Viên Dã: “Đơn giản vậy sao ạ?”
Ông Phúc cười nói: “Đúng vậy, cho dù là con gái lớn kết hôn, cũng chỉ là xem mắt rồi đưa lễ hỏi sau đó tìm một ngày lành để đón về, đại đội cấp giấy đăng ký kết hôn là coi như kết hôn rồi.”
Điều kiện tốt thì ăn một bữa cơm, điều kiện không được thì cũng chỉ là mọi người náo nhiệt một chút.
Chillllllll girl !
Viên Dã hơi nhíu mày, cảm thấy không thể làm Khương Vân chịu thiệt.
Ông Phúc nhìn ra tâm tư của anh, cười nói: “Cứ cầu hôn trước, đính hôn, rồi qua một thời gian nữa thì kết hôn.”
Ông Phúc còn bảo anh đừng lo lắng, “Tiền sính lễ à, ta đã chuẩn bị xong rồi. Đến lúc đó chuẩn bị quần áo mới, chăn đệm mới cho cô dâu, còn có đồ dùng cá nhân như lược, gương, chậu rửa mặt và các thứ khác.”
Với ông mà nói tiền không phải vấn đề, một đống đồ vật như vậy, không tốn đến 30 đồng, nhưng lại cần tem phiếu, đủ loại tem phiếu, cái này phải tích cóp hoặc đi mượn người.
Viên Dã rất nghiêm túc hỏi cần những gì, tính toán một chút, đợi sau cuộc thi đấu lớn rồi kết hôn hẳn là được. Khi đó mình có thể lấy tiền lương và tiền trợ cấp, còn có thể giành giải thưởng, còn có thể mượn của Lữ đoàn trưởng và Lý Minh Vệ.
Ừm, không tệ, cứ vậy đi.
Sau này phải cố gắng kiếm tiền tích cóp tem phiếu, tích cóp tiền cưới vợ.
Sau khi bàn bạc với ông Phúc, Viên Dã liền đi tìm Khương Vân, đi theo bên cạnh cô, cô làm gì anh cũng giúp đỡ.
Trang 179
Đợi đến bốn giờ chiều, anh ước chừng thời gian đã gần đến, liền kéo Khương Vân thì thầm.
Khương Vân: “Buổi tối muốn ăn gì? Em nấu món ngon cho anh.”
Viên Dã: “Anh không thích ăn cơm.”
Khương Vân: “Không sao, em nấu món ngon cho anh.”
Cô biết anh không thực sự thích ăn cơm, nhưng lại thích ăn món cô nấu bằng nước suối linh tuyền, mấy ngày nay ở quân doanh chắc chịu thiệt thòi, cô liền muốn dày công làm món ngon cho anh.
Viên Dã liền nắm lấy tay cô, một tay khác ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái thật nhanh, sau đó nhìn cô cười.
Mặt Khương Vân đỏ đến mức như bụi hoa bách nhật hồng bên cạnh, vội vàng đẩy anh ra kẻo bị người khác thấy.
Viên Dã lại không buông tay cô, nhẹ nhàng dụ dỗ cô, “Anh có thể đi cùng cha mẹ em cầu hôn không?”
Cầu hôn? Khương Vân ngạc nhiên nhìn anh, “Sao lại cầu hôn? Nhanh vậy sao?”
Viên Dã thấy cô vậy mà lại có vẻ mặt này, lập tức tỏ vẻ tủi thân, “Em đã đồng ý với anh rồi mà.”
Khương Vân nghĩ nghĩ, hình như lúc trước cô có nói cần một chút thời gian để thích nghi, vậy ít nhất cũng phải một hai tháng chứ, bây giờ mới mấy ngày?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Viên Dã liền làm bộ bị cô đùa giỡn tình cảm mà tủi thân nhìn cô, trong ánh mắt toàn là lời lên án thầm lặng của anh.
Khương Vân: “……” Cô vội vàng an ủi anh, “Không cần nói với họ đâu, họ bây giờ cũng không quản đâu.”
Viên Dã: “Họ quản chứ, họ nói buổi tối sẽ đến bàn bạc. Anh cảm thấy chúng ta nên đến nhà họ nói chuyện.”
Khương Vân: “Không phải, em…… Sao lại không biết?”
Viên Dã liền cười lên, “Bởi vì anh đã rót canh mê hồn cho họ rồi mà.” Anh nắm tay cô đi ra ngoài, “Nhanh lên, kịp lúc họ tan làm thì đến. Cầu hôn phải chủ động, không thể để họ đến trước.”
Khương Vân căn bản chưa chuẩn bị xong, thậm chí cô cũng biết cha mẹ và ông Phúc đang chuẩn bị hôn sự cho cô, nghĩ vậy thì cứ nghe theo họ đi.
Kết quả bây giờ Viên Dã muốn cô tự mình xử lý, cô liền ngượng ngùng.
Ngượng ngùng một lát, cô lại cảm thấy mình làm bộ làm tịch, rõ ràng là tái hôn mà còn làm như mối tình đầu, cũng quá kiêu căng rồi.
Viên Dã liền nhìn cô lúc thì thẹn thùng như thiếu nữ, lúc lại xụ mặt xuống, cố nén vẻ ngượng ngùng, làm ra vẻ từng trải không có gì đáng ngạc nhiên, khiến anh cảm thấy buồn cười.
Anh nắm tay cô đi tìm ông Phúc, trên đường bị người khác thấy cũng hoàn toàn không để ý, nếu có người muốn nói lời chua ngoa, anh thật giống như có thể nghe thấy vậy, một ánh mắt lạnh lùng quét qua khiến đối phương sợ hãi bỏ đi ngay.
Đương nhiên, tuyệt đại đa số đều là chúc phúc họ, thậm chí đã nghe ông Phúc nói qua chuyện muốn đính hôn.
Viên Dã nhờ ông Phúc đứng ra, dẫn anh và Khương Vân đến nhà họ Khương cầu hôn, như vậy mới tỏ rõ thành ý của anh.
Khương Vân không tiện nhắc nhở anh, người ta cầu hôn không phải là nhờ cha mẹ mình cầu hôn, mà là mời một trưởng bối làm bà mối, bất quá anh cũng không phải con ruột của ông Phúc, để ông Phúc đi cầu hôn cũng không có gì, khá tốt.
Ông Phúc vốn dĩ còn định theo phong tục hiện tại mà làm, ở trong nhà chờ cha mẹ Khương Vân đến cửa, thấy Viên Dã như vậy là giữ thể diện cho Khương Vân, ông tự nhiên cũng ủng hộ, vui vẻ hài lòng đi cùng họ.
Họ mang theo trứng gà, bột mì, các loại rau củ, lại mang theo hai đứa nhỏ, cả nhà vui vẻ đến nhà họ Khương cầu hôn.
Đi trên đường Khương Vân liền có chút hối hận, khoảng thời gian này không thích hợp chút nào, toàn là xã viên tan làm về nhà, đoạn đường ngắn như vậy không biết sẽ gặp bao nhiêu người quen đâu.
Cuối cùng cũng đến nhà họ Khương, Tuệ Linh đang dẫn các em trai em gái chuẩn bị nấu cơm.
Kiều Mỹ Anh từ đồng ruộng làm công trở về, nhìn thấy một đám đông người họ còn sững sờ một chút.
Khương Vân cười với chị ấy, “Chị dâu cả, chị tan làm rồi à?”
Tuy rằng Khương Vân và nhà mẹ đẻ đã xóa bỏ hiềm khích trước đây, nhưng Kiều Mỹ Anh vẫn giữ vững lập trường, chị ấy chỉ nghĩ tôi không từ chối cô trở về, nhưng tôi tuyệt đối không đến nhà cô, tôi cũng tuyệt đối không chủ động làm hòa với cô.
Bất quá trước mặt ông Phúc và Viên Dã, Kiều Mỹ Anh tuyệt đối sẽ không thất lễ, chị ấy chỉ ngầm với Khương Vân như vậy thôi.