Phương Đường lạnh nhạt nhìn cảnh tượng trước mắt. Đời này cô sẽ không dính dáng gì đến ba người họ nữa. Văn Tĩnh lòng dạ sâu xa lại gian xảo, Trương Vệ Hồng thì thích đứng trên đỉnh cao đạo đức để dạy đời người khác, còn Bạch An Kỳ lúc nào cũng coi mình là công chúa hễ có chút không vừa ý là lại khóc lóc. Cả ba người chẳng có ai dễ đối phó cả.
Mấy nam thanh niên trí thức vẫn còn ở trong phòng ồn ào, Phương Đường bèn đi ra ngoài cho thoáng. Ký túc xá nằm ở chân núi, mở cửa ra là thấy núi non trùng điệp. Bây giờ đang là đầu xuân, trên núi tràn đầy sức sống còn có thể thấy vài cây hoa đào đang nở rộ, phong cảnh vô cùng tươi đẹp.
Phương Đường đột nhiên nổi hứng muốn lên núi hái vài cành hoa đào về cắm vào bình thủy tinh đặt trên bàn, ngày nào cũng được ngắm chắc chắn sẽ rất vui. Cây đào gần nhất nằm ở lưng chừng núi, một mảng hồng phớt đang khoe sắc rực rỡ.
Cô nhớ ở lưng chừng núi có một cái chuồng bò nuôi ba con trâu. Ngoài chiếc máy cày ra thì ba con trâu này chính là tài sản quý giá nhất của đại đội sản xuất núi Đầu Trâu. Trong chuồng bò có hai ông lão ở, một người phong thái nho nhã, một người lại hào sảng thô kệch, thân phận hai người rất bí ẩn, chỉ có đội trưởng Hoàng biết lai lịch của họ. Hai người này phụ trách chăn trâu, không qua lại với người trong thôn. Ngay cả đám thanh niên trí thức ở gần dưới chân núi họ cũng chẳng thèm để ý, cứ đóng cửa sống cuộc sống của riêng mình.
Phương Đường không chắc hai ông lão bí ẩn này còn ở trong chuồng bò hay không. Đời này đã xuất hiện hai biến số là Tang Mặc và hệ thống, có lẽ những chuyện khác cũng sẽ thay đổi chăng?
Lên đến lưng chừng núi, Phương Đường trông thấy cái chuồng bò quen thuộc. Cô không muốn làm phiền hai ông lão chỉ định hái hoa đào rồi đi.
[Nhiệm vụ chính tuyến: Ngã. Hãy để đại lão đỡ cô dậy. Nếu không hoàn thành trong vòng ba phút sẽ tính là thất bại.]
Hệ thống đột ngột giao nhiệm vụ khiến Phương Đường hoảng hốt. Ba phút… cô chắc chắn không kịp chạy xuống chân núi, phải làm sao bây giờ?
Đúng lúc đó Tang Mặc từ trên núi đi xuống, lưng đeo một gùi cỏ đầy ắp. Anh vừa hay trông thấy cô gái phiền phức kia còn đang dùng ánh mắt đáng ghét đó nhìn mình, cứ như thể thấy được món thịt kho tàu vậy.
Cô gái này sao cứ âm hồn không tan thế nhỉ, phiền c.h.ế.t đi được.
Trong cái rủi có cái may, Phương Đường cảm nhận sâu sắc được điều này. Xem ra hệ thống vẫn còn đáng tin cậy.
[Hệ thống này là sản phẩm ưu việt nhất trong cùng lô sản xuất, đương nhiên là đáng tin cậy!]
Giọng nói máy móc của hệ thống tỏ ra vô cùng kiêu ngạo.
“Cảm ơn ngươi nhé, 38.”
Phương Đường đặt cho hệ thống một cái tên là "38", gọi như vậy nghe thân thiết hơn một chút. Ở nơi này cô không có bạn bè cũng chẳng có người thân, chỉ có 38 là người cô có thể tin tưởng.
[Thời gian nhiệm vụ còn lại hai phút ba mươi giây, xin ký chủ hãy nhanh lên!]
Giọng nói lạnh băng của hệ thống không một chút cảm xúc.
Thần kinh Phương Đường tức khắc căng thẳng, đầu óc cô xoay chuyển nhanh ch.óng. Phải làm thế nào mới có thể ngã trước mặt đại lão một cách tự nhiên mà không ngượng ngùng đây?
Tang Mặc đã đi đến ngay trước mặt cô. Phương Đường nảy ra một ý, cô giả vờ nhón chân lên để với cành đào, sau đó…
“Á…”
Phương Đường ngã thành công chỉ có điều tư thế hơi khác so với dự tính. Cô muốn ngã một cách yếu đuối và xinh đẹp nhưng thực tế lại là ngã sấp mặt, đầu gối còn đập vào một hòn đá đau đến mức nước mắt cô trào ra.
Tang Mặc vẫn thờ ơ còn định đi vòng qua.
“Làm ơn đỡ tôi một chút, tôi không đứng dậy được.”
Phương Đường quyết đoán túm lấy ống quần của đại lão. Vừa rồi hệ thống đã lạnh lùng nhắc nhở cô chỉ còn lại một phút.
“Cầu xin anh đỡ tôi dậy với, Tang Mặc, chân tôi đau quá.”
Phương Đường rưng rưng nước mắt, con ngươi long lanh như nước hồ thu trông vô cùng đáng thương. Nhưng Tang Mặc chỉ lạnh lùng kéo ống quần muốn thoát khỏi sự níu kéo của Phương Đường, hoàn toàn không có ý định đỡ cô.
“Hắc Đản, sao không đỡ con bé này dậy, để ta!”
Giọng nói sang sảng vừa dứt, Tang Mặc liền dứt khoát nắm lấy tay Phương Đường dùng sức kéo một cái. Phương Đường đứng không vững, suýt nữa lại ngã may mà cô kịp vịn vào cánh tay của đại lão mới đứng vững được.
“Cảm ơn anh.”
Phương Đường luôn miệng cảm ơn, đầu gối cô đau thật sự. Da cô vốn mỏng, chỉ cần va nhẹ một chút là sẽ bầm tím, bây giờ chắc chắn đã tím một mảng lớn rồi. May mà nhiệm vụ đã hoàn thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Nhiệm vụ hoàn thành. Phần thưởng: Da thịt trắng như băng tuyết. Tặng kèm một lần “ôm cây đợi thỏ”.]
Tiếng của hệ thống vang lên trong đầu, Phương Đường chớp chớp mắt, đưa tay lên xem hình như da cô trắng và mịn hơn thật. Cô lại kéo ống quần lên thấy vết bầm tím trên đầu gối trông rất đáng sợ, còn rớm m.á.u nữa.
Bắp chân trắng như tuyết tựa như ngó sen mùa xuân vô cùng quyến rũ khiến người ta không khỏi suy nghĩ miên man. Ánh mắt Tang Mặc sâu hơn, trong lòng anh càng coi thường Phương Đường. Chỉ va nhẹ một chút mà đã thành ra thế này, loại tiểu thư đỏng đảnh này không hợp với nông thôn lại còn dễ chuốc lấy phiền phức từ mấy kẻ du côn. Loại như Triệu Vĩ Kiệt mới chỉ là tép riu thôi.
Từ năm mười lăm tuổi anh đã đến nông trường Tây Bắc, đã chứng kiến quá nhiều chuyện đen tối cũng thấy rất nhiều cô gái xinh đẹp gặp chuyện không may. Với nhan sắc của Phương Đường, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.
“Bị thương không nhẹ rồi. Này cô bé, vào trong ngồi đi để ta lấy cho ít t.h.u.ố.c nam.”
Ông lão lúc nãy gọi Tang Mặc là Hắc Đản đi tới tỏ ra rất nhiệt tình với Phương Đường. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Tang Mặc chịu tiếp xúc với một cô gái lại còn xinh đẹp như vậy, ông lão quá đỗi vui mừng. Cuối cùng cũng không cần lo Hắc Đản sẽ ế vợ rồi.
Ông lão thân hình cao lớn, sắc mặt vàng vọt hốc mắt trũng sâu, mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn đã bạc màu, trông có vẻ rộng thùng thình nhưng khí thế của ông lại rất uy nghiêm, rõ ràng không phải người tầm thường.
“Cảm ơn bác ạ.”
Phương Đường không khách sáo, đầu gối cô đau thật sự đứng cũng không vững. Cô tập tễnh đi về phía chuồng bò, ông lão bèn gắt lên:
“Hắc Đản, đỡ con bé một chút đi, không có chút ý tứ nào cả.”
Tang Mặc nghiến răng trừng mắt nhìn qua nhưng ông lão chẳng sợ, mắt ông còn trừng to hơn cả mắt trâu. Tang Mặc đành bất lực, nhặt một cành cây dưới đất lên đưa cho Phương Đường ra hiệu bảo cô cầm lấy.
Phương Đường nắm lấy cành cây, bị đại lão kéo đi như dắt trâu. Cái cảm giác này… thật chẳng ra làm sao cả.
May mà phần thưởng đã đến nơi đến chốn. Chỉ là, "ôm cây đợi thỏ" kia là có ý gì?
Chẳng lẽ cô phải đi tìm một cái cây để ngồi chờ sao?
“Chờ một chút, tôi muốn hái hoa đào.”
Phương Đường đỏ mặt nói, cảm thấy rất ngại ngùng sợ đại lão sẽ nghĩ cô kiếm chuyện.
Tang Mặc lạnh lùng liếc cô một cái rồi lại nhìn về phía ông lão đang tìm t.h.u.ố.c, đoạn nắm lấy cành cây dẫn cô đi đến dưới gốc đào. Trong lòng anh vô cùng mất kiên nhẫn.
Phụ nữ đúng là phiền phức.
Vừa đến dưới gốc đào, Phương Đường còn chưa kịp nghĩ xem phải "ôm cây đợi thỏ" như thế nào thì một bóng xám lao ra như tên b.ắ.n, giống như con thiêu thân lao vào lửa đ.â.m sầm vào thân cây đào.
“Rầm!”
Một con thỏ béo mập ngã vật ra dưới gốc cây ngay bên chân Phương Đường, đầu vỡ toác.
Gương mặt lạnh lùng của Tang Mặc xuất hiện một vết rạn. Anh sống hai mươi hai năm, đây là lần đầu tiên tận mắt thấy thỏ tự sát ngoài đời thực. Người xưa quả không lừa ta.
Con thỏ này phải đến năm sáu cân, mùa xuân cỏ tốt nên thỏ cũng ăn uống béo tròn bụng căng phồng, thịt chắc chắn rất ngon. Tang Mặc bất giác nuốt nước bọt, đã lâu lắm rồi anh chưa được ăn thịt, lâu đến mức gần như quên mất mùi vị của thịt là gì.
“Ha ha, hôm nay có món ngon rồi! Hắc Đản, cháu xử lý con thỏ đi, ta đi nhặt củi, tối nay ăn thỏ nướng.”
Ông lão vui mừng xách con thỏ lên ước lượng cân nặng, vô cùng hài lòng. Lão Ngô dạo này bị suy dinh dưỡng đến mức người phù cả lên, có con thỏ này bồi bổ chắc lão sẽ khỏe hơn.
Tang Mặc cũng rất phấn khích, anh đi đến chuồng bò ném một nửa số cỏ cho trâu ăn, nửa còn lại để dành cho bữa tối.
“Cô bé, đây là t.h.u.ố.c nam, nhai nát rồi đắp lên vết thương là có thể tan m.á.u bầm.”
Ông lão đưa cho cô một nắm lá t.h.u.ố.c, ánh mắt nhìn Phương Đường vô cùng hiền từ. Cô bé này xinh đẹp, vận may cũng tốt, vừa đến đã mang theo thỏ. Ông và lão Ngô ở cái chuồng bò này hai năm rồi, đừng nói là thỏ ngay cả một con chim sẻ cũng chưa từng nhặt được.
Với cái vẻ lạnh như băng của Tang Mặc, đến hổ nhìn thấy còn phải sợ chạy mất dép chắc chắn công lao không phải của nó. Ông lão cảm thấy đây chính là do phúc khí của Phương Đường mang lại.
--
Hết chương 4.