Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Chương 5: Độ hảo cảm là 1, tiếp tục cố gắng



 

“Cháu cảm ơn bác ạ.”

Phương Đường nhận lấy lá t.h.u.ố.c rồi cho vài lá vào miệng nhai, lá vừa đắng vừa chát khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn lại thành một dúm. Ông lão thấy vậy cười ha hả:

“Cháu cứ gọi ta là ông nội đi, gọi giống thằng Hắc Đản ấy.”

“Ông nội Phương, cháu tên là Phương Đường, là chữ ‘Phương’ trong vuông vắn, chữ ‘Đường’ trong hoa hải đường ạ.”

Phương Đường cố nén cười, không ngờ Tang Mặc lại có tên ở nhà là Hắc Đản, nghe thật thú vị.

“Vậy chúng ta là người một nhà rồi. Cháu trai của ta cũng trạc tuổi cháu đấy, gọi ta là ông nội không thiệt đâu.”

Ông lão họ Phương càng có ấn tượng tốt hơn về Phương Đường, cảm thấy mình và cô bé này có duyên. Ông có sáu đứa cháu trai nhưng lại không có lấy một đứa cháu gái nào, trong mơ cũng ao ước có một đứa cháu gái dịu dàng đáng yêu như Phương Đường.

Phương Đường mím môi cười, cô rất quý ông nội Phương này.

Lá t.h.u.ố.c đắp lên vết thương mát lạnh, cơn đau cũng giảm đi không ít. Phương Đường lấy khăn tay băng đầu gối lại, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều chỉ là đi lại vẫn còn hơi đau.

Bên kia, Tang Mặc đã xử lý xong con thỏ, động tác m.ổ b.ụ.n.g vô cùng thành thạo. Ông Phương cũng nhặt được không ít củi còn đào một cái hố để chuẩn bị nướng thỏ.

“Đường Đường à, tối nay ở lại ăn cùng nhé!”

Ông lão gọi to.

“Vâng ạ.”

Phương Đường ngoan ngoãn đáp lời. Vốn dĩ cô cũng không định đi, con thỏ béo thế này thịt chắc chắn rất ngon, nghĩ đến mà nước miếng cứ ứa ra.

Chỉ là thịt thỏ kho có vẻ ngon hơn một chút.

“Ông nội Phương, thịt thỏ kho ngon hơn, còn có thể chan cơm nữa.”

Phương Đường đề nghị.

Bụng ông lão kêu lên ùng ục, vừa nghe đến thịt thỏ kho là ông đã thèm. Ông và lão Ngô đều không biết nấu nướng, không luộc thì cũng là nướng, miễn là chín chứ ngon thì đừng hòng.

“Cháu biết nấu ăn à?”

Ông lão mong đợi hỏi.

Lâu lắm rồi ông chưa được ăn một bữa cơm t.ử tế, thèm quá đi mất.

“Dạ có ạ, cháu nấu ăn rất ngon.”

Phương Đường vui vẻ đáp, nụ cười của cô còn rực rỡ và cuốn hút hơn cả những đóa hoa đào trên đầu.

Người đẹp hơn hoa, Tang Mặc vừa hay ngẩng đầu lên bắt gặp ngay nụ cười yêu kiều ấy, ánh mắt anh khẽ lóe lên. Anh xách con thỏ đã làm sạch đi vào bếp c.h.ặ.t. Anh cũng muốn ăn thịt thỏ kho.

“Vậy cháu nấu đi.”

Ông lão dứt khoát lấp cái hố lại. Có thịt thỏ kho ăn, ai mà thèm ăn thịt nướng cháy khét nữa.

Tang Mặc c.h.ặ.t cả con thỏ thành từng miếng. Cạnh nhà tranh có một gian bếp đơn sơ, có bếp, có nồi nhưng gia vị chỉ có muối, không có tương, dấm, rượu hay dầu ăn, gừng tỏi tươi cũng không có.

Phương Đường cảm thấy xót xa trong lòng, không biết mấy năm nay hai ông lão đã sống qua ngày như thế nào.

“Tôi đi tìm ít gia vị.”

Tang Mặc lạnh lùng nói một câu rồi đi ra ngoài. Phương Đường gọi với theo:

“Anh lấy nhiều gừng rừng một chút nhé.”

“Ừ.”

Tang Mặc không quay đầu lại nhưng giọng điệu đã dịu đi không ít, không còn lạnh lùng như trước nữa.

[Chúc mừng ký chủ, độ hảo cảm của đại lão đối với cô là 1, hãy tiếp tục cố gắng!]

Khóe miệng Phương Đường giật giật. Cô cảm thấy độ hảo cảm của đại lão chắc là dành cho con thỏ kia, chứ không phải vì cô.

“Độ hảo cảm bao nhiêu mới tính là cưa đổ thành công?”

Phương Đường tò mò hỏi.

[100.]

Tim Phương Đường lạnh đi một nửa. Bây giờ mới chỉ có 1, đến năm tháng nào mới lên được một trăm đây?

“Cưa đổ thành công rồi, có phải tôi sẽ được sống một cuộc sống tốt đẹp không?”

[Đương nhiên, cô sẽ bước lên đỉnh cao của cuộc đời, phản công vả mặt và nằm thắng.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những lời của hệ thống khiến Phương Đường tràn đầy tự tin. Cô thực sự muốn chạy ngay đến trước mặt người nhà họ Phương, để họ phải nhìn cô bằng con mắt khác, để họ phải ghen tị đến c.h.ế.t.

[Chỉ cần cưa đổ đại lão, mọi điều cô muốn đều có thể thành hiện thực. Cố lên!]

Hệ thống nói xong lại im bặt. Phương Đường cũng hừng hực khí thế xắn tay áo chuẩn bị trổ tài nấu nướng, làm một nồi thịt thỏ kho thơm nức mũi. Biết đâu sau khi ăn thịt xong, độ hảo cảm của đại lão đối với cô lại tăng lên thì sao.

Đầu tiên là trần thịt thỏ qua nước sôi để khử mùi tanh. Phương Đường thành thạo nhóm lửa, cô đã ở nông thôn mười lăm năm, đã quen việc đồng áng, tài nấu nướng cũng được bà nội truyền cho. Trần thịt xong thì Tang Mặc cũng vừa về, anh mang theo gừng rừng, lá tiêu rừng và cả lá thơm, đều là những gia vị tuyệt vời.

“Anh có thể giúp tôi nhóm lửa được không?”

Phương Đường nhờ.

Tang Mặc liếc cô một cái rồi ngồi xuống nhóm lửa. Trong lòng anh rất mong đợi, xem điệu bộ của cô gái này thì tài nấu nướng chắc là không tồi. Anh cũng đã nhiều năm rồi chưa được ăn món gì t.ử tế.

Thỏ rừng rất béo mỡ cũng nhiều. Phương Đường thắng được một bát mỡ lớn, không khí tràn ngập mùi thơm của mỡ đã lâu không thấy. Ông Phương nuốt nước bọt ừng ực, phấn khích nói với ông lão tao nhã đang nằm trên giường:

“Tối nay chúng ta có lộc ăn rồi, thịt thỏ kho đấy! Lão Ngô ông ăn vào là khỏe ngay.”

Ông lão tao nhã họ Ngô, mặt hơi phù da bóng lên, rõ ràng là bị suy dinh dưỡng. Ông yếu ớt mỉm cười giọng khàn khàn hỏi:

“Thỏ là do Hắc Đản bắt được à?”

“Là con thỏ tự đ.â.m đầu vào cửa đấy. Còn có một cô bé xinh đẹp nữa, tôi thấy làm vợ cho Hắc Đản thì hợp lắm. Thằng nhóc Hắc Đản còn nắm tay con bé nhà người ta nữa cơ, hai đứa trông xứng đôi lắm…”

Ông Phương lải nhải không ngừng. Lão Ngô mỉm cười mắt hơi cong lên, tâm trạng sầu muộn cũng tốt hơn không ít. Tang Mặc là đứa trẻ mà ông và lão Phương nhìn nó lớn lên, không ngờ thằng bé lại tìm được đến tận đây. Chiều nay khi nhìn thấy nó, hai ông già suýt nữa không nhận ra.

Cậu thiếu niên gầy gò năm nào giờ đã trưởng thành một người đàn ông kiên cường, có thể che mưa chắn gió cho hai lão già này.

Phương Đường tìm trong bếp hồi lâu chỉ thấy hai cái bát sứt có vài lỗ thủng. Cô dùng một cái để đựng mỡ, lần sau xào rau sẽ không lo thiếu. Trong nồi cô để lại một ít mỡ, cho gừng thái lát vào phi thơm.

Khi mùi thơm tỏa ra, cô đổ thịt thỏ vào xào liên tục cho đến khi thịt săn lại thì cho nước vào hầm. Phương Đường vốn định nấu thêm ít cơm nhưng trong bếp chỉ có một ít khoai lang, không tìm thấy một hạt gạo nào.

Bây giờ đang là thời kỳ giáp hạt, lương thực khan hiếm nhất. Chắc là hai ông lão đã hết sạch lương thực ngay cả khoai lang cũng không còn nhiều, thảo nào sắc mặt ông tệ đến vậy.

Không có gạo, cô rửa sạch mấy củ khoai lang đặt một cái vỉ hấp lên trên nồi thịt thỏ để hấp. Nửa giờ sau, mùi thơm trong không khí càng lúc càng nồng nàn, thèm đến mức ông Phương phải chạy vào bếp không biết bao nhiêu lần. Phương Đường thấy vậy không đành lòng bèn gắp hai miếng thịt mềm cho ông. Ông lão nhét vào miệng ăn ngấu nghiến.

“Ngon quá! Đường Đường à, tay nghề của cháu đúng là tuyệt vời!”

Ông lão giơ ngón cái lên khen. Cô bé này vừa xinh đẹp, tính cách lại tốt còn biết nấu ăn ngon như vậy. Ông phải dặn Hắc Đản một tiếng, muốn tìm người yêu thì phải tranh thủ nhanh tay lên, phải nhanh, mạnh, chuẩn, nếu không cô bé Đường sẽ bị người khác cướp mất.

Phương Đường mím môi cười gắp mấy miếng thịt vào cái bát sứt còn lại đưa cho Tang Mặc:

“Anh nếm thử xem vị thế nào.”

“Cảm ơn.”

Tang Mặc nhận lấy bát, ăn một cách lịch sự nhai kỹ nuốt chậm. Vị nước thịt đậm đà tan ra trong miệng, kích thích từng nụ vị giác của anh khiến toàn thân khoan khoái như đang reo ca.

“Có ngon không ạ?”

Phương Đường mong chờ hỏi.

Tang Mặc nuốt miếng thịt xuống đáp:

“Ngon.”

Thật sự rất ngon. Từ sau khi rời nhà, anh chưa từng được ăn món thịt nào ngon như vậy.

Phương Đường cười rạng rỡ, tay cầm xẻng đảo mạnh trong nồi để nước sốt sánh lại. Khoai lang đã chín, xào thêm một lát nữa là có thể ăn được.

Tang Mặc sững người một lúc rồi vội cúi đầu. Nụ cười vừa rồi của Phương Đường khiến tim anh lỡ một nhịp. Đây không phải là hiện tượng tốt. Chắc chắn là do ăn thịt. Thịt là của con thỏ, không phải của Phương Đường, người anh nên cảm ơn là con thỏ mới đúng.

Thầm niệm “con thỏ” ba lần, Tang Mặc bình tĩnh trở lạ vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ. Sau khi tắt bếp anh ra ngoài vót mấy đôi đũa còn hái thêm ít lá cây to, rửa sạch để làm bát.

Trong cái chuồng bò đơn sơ đến một cái bàn t.ử tế cũng không có chỉ có một cái bàn nhỏ cà thọt đặt trong phòng của lão Ngô. Ghế cũng không có, mọi người ngồi trên giường ăn.

“Đường Đường à, đừng khách sáo, ăn đi cháu!”

Ông Phương lớn tiếng mời, vừa nói xong đã nhanh như chớp gắp một miếng thịt nhai ngồm ngoàm. Tang Mặc gắp một bát thịt mềm cho lão Ngô, răng ông không tốt, không gặm được xương.

“Ông nội Ngô, người uống chút canh cho ấm bụng trước đi ạ.”

Phương Đường khuyên.

Ông Ngô này đã bị phù sức khỏe rất yếu, nếu ăn quá nhiều thịt ngay lập tức sẽ không tốt.

Bây giờ cô chỉ hy vọng hệ thống có thể thường xuyên giao nhiệm vụ, như vậy cô lại có thể được thưởng “ôm cây đợi thỏ”, hai ông lão cũng có thể bồi bổ thêm. Nhìn thấy dáng vẻ này của họ, trong lòng cô rất khó chịu muốn giúp đỡ họ.

--

Hết chương 5.