Tiểu Hà liền đi lật sổ ghi chép.
Hiện tại họ có một cuốn sổ lớn chung, ghi nhớ những bí quyết nhỏ và công thức chế biến thực phẩm nghe được hoặc học được, tiện lúc nào thì lật xem. Khương Vân cũng thường xuyên viết những điều mình biết lên đó, như vậy người khác sẽ không nghi ngờ cô, đều nghĩ là cô thu thập được từ đâu đó.
Trang 183
Họ vừa lật ra thì quả nhiên tìm thấy một công thức trứng kho, hứng thú bừng bừng cùng nhau thực nghiệm.
Hiện tại khu nông trường này có một dãy ký túc xá, một khu bếp, bên trong có ba gian bếp, lần lượt có một bếp thất tinh, một bếp tam tài, và một bếp chuyên nấu cơm.
Các bước làm trứng kho đơn giản, trước tiên luộc trứng gà, sau đó pha chế gia vị theo độ lửa để nấu nước kho, rồi bóc vỏ, khứa vài đường rồi cho trứng gà vào ngâm một ngày một đêm là được.
Công thức trứng kho không phức tạp, Khương Vân còn dựa vào kinh nghiệm của mình cải tạo một chút, lúc này xì dầu nhạt, xì dầu đậm không phân biệt nhiều như vậy, đều là một loại nước tương. Cô trực tiếp dùng nước tương nhà làm được chiết xuất vào mùa thu để thay thế, sau đó gia nhập một ít nước tương nhà làm, hành, gừng, bát giác (hoa hồi), thảo quả cùng với đường đỏ, đường phèn là được.
Nước kho vừa nấu xong, còn chưa cho trứng gà vào, cả thôn đã ngửi thấy mùi thơm. Tống Chiếm Kiệt còn vác lương khô của mình chạy đến đòi ăn cơm chan nước kho, ăn xong hắn liền nói ngon, ngon đến mức không cần cho trứng gà vào cũng ngon.
Đợi đến ngày hôm sau trứng kho ngâm xong, Khương Vân liền bảo bọn trẻ đi mời thư ký Tống cùng ông Phúc, mấy người đại đội trưởng đến, để họ nếm thử nồi trứng kho đầu tiên, lấy may mắn và tiện thể góp ý để cải tiến thêm một chút.
Đại đội trưởng đang ở ngoài đồng giám sát việc gieo lúa mì, muốn đến muộn một chút, ông Phúc và thư ký Tống đến trước.
Thư ký Tống lúc Khương Vân gắp trứng kho đã sốt ruột đến mức nuốt nước miếng ừng ực, hai tay đã vờ như bưng bát lên, thật giống như cầm bát đũa muốn ăn vậy.
Ông Phúc cười tủm tỉm, “Làm gì mà vội vàng thế? Không thiếu phần ông đâu.”
Thư ký Tống: “Tôi cái này gọi là ấp ủ, ông không hiểu đâu. Tôi ấp ủ một chút như vậy, lát nữa ăn sẽ ngon hơn ông nhiều.”
Đợi Khương Vân bưng những quả trứng kho nâu sẫm bóng bẩy ra, thư ký Tống ha ha cười, vươn tay định lấy ngay.
Ông Phúc ngăn hắn lại, “Khoan đã.”
Thư ký Tống: “Lúc này mà ông dám trêu tôi, tôi sẽ không tha cho ông đâu.”
Ông Phúc cười lên, “Cơm ngon không sợ muộn mà, ông cứ tiếp tục ấp ủ đi, đợi đại đội trưởng cùng ăn.”
Khương Vân bảo họ nhanh ch.óng ăn đi, “Đại đội trưởng có phần riêng rồi, cứ thoải mái ăn đi, tối nay trứng kho ăn no luôn.”
Cô còn pha cho họ một chén trà kim ngân do mình tự làm, đây là loại trồng bên cạnh hàng rào cây xanh, bây giờ thu hoạch được không ít.
Bên kia mấy đứa nhỏ cùng Trương Ái Anh, Tôn Đồng, Tống Chiếm Kiệt bọn họ đã bắt đầu nếm thử.
Tống Chiếm Quân gắp quả trứng kho thơm nức mũi đưa vào miệng, nhai một cái, lập tức một luồng hương vị đậm đà, thơm ngon lan tỏa khắp khoang miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trời ơi, trứng kho thần tiên gì thế này!
Chillllllll girl !
Hắn sốt ruột nhấm nuốt, muốn nuốt chậm một chút, nhai thêm một lát, nếm thêm một lát. Kết quả liền ở lúc hắn lẩm bẩm, miệng hắn không tự chủ được mà “ực” một tiếng nuốt xuống.
Tống Chiếm Quân: “???” Ôi chao, trứng của tôi đâu rồi!
Hắn buồn bã nhìn chằm chằm Trương Ái Anh, chỉ thấy cô ấy dùng ba ngón tay nhón lấy quả trứng kho tinh xảo, cẩn thận từng li từng tí, nhấm nháp từng miếng nhỏ, vừa nhấm nháp vừa chép miệng, “Ngon thật, ngon thật! Từ trước đến nay chưa từng ăn quả trứng gà nào ngon như vậy!”
Tống Chiếm Quân “ực” một tiếng nuốt một ngụm nước bọt, người vốn dĩ luôn điềm đạm hắn đột nhiên làm một hành động vô cùng khác người, hắn vươn tay giật lấy quả trứng kho quý giá trong tay vợ mình, thong dong nhét vào miệng, “Oa, ngon thật!”
Giật được rồi thì ngon hơn lúc nãy cả trăm lần!!!
Trương Ái Anh trực tiếp sững sờ, còn có chút nghi hoặc trứng kho của mình đâu rồi? Cô ấy kinh ngạc nhìn người đàn ông vốn dĩ luôn điềm đạm, bổn phận, thương vợ của mình, mẹ nó chứ, một quả trứng kho thôi mà đã bộc lộ hết tiềm năng khốn nạn của hắn rồi!
Anh trả trứng cho tôi!
Cô ấy giương nanh múa vuốt xông đến bắt Tống Chiếm Quân, Tống Chiếm Quân liền cười trốn, “Trứng kho ngon như vậy, cô ở đó thêu hoa (ăn chậm) như vậy, thật có lỗi với nó đúng không? Tôi ăn giúp cô……”
“Anh đừng trốn, anh đứng lại cho tôi, hôm nay anh không trả trứng cho tôi, tôi sẽ không tha cho anh đâu.”
Bên kia Tống Chiếm Kiệt hô to một tiếng: “Được rồi, anh mau trả lại mình cho cô ấy đi.”
Hắn vừa kêu như vậy, bên cạnh Tống Chiếm Quốc liền phun ra, phun thẳng quả trứng kho mà mình nhai mãi không nỡ nuốt xuống vào mặt vợ mình là Tôn Đồng.
Tôn Đồng bị giật mình, “Tống Chiếm Quốc anh có bệnh à! Lãng phí như vậy!”
Tống Chiếm Quốc lại không kìm được ôm bụng cười, Tôn Đồng cũng hiểu được, đuổi theo Tống Chiếm Quốc liền đ.á.n.h.
Tống Chiếm Quốc: “Chiếm Kiệt bảo cô không đ.á.n.h hắn, cô lại đ.á.n.h tôi?”
Tống Chiếm Kiệt lén lút lại lấy một quả trứng kho ăn, “Không đ.á.n.h anh thì đ.á.n.h ai?”
Tiểu Hải vẻ mặt mờ mịt: “Chú, các chú cười gì vậy?”
Tống Chiếm Kiệt nháy mắt ra hiệu với nó, “Cháu đoán xem.”
Tiểu Hà: “Ôi chao, cái này còn không dễ đoán sao? Bởi vì họ đều là những đồ trứng rùa lớn mà, chú không nghe ông nội đại đội trưởng luôn mắng ‘cút đi cái đồ trứng rùa’ sao, ha ha.”