Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Tay Phải Nông Trang, Tay Trái Hưởng Thụ

Chương 251



 

“Tô Thanh Từ ngáp một cái, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ.”

 

Đây đúng là một công việc khổ sai mà, hôm qua đi theo phối đồ đến nửa đêm, tổng cộng chọn được ba chiếc váy, sáng sớm nay lại bị lôi dậy, cô đã đắc tội với ai chứ?

 

“Ngọc Yến, bạn xem bộ màu tím này của mình có già quá không?"

 

“Nhưng bộ màu cam này mình ướm thử rồi lại thấy da hơi tối!"

 

Tô Thanh Từ chỉ vào một bộ váy áo kiểu sườn xám cải cách màu xanh nhạt trên giường, “Hay là bạn thử lại bộ này xem, dùng cái băng đô ngọc trai đó vén hết tóc lên, phối thêm một đôi hoa tai ngọc trai, trông vừa thanh tân vừa dịu dàng!"

 

Khổng Ngọc Trân cầm bộ váy màu xanh đó lên xem xem, “Nhưng mình thấy màu này hơi nhạt......."

 

Tô Thanh Từ cầm lấy bộ váy ướm thử lên người cô ta, “Nhạt chỗ nào chứ?

 

Bạn đang tuổi thanh xuân tươi tắn như b.úp măng non thế này, sao cứ luôn nghĩ đến việc ăn diện theo phong cách trưởng thành vậy chứ?

 

Thanh tân đáng yêu mới là phong cách của bạn mà~"

 

Khổng Ngọc Trân ngẩn ra, “Mình, mình chỉ thấy Chu Minh Nguyệt mặc trông rất nữ tính nên mới....."

 

Tô Thanh Từ cạn lời nói, “Bạn việc gì phải học cô ta, phong cách tuổi tác của hai người đều không giống nhau, dáng người lại càng khác biệt một trời một vực."

 

Chu Minh Nguyệt đó đã ngoài hai mươi tuổi vả lại đã làm vợ người ta, dáng người đầy đặn, gợi cảm quyến rũ, ngược lại nhìn Khổng Ngọc Trân mà xem, mười bảy mười tám tuổi mang dáng vẻ học sinh cấp ba hậu thế, học theo cách ăn mặc của Chu Minh Nguyệt thì giống như đứa trẻ chưa lớn mặc trộm quần áo người lớn vậy.

 

Khổng Ngọc Trân nghe lời Tô Thanh Từ nói, nghĩ đến vòng một căng đầy của Chu Minh Nguyệt, cúi đầu nhìn lại của mình, ừm, miễn cưỡng có nhấp nhô, căng tròn thì không thấy mà tràn trề lại càng không liên quan.

 

“Ôi~"

 

“Chu Minh Nguyệt cái gã đê tiện đó ăn cái quái gì mà lớn thế nhỉ?

 

Người so với người đúng là tức ch-ết đi được."

 

Tô Thanh Từ ngồi xuống cạnh Khổng Ngọc Trân, “Vì vậy, bạn việc gì phải đi so đo sở đoản của mình với cô ta chứ, bạn cũng có thể phô diễn sở trường của mình mà, bạn xem cổ của bạn vừa thon vừa dài, đây chuẩn là cổ thiên nga rồi, còn Chu Minh Nguyệt đó vì ng-ực lớn nên trông cổ vừa ngắn vừa thô."

 

“Hơn nữa bắp chân của bạn cũng rất đẹp, thon thả tròn trịa, vả lại bạn trắng nữa, đây là một ưu thế vô cùng lớn của bạn đấy, bạn xem làn da của bạn như sữa vậy, tôi đều thấy ngưỡng mộ đây này."

 

“Mau đi rửa cái đống vẽ bậy trên mặt đó đi."

 

Tô Thanh Từ kéo Khổng Ngọc Trân tới trước gương, “Bạn nhìn xem khuôn mặt của bạn, rồi lại nhìn cổ của bạn xem."

 

“Có phải thấy da cổ trông đẹp hơn da mặt nhiều không?"

 

Khổng Ngọc Trân trợn tròn mắt nhìn kỹ vào gương, “Đúng là vậy thật, trên mặt mình có phải đ-ánh hơi nhiều phấn quá không, trông có vẻ hơi bẩn bẩn....."

 

Tô Thanh Từ thầm thở dài một tiếng, “Bạn đ-ánh nhiều phấn lên mặt như vậy để làm gì?"

 

“Người ta đ-ánh nhiều như vậy là để làm cho tông da đều hơn đẹp hơn, da bạn vốn đã trắng trẻo mịn màng rồi thì có cần thiết không?"

 

“Bạn xem lông mày của bạn cũng rất đẹp, chỉ là phần đuôi lông mày hơi bị đứt thôi, bạn chỉ cần vẽ lại đuôi lông mày rồi thoa một lớp son mỏng là đẹp lắm rồi!"

 

Khổng Ngọc Trân nghe theo lời gợi ý của Tô Thanh Từ, đi rửa mặt lại, vẽ lông mày và thoa son.

 

Tô Thanh Từ cầm lấy chiếc băng đô ngọc trai trên bàn trang điểm, giúp cô ta vuốt hết tóc ra sau đầu, dùng băng đô cố định lại, hai bên còn tết cho cô ta hai lọn tóc nhỏ tinh nghịch và dịu dàng, cả người trông trẻ trung xinh đẹp lại mang theo sự ngọt ngào và tinh nghịch của thiếu nữ.

 

Cuối cùng đeo thêm một đôi hoa tai ngọc trai nhỏ nhắn, tô điểm thêm hai phần dịu dàng cho cả người.

 

“Rất tuyệt!

 

Đến đây bạn tự soi gương xem, nhìn xem khác biệt so với lúc nãy lớn thế nào."

 

Khổng Ngọc Trân nhìn mình trong gương, đôi mắt sáng lên, sau đó đôi mắt bắt đầu bốc hỏa.

 

“Chu Minh Nguyệt cái gã đê tiện này!"

 

Tô Thanh Từ đối với việc Khổng Ngọc Trân có việc gì hay không có việc gì cũng phải mắng Chu Minh Nguyệt hai câu đã bắt đầu miễn nhiễm rồi.

 

“Trước đây mình đều bị cô ta lừa rồi, chính cô ta nói anh Mạnh Bạch thích những cô gái có nét nữ tính, vì vậy mỗi lần gặp anh Mạnh Bạch mình đều ăn diện gần giống cô ta."

 

Khổng Ngọc Trân nghĩ đến những buổi tiệc trước đây thường xuyên có người ném ánh mắt kỳ lạ về phía mình, lúc đó cô ta còn tưởng mình chắc chắn đẹp lộng lẫy rồi, bây giờ nghĩ lại ước chừng.......

 

“Hức hức hức mất mặt ch-ết đi được, bọn họ chắc chắn cười thầm mình sau lưng ch-ết mất thôi."

 

Tô Thanh Từ khóe miệng giật giật, “Bạn trước đây đều ăn diện như vậy?

 

Một khuôn mặt tô đủ ngũ sắc?

 

Miệng thoa như muốn ăn thịt trẻ con ấy à?"

 

Khổng Ngọc Trân mang bộ dạng t.h.ả.m hại gật gật đầu.

 

Trong mắt Tô Thanh Từ lóe lên một tia nghi ngờ, “Anh trai bạn không nói gì sao?"

 

Khổng Ngọc Trân lắc lắc đầu, “Anh trai mình thương mình, mình làm gì anh ấy cũng bảo tốt, mặt mình dính đầy bùn anh ấy cũng bảo mình đẹp nhất."

 

Tô Thanh Từ không nói gì nữa, cho dù có thương yêu em gái đến mấy thì trong những dịp như vậy ít nhiều cũng sẽ nhắc nhở một chút chứ, cô không tin Khổng Lục ngay cả thẩm mỹ cơ bản nhất cũng không có.

 

Tổng hợp với những lời Khổng Ngọc Trân nói trước đó, “Anh trai không cho mình lại gần anh Mạnh Bạch", kiểu thái độ này của Khổng Lục trái lại giống như cố ý để Khổng Ngọc Trân ăn mặc xấu xí vậy.

 

Nếu đúng là như vậy thì hành động tối qua của anh ta lại mang đầy ẩn ý rồi.

 

Tối qua lúc đang ăn cơm, Khổng Lục nói sẽ nhận Tô Thanh Từ làm em gái, vả lại còn tặng cho cô cả một bộ váy, giày, phụ kiện tóc, hoa tai, vòng tay linh tinh, bảo cô hãy ăn diện thật đẹp, hôm nay cùng mọi người đi cùng, lúc đó anh ta sẽ giới thiệu cô cho mấy người bạn quen biết.

 

Còn sẽ công khai với bên ngoài Tô Thanh Từ là em họ của mình, sau này Giang Ngọc Yến chính là biểu tiểu thư nhà họ Khổng rồi.

 

Dưới lầu A Bố đang giúp Khổng Lục chỉnh lại cà vạt cũng đang hỏi về cùng một chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Lục gia ngài thực sự định dẫn Giang Ngọc Yến đó qua đó sao?

 

Cô ta là một gã nhà quê chưa thấy sự đời, dịp như vậy......"

 

Khổng Lục giơ tay khoác lên chiếc áo gile mà A Bố đưa tới, “Chính vì chưa thấy sự đời nên mới cần phải cho cô ta mở mang tầm mắt nhiều hơn."

 

“Cậu chẳng lẽ thực sự tưởng tôi vì cô ta đã cứu Ngọc Trân, cảm kích cô ta nên mới dẫn cô ta về Thượng Hải này sao"

 

A Bố không hiểu, “Lục gia còn có sự sắp xếp khác cho cô ta sao?"

 

Khổng Lục vừa cúi đầu cài những chiếc cúc trên chiếc áo gile vừa nói với A Bố, “Khuôn mặt đó của Giang Ngọc Yến cậu thấy thế nào?"

 

A Bố bừng tỉnh đại ngộ, sau đó lại lo lắng nói, “Nhưng Lục gia cô ta có thể đồng ý không?"

 

“Cái này còn do cô ta đồng ý hay không đồng ý sao?

 

Cô ta không đồng ý thì có thể làm gì chứ?

 

Cô ta là một kẻ mồ côi nơi đất khách quê người không thân không thích, ở Thượng Hải này cũng không nơi nương tựa, không có tôi cô ta bước ra khỏi cửa nhà họ Khổng thì có thể đi đâu được chứ?

 

Không có giấy giới thiệu cô ta còn chẳng ra nổi Thượng Hải này nữa là."

 

“Hơn nữa từ một nơi nhỏ bé như Tương Nam tới đây, đến lúc đó nhìn quen sự giàu sang phú quý ở Thượng Hải này rồi nói không chừng chẳng đợi chúng ta mở miệng cô ta đã tự mình dán lên rồi."

 

“Tôi đâu phải là nhà làm từ thiện gì thực sự coi cô ta là tiểu thư nhà họ Khổng mà nuôi nấng sao?

 

Trên đời này làm gì có chuyện bánh ngọt từ trên trời rơi xuống chứ!"

 

“Có khuôn mặt đó của cô ta chắn ở phía trước thì Ngọc Trân cũng không đến nỗi quá nổi bật nữa rồi!"

 

“Để kiềm chế lẫn nhau, nhà họ Chu nhà họ Lan đều đã xxxx rồi, bây giờ Ngọc Trân còn nhỏ, nếu đợi thêm hai năm nữa thì sao?"

 

“Trước đây tôi còn vì chuyện này mà lo lắng bây giờ có nước cờ Giang Ngọc Yến này, một mũi tên trúng hai đích!"

 

Tô Thanh Từ mặc dù nghi ngờ nhưng cũng không nghĩ nhiều.

 

Sau khi sắp xếp ổn thỏa chỗ Khổng Ngọc Trân liền thay váy cho mình.

 

Mái tóc giống như Khổng Ngọc Trân, xõa xuống, từ trán ra sau tai tết lọn nhỏ dùng kẹp cố định sau gáy, những phần tóc còn lại đều xõa tự nhiên.

 

Trang điểm thì không làm rồi, Tô Thanh Từ vốn dĩ đã sở hữu đôi mắt sáng hàm răng đều đặn ngũ quan tinh tế, mặc dù không đặc biệt ăn diện nhưng trên khuôn mặt phấn hồng điểm thêm chút môi đỏ, ánh mắt chân mày cong cong nụ cười rạng rỡ như hoa đào nở rộ trong nắng sớm, tươi tắn và kiều diễm.

 

“Cộc cộc cộc~"

 

Là dì Cầm qua gõ cửa.

 

“Ngọc Trân Lục gia bảo xuống ăn cơm rồi."

 

“Được rồi chúng tôi biết rồi xuống ngay đây."

 

Tô Thanh Từ có chút không hiểu, “Không phải sắp đi dự tiệc sao?

 

Ăn xong mới qua đó à?"

 

Khổng Ngọc Trân lấy từ trong tủ quần áo ra một chiếc túi da nhỏ nhắn tinh tế, vừa tùy ý đáp lại, “Tiệc thì phải đến trưa mới bắt đầu cơ, ban đầu vào đó đều là tìm người trò chuyện chào hỏi linh tinh thôi, tuy cũng có đồ ăn vặt bánh ngọt nhưng ai có thể coi nó là cơm mà ăn được chứ?"

 

“Vẫn nên ăn chút gì ở nhà rồi mới đi, vả lại cái nơi đó mọi người đều dồn tâm tư vào việc kết giao quan hệ, chỉ có chúng ta cứ ăn ăn ăn mãi thì chẳng phải ra vẻ dị biệt, mất mặt sao?"

 

“Lát nữa mấy cái gã đê tiện đó nói không chừng còn cười nhạo nhà tôi không có cơm ăn, ch-ết đói đầu t.h.a.i nữa đấy~, hừ tôi chẳng thèm cho bọn họ cơ hội chế giễu tôi đâu, tôi phải ăn thật no mới đi."

 

Khổng Ngọc Trân thu dọn xong liền kéo Tô Thanh Từ xuống dưới.

 

Khổng Lục và Chu Minh Nguyệt đã ngồi vào bàn, nghe thấy động tĩnh Khổng Lục ngẩng đầu nhìn về phía hai người, ánh mắt hơi lóe lên một tia sáng, ánh mắt chuyển từ khuôn mặt Tô Thanh Từ sang khuôn mặt Khổng Ngọc Trân.

 

Sắc mặt cũng từ sự chiêm ngưỡng ban đầu chuyển sang vẻ mặt vô cảm.

 

“Anh xem đẹp không?"

 

Khổng Ngọc Trân hai tay nắm lấy tà váy xoay một vòng trước mặt Khổng Lục, xoay xong còn thần thái lườm Chu Minh Nguyệt bên cạnh một cái.

 

Nhìn vẻ mặt như táo bón đó của Chu Minh Nguyệt, Khổng Ngọc Trân càng vênh mũi đắc ý.

 

Khổng Lục không biết đang nghĩ gì, một lúc lâu sau mới mỉm cười nói, “Thật đẹp."

 

Khổng Ngọc Trân càng vui hơn, lập tức nắm lấy cánh tay Khổng Lục bắt đầu mách lẻo, “Anh~ bây giờ em mới hiểu ra, trước đây em bị kẻ có tâm hại rồi."

 

“Mấy cái loại khốn nạn bụng dạ đen tối cố ý nói mấy lời linh tinh trước mặt em, dẫn dắt sai lệch cho em, hại em ăn mặc kỳ hình dị dạng bị người ta cười cho thối mũi!"

 

“Hừ may mà có Ngọc Yến ở đây nếu không thì~"

 

Tô Thanh Từ nhìn Chu Minh Nguyệt đang bình thản ăn bữa sáng không khỏi cảm thán tâm lý đối phương thật mạnh mẽ.

 

Khổng Ngọc Trân sắp chỉ thẳng vào mũi cô ta mà mắng rồi vậy mà đối phương vẫn bình thản như thể không nghe thấy gì vậy.

 

Khổng Lục nghe lời Khổng Ngọc Trân nói, khẽ quét mắt nhìn Tô Thanh Từ một cái, “Là Ngọc Yến giúp em ăn diện à?

 

Đúng là rất phù hợp với phong cách của em đấy."

 

“Ngọc Yến vất vả rồi mau ngồi xuống đi."

 

Tô Thanh Từ trong lòng thắt lại, ánh mắt Khổng Lục không giống như là cảm kích cô, sự nghi ngờ của cô không sai, trước đây đối phương đúng là cố ý nhìn Khổng Ngọc Trân ăn mặc xấu xí.

 

Bữa sáng vô cùng phong phú, có trứng ốp la đã chiên xong, cháo kê, còn có bánh bao hoa, bánh gạo nếp chiên và sữa đậu nành ngọt.

 

Khổng Ngọc Trân ngoài miệng nói phải ăn thật no nhưng cũng chỉ ăn một miếng bánh gạo nếp chiên và nửa ly sữa đậu nành ngọt, cô ta sợ ăn nhiều quá bụng dưới sẽ bị phình ra, chiếc váy cô ta mặc là kiểu thắt eo, có bụng dưới sẽ không đẹp.