã chọn ngày hôm qua được lấy ra từng chiếc từng chiếc một ướm thử lên người nhưng đều không mấy hài lòng.