Thập Niên 70: Mẫu Thân Bưu Hãn

Chương 210: Viên Dã Cầu Hôn Và Sự Ngượng Ngùng Của Khương Vân



Trên tường, đèn trong ổ điện vẫn sáng, hai đứa nhỏ đang ngủ ngon lành, Khương Vân dựa vào chăn ở đầu giường đất đọc sách, kết quả sách che trên mặt ngủ quên mất.

Anh nhẹ nhàng bước lên giường đất, lấy cuốn sách đang che trên mặt Khương Vân xuống, nhìn thoáng qua rồi xem cô vẽ một bức tranh đáng yêu trong trang sách.

Một bụi cây lùm xùm, lộ ra một cái đầu lông xù, mái tóc đen hoang dã rối bù phía dưới là đôi mắt sâu thẳm lại thuần khiết, cô còn cố ý đ.á.n.h dấu bên cạnh: Tiểu dã nhân ngốc nghếch đáng yêu.

Trang 178

Anh không kìm được cười lên, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cô, sau đó bế cô lên, một tay trải chăn rồi nhét cô vào trong chăn.

Cô đã cởi áo khoác ngoài mặc ban ngày, chỉ mặc áo lót và quần lót, nhưng bên ngoài còn khoác áo bông mỏng.

Ngủ như vậy chắc chắn không thoải mái, anh liền bắt đầu cởi áo bông cho cô.

Khương Vân lập tức tỉnh, mắt buồn ngủ m.ô.n.g lung nhìn anh, “Anh về rồi à?”

Viên Dã “ừ” một tiếng, ngón tay linh hoạt không ngừng, cởi bỏ cúc bọc trên áo bông của cô, giúp cô cởi ra. Kết quả áo sơ mi của cô là loại tự may bằng vải bông, hơi rộng thùng thình, hơn nữa cúc nhựa nhỏ rất dễ bung, khiến cảnh đẹp trước n.g.ự.c cô lộ ra trước mắt anh.

Yết hầu Viên Dã khẽ nuốt, ánh mắt trở nên càng thêm sâu thẳm, anh hít sâu một hơi, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim mà giúp cô cài cúc lại.

Làn da cô trắng nõn mịn màng, sờ vào mềm mại như mỡ đông, xúc cảm vừa tốt lại dễ khiến người ta nghiện.

Anh dùng sức kiềm chế rất lớn mới cài từng chiếc cúc cho cô xong, sau đó nằm xuống ôm cô vào lòng.

Khương Vân tuy rằng ngủ mơ màng, nhưng vẫn biết anh đã trở về, liền xoay người chui vào lòng anh.

Buổi tối lạnh, trên người anh nóng hầm hập như ôm một cái lò sưởi lớn, cô liền ngủ đặc biệt ngon.

Đợi Khương Vân tỉnh giấc, phát hiện Viên Dã còn chưa tỉnh, anh có lẽ quá mệt mỏi, ngủ rất yên tĩnh, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn, cơ thể càng không hề nhúc nhích, tuyệt đối sẽ không làm phiền cô.

Cô dùng ánh mắt ngắm nhìn khuôn mặt anh một lượt, sao anh lại có thể đẹp trai đến vậy chứ? Lông mi anh cũng thật dài, một người đàn ông to lớn mà lông mi dài như vậy, thật lãng phí.

Cảm khái một lúc, cô sợ đ.á.n.h thức anh nên vẫn nằm im không nhúc nhích, nhưng cô nghe thấy hai đứa nhỏ đã bắt đầu xoay người, đây là muốn tỉnh rồi.

Cô liền nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay anh, lúc này Viên Dã mở mắt.

Cô cười cười, “Đánh thức anh rồi.”

Ánh mắt Viên Dã trong trẻo, cũng không thấy nhiều mệt mỏi, anh lại làm bộ ngáp ngủ một cái, sau đó vùi đầu vào cổ cô ôm c.h.ặ.t cô.

Hai đứa nhỏ tỉnh giấc, cũng lao đến quấn quýt bên họ, nhất quyết đòi chen vào giữa hai người.

Cuối cùng, bốn người nằm cạnh nhau trò chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Vân: “Chú Viên Dã đã hai đêm liền không ngủ, chúng ta đi nấu cơm, để chú ấy ngủ thêm một lát đi.”

Viên Dã lại không chịu ngủ thêm, chỉ có hai ngày nghỉ, bị Tống Chiêm Cường lãng phí mất một ngày, còn lại một ngày, không thể lãng phí nữa.

Thế là họ liền dậy nấu cơm.

Lúc nấu cơm, ông Phúc đến, ông vừa vào cửa liền hỏi Viên Dã: “Thế nào rồi?”

Viên Dã: “Hắn không thể ra ngoài sớm được đâu.”

Ông Phúc hừ một tiếng, “Phải g.i.ế.c một người để răn trăm người, làm cho những kẻ du thủ du thực của các đại đội đều sợ hãi, không dám làm càn nữa.”

Hai đứa nhỏ đối với Viên Dã vô cùng ngưỡng mộ, bởi vì hôm qua Thiết Đầu và Cây Cột còn nói, Tống Chiêm Cường chắc chắn không sao đâu, anh cả anh hai hắn đều làm quan trong thành, chỉ cần chào hỏi một tiếng là có thể thả hắn ra. Hai đứa nhỏ hôm qua còn tức giận không thôi, hôm nay nghe Viên Dã nói hắn chắc chắn không về được, chúng vui mừng đến mức hận không thể lập tức đi nói cho các bạn nhỏ.

Ăn sáng xong, Viên Dã đi cùng Khương Vân ra vườn rau và nông trường chăn nuôi nhỏ xem xét một chút, sau đó cô ở lại nông trường, anh đi đại đội tìm ông Phúc.

Ông Phúc đang lên kế hoạch tuyên truyền, không chỉ trong đại đội mình mà còn muốn tuyên truyền cho các đại đội lân cận, phàm là kẻ nào dám dâm loạn phụ nữ, đều sẽ bị nghiêm trị như nhau, Tống Chiêm Cường chính là một ví dụ phản diện!

Không chỉ đại đội tuyên truyền, ông còn viết thư cho Trịnh Tất Thần, bảo Trịnh Tất Thần viết bản thảo để tuyên truyền toàn huyện, toàn báo chí!

Nhìn thấy Viên Dã đến, ông cười chào đón: “Đến rồi đấy à.”

Viên Dã: “Cha, con muốn bàn bạc với cha chuyện này.”

Ông Phúc nghe anh gọi cha liền vui mừng khôn xiết, trước đây anh ngốc nghếch chỉ biết bám lấy Khương Vân, lúc này còn biết buông Khương Vân ra để tìm cha, ừm, không tệ, là có chí tiến thủ.

Ông bảo Viên Dã ngồi xuống nói chuyện.

Chillllllll girl !

Viên Dã ngồi đối diện ông Phúc, đi thẳng vào vấn đề: “Cha nói xem nên cầu hôn thế nào ạ?”

Anh muốn nhân dịp hôm nay được nghỉ, đi cùng Khương Thịnh và Đinh Quế Mai cầu hôn, mình không hiểu thì hỏi ông Phúc một chút.

Ông Phúc cười nói: “Ôi chao, thật là thông suốt. Cầu hôn con không cần lo, ta sẽ lo liệu. Ta đã chuẩn bị gần xong rồi, buổi tối mời thông gia đến ăn cơm uống rượu.”

Viên Dã: “Không đến nhà gái cầu hôn sao ạ?”

Anh nghe Lý Minh Vệ nói phải mang theo lễ vật đến nhà gái cầu hôn mà.

Ông Phúc giải thích cho anh, “Con gái chưa về nhà mẹ đẻ, vẫn còn ở đây, nên không cần đến nhà mẹ đẻ cầu hôn, chỉ cần mời người nhà mẹ đẻ đến cùng nhau bàn bạc là được.”

Theo phong tục hiện tại, tái hôn hoặc góa phụ tái giá, cơ bản đều không tổ chức hôn lễ, chỉ cần bàn bạc thỏa thuận, đưa lễ hỏi, là có thể nhờ đại đội cấp giấy đăng ký kết hôn để đăng ký hộ khẩu sống chung.