Để không quá sơ hở, cô cố ý mời Thiết Đầu và Cây Cột giúp chăn dê, chỉ cần đi theo đừng để dê bị lạc hoặc bị trộm là được.
Cô còn lặng lẽ thúc giục mấy đợt cỏ dại mọc rải rác ngoài đồng để chăn nuôi, bảo Trương Ái Anh và mọi người cắt về phơi khô, xếp thành đống cỏ khô, mùa đông có thể dùng làm thức ăn xanh để tiết kiệm lương thực.
Mà trời lạnh, đại đội Trần Gia cũng không còn ấp gà con, bởi vì nhiệt độ quá thấp gà con rất dễ c.h.ế.t, hơn nữa các xã viên mùa này cũng không còn mua gà con, chỉ có thể chờ năm sau.
Bất quá năm nay họ dưới sự giúp đỡ của Khương Vân đã ấp nở rất nhiều gà con, bán rất chạy, tỷ lệ sống sót càng cao chưa từng có. Hơn nữa họ còn nuôi một số lượng lớn gà tơ, trực tiếp bán cho Cung Tiêu Xã bán đi xa đến tỉnh thành, giá cũng không tệ, năm nay họ xem như được mùa, tự nhiên còn muốn hợp tác với Khương Vân.
Thoáng cái đã qua Tết Trung Thu. Bởi vì Viên Dã đi làm nhiệm vụ không ở thành phố nên cũng không về ăn Tết, nguyên nhân quan trọng nhất là anh vẫn luôn có một phần nguyên thần lực hóa thành hình mèo đen bầu bạn bên cô, cô muốn là có thể nhìn thấy, căn bản sẽ không lo lắng gì.
Mà Khương Vân tuy rằng nhớ anh, nhưng cũng sẽ không kéo chân sau anh, hơn nữa cô có hai đứa nhỏ bầu bạn, còn có rất nhiều công việc phải bận, ngày ngày không được nhàn rỗi, đêm đêm vừa nằm xuống là ngủ ngay, tự nhiên cũng liền không rảnh để cảm nhận nỗi tương tư.
Đầu tháng chín, thời tiết liền vô cùng mát mẻ, người già trẻ nhỏ không chịu được lạnh đều đã mặc áo bông mỏng.
Khương Vân xách theo thùng nước cùng Trương Ái Anh, Tôn Đồng đi vắt sữa cho hai con bò sữa. Cô đã dạy kiến thức vắt sữa và chăm sóc bò sữa cho hai người, họ hoàn toàn có thể đảm nhiệm, bất quá cô vẫn thường xuyên cùng hai người vắt sữa, chải lưng cho bò sữa, chăm sóc bò sữa đến thoải mái dễ chịu.
Nhìn sữa bò trắng bóng vắt vào thùng, Trương Ái Anh cười đến giống một đứa trẻ, “Nếu không phải Khương Vân nói nuôi bò sữa, đời này chúng ta cũng không thấy được cảnh tượng này đâu.”
Ngày bò sữa được đưa về, toàn thôn nam nữ già trẻ đều đến xem cảnh tượng. Bò ở địa phương đều là bò già cày ruộng, bò đen, họ đã không có gặp qua trâu phương Nam, càng không có gặp qua loại bò sữa đốm đen trắng này.
Đặc biệt nhìn thấy bò sữa ào ào vắt sữa ra ngoài, quả thực liền như xem kỳ tích vậy.
Một số phụ nữ trẻ tuổi thẹn thùng còn rất ngượng ngùng, luôn cảm thấy khi xem bò sữa vắt sữa thì n.g.ự.c mình cũng căng sữa.
Hiện tại hai con bò sữa đốm đen trắng trưởng thành cùng ba con bê con và 30 con cừu trắng muốt nhẹ nhàng như mây kia chính là được mọi người bàn tán sôi nổi nhất, thành công thay thế những chuyện bát quái về Hoàng Nguyệt Cô.
Trương Ái Anh và Tôn Đồng càng chăm sóc bò sữa tỉ mỉ như chăm sóc con cái và cha mẹ chồng, nuôi dưỡng chúng đến tinh thần phấn chấn.
Khương Vân nhìn nhìn sữa tươi, “Sản lượng sữa tăng lên, có thể cung cấp sữa ổn định cho công xã và Ủy ban Cách mạng huyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật ra vốn dĩ trồng rau củ, cây ăn quả, nuôi gà vịt, nuôi cá là tốt rồi, nuôi dê nuôi bò sữa phần lớn là để tiện cho nhà mình.
Lúc này chiều cao phổ biến của các xã viên thấp, chính là bởi vì dinh dưỡng không đủ, khi đang phát triển cơ thể thì không được phát triển tốt. Nếu có đủ protein hấp thụ, thì họ ít nhất có thể cao thêm bảy tám centimet.
Đặc biệt nhà mình và nhà mẹ đẻ con cái cũng nhiều, ăn ít thịt, chỉ ăn rau củ và lương thực thô không đủ chất dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể bọn trẻ, hơn nữa có sữa bò liền sẽ tốt hơn rất nhiều.
Đợi năm con bò sữa đều cho sữa, đến lúc đó trừ bỏ cung cấp cho công xã và Ủy ban Cách mạng huyện, những phần khác cũng đưa một ít cho cửa hàng thực phẩm phụ phẩm quốc doanh, cung cấp cho thị dân có tiền và xã viên mua sắm.
Còn về phần giữ lại trong nhà, Khương Vân liền trước tiên phân phối cho bọn trẻ uống, những phần khác lại tự tay làm thành phô mai, sữa chua và các thứ khác.
Có các loại sản phẩm từ sữa, bàn ăn trong nhà nhanh ch.óng phong phú hơn, Khương Vân tự nhiên liền càng được bọn trẻ hoan nghênh.
Hiện tại rất nhiều phụ nữ về nhà mẹ đẻ, đều phải nghĩ cách mang theo một bình sữa bò tươi trong ngày nhỏ, mang về phân cho cha mẹ, cháu trai cháu gái nếm thử, đó là một thể diện không nhỏ.
Khương Vân đổ một ít nước linh tuyền vào thùng nước uống của bò sữa, sau đó liền đi trại gà nhìn xem.
Chillllllll girl !
Trại gà hiện tại mỗi ngày đều có thể nhặt được một đống trứng gà như núi nhỏ, trừ bỏ cung cấp cho công xã và Ủy ban Cách mạng huyện, còn đưa một ít cho quán cơm quốc doanh, chợ rau. Địa phương cũng có các xã viên đến mua, khiến không ít xã viên cũng không chịu tự mình nuôi gà, bởi vì tự mình nuôi gà tốn lương thực, đẻ trứng còn ít, không bằng đến chỗ Khương Vân dùng lương thực đổi thì tiện lợi và có lời hơn.
Mấy đứa nhỏ bây giờ là những tay nhặt trứng gà lành nghề, nhặt trứng, đếm trứng, đ.á.n.h dấu, làm rất thành thạo và chính xác.
Thấy Khương Vân đến, Tiểu Hải nói: “Mẹ ơi, bây giờ gà mái đều đẻ trứng, trứng gà của chúng ta quá nhiều rồi.”
Trứng gà tuy rằng ăn ngon, nhưng không tiện vận chuyển, hơn nữa thời hạn sử dụng cũng có hạn, cho nên trước mắt không thực sự thích hợp để vận chuyển đường dài.
Khương Vân nói: “Vậy chúng ta liền làm trứng kho đi. Đến lúc đó cùng trứng vịt muối cùng nhau đưa đến thành phố lớn, làm cho thị dân ở đó cũng có thể ăn được trứng gà ngon như vậy của chúng ta.”
Công thức trứng kho không có gì lạ, mấu chốt là muốn ăn ngon và giữ tươi, có suối linh tuyền hỗ trợ tự nhiên là có thể giải quyết rất nhiều vấn đề.