Hái được sáu cành hoa đào, Phương Đường mỉm cười mãn nguyện để lộ hàm răng trắng nhỏ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết còn đẹp hơn cả hoa đào trong tay cô, khiến cho màn đêm u tối cũng như bừng sáng lên đôi chút.
“Đủ chưa?”
Tang Mặc nghiến răng hỏi, nếu cô gái này còn dám ra lệnh cho anh nữa thì anh tuyệt đối sẽ không khách khí.
“Đủ rồi, cảm ơn anh!”
Phương Đường biết điểm dừng, cô vẫy tay với ông lão họ Phương:
“Chào ông nội Phương ạ!”
“Chào cháu, đi đường cẩn thận nhé.”
Ông nội Phương cười ha hả vẫy tay nhìn theo hai người xuống núi rồi mới quay vào phòng.
Tang Mặc đi rất nhanh ở phía trước. Đầu gối của Phương Đường vẫn còn đau, đi không nhanh được nên chẳng mấy chốc đã bị bỏ lại một khoảng xa. Trời càng lúc càng tối thỉnh thoảng còn có những tiếng kêu quái dị khiến người ta rợn tóc gáy. Cô không nhịn được bèn gọi lớn:
“Tang Mặc, anh đi chậm một chút, đầu gối tôi đau!”
Đi nhanh như vậy là vội đi đầu t.h.a.i hay sao?
Phương Đường thầm oán thán trong bụng. Cũng không biết kiếp trước gã này có lấy được vợ không, cái tính khí khó ưa này thật khó chiều, cô gái nào mà chịu cho nổi?
Tang Mặc dừng bước chờ Phương Đường đến gần rồi lại đi tiếp. Khi khoảng cách lại bị kéo xa anh lại dừng lại. Cứ đi đi dừng dừng như vậy hơn mười phút cuối cùng họ cũng xuống đến chân núi. Ký túc xá của thanh niên trí thức đã sáng đèn còn có tiếng nói chuyện và mùi thức ăn vọng ra.
Khi gần đến cửa hai người tách ra. Ở thời đại này, nam nữ không thể đi quá gần nhau nếu không sẽ bị người khác hiểu lầm là đang yêu đương, những lời đồn thổi rất khó nghe.
Tang Mặc về thẳng ký túc xá. Anh ở cùng phòng với Triệu Vĩ Kiệt, giường lại còn kê sát nhau. Triệu Vĩ Kiệt đang nằm trên giường, cú nện đá của Phương Đường không hề nhẹ đến giờ hắn ta vẫn còn choáng váng, toàn thân rã rời.
“Vĩ Kiệt, Phương Đường thật sự là người yêu của cậu à?”
Người hỏi là một nam thanh niên trí thức tên Trương Kiến Thiết cũng là người Thượng Hải. Anh ta vóc dáng nhỏ gầy, cao chỉ hơn một mét sáu, yếu đến mức có khi đ.á.n.h không lại con gái nhưng lại nói nhiều hơn cả mấy bà thím còn thích hóng chuyện, đúng là một cái loa phường đáng ghét.
“Đương nhiên rồi, ba mẹ cô ấy đều đồng ý cả.”
Triệu Vĩ Kiệt vênh váo đáp.
“Tôi thấy cô Phương Đường có vẻ không vui đâu nếu không sao lại nện vào đầu cậu!”
Một nam thanh niên trí thức khác xen vào. Anh ta không ưa bộ dạng trơ trẽn của Triệu Vĩ Kiệt cũng thương cho Phương Đường bị cóc ghẻ đeo bám.
“Đúng thế, Phương Đường còn nói không quen biết cậu mà!”
Trong phòng còn có vài nam thanh niên trí thức ở phòng bên cạnh sang chơi. Họ đều có cảm tình với Phương Đường và chướng mắt cái gã cóc ghẻ Triệu Vĩ Kiệt này nên đồng loạt lên tiếng châm chọc.
Sắc mặt Triệu Vĩ Kiệt càng lúc càng âm trầm, đầu cũng càng thêm choáng váng. Hắn ta hận đến nghiến răng nghiến lợi. Phương Đường, con tiện nhân không biết điều này, cho mặt lại còn không biết xấu hổ! Hắn ta phải viết thư về nhà bảo mẹ hắn ta đến cảnh cáo nhà họ Phương. Phương Đường nghe lời ba mẹ nhất, hừ, hắn ta chắc chắn cưới con tiện nhân này rồi, chờ chơi chán rồi sẽ ly hôn.
Tang Mặc rửa chân xong liền lên giường đi ngủ không tham gia vào cuộc nói chuyện, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
--
Phòng bên cạnh, Phương Đường cũng đang rửa chân. Trương Vệ Hồng đã nấu sẵn nước nóng. Bữa tối thì nhà ai nấy nấu, đội trưởng Hoàng đã mang lương thực đến, một nửa là gạo một nửa là ngũ cốc thô, mỗi người hai mươi cân không tính là nhiều, miễn cưỡng đủ ăn no.
“Chúng ta bàn chuyện nấu cơm đi. Phòng mình có bốn người, nấu riêng lẻ thì phiền phức quá hay là chúng ta nấu chung đi, mỗi tuần một người nấu, thế nào?”
Trương Vệ Hồng đề nghị.
“Tôi không có ý kiến.”
Văn Tĩnh ủng hộ.
“Tôi cũng không có ý kiến.”
Phương Đường đáp.
“Nấu chung cũng được nhưng tôi không biết nấu cơm, ở nhà tôi đến cái bát còn không rửa.”
Bạch An Kỳ vừa nói vừa lấy bấm móng tay ra dũa móng. Tay cô ta trắng nõn xinh đẹp, móng tay màu hồng nhạt được cắt tỉa rất gọn gàng, vừa nhìn đã biết là bàn tay không làm việc nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trương Vệ Hồng nhíu mày. Bộ dạng điệu đà của Bạch An Kỳ trông đúng là không giống người biết làm việc nhà, bèn nói:
“Vậy An Kỳ không tính, ba người chúng ta thay phiên nhé?”
Bạch An Kỳ đắc ý nhướng mày nói thêm:
“Tuy tôi không nấu cơm, nhưng tôi có lạp xưởng và thịt hộp, có thể đóng góp.”
Cô ta mang theo không ít tiền và tem phiếu, ăn hết lại có thể lên cửa hàng cung tiêu xã trên thị trấn mua. Dù sao nhà cô ta có rất nhiều, dùng hết lại bảo ba mẹ gửi cho.
Văn Tĩnh vốn đang không tình nguyện nghe vậy lập tức mỉm cười:
“Được thôi, tôi không có vấn đề gì.”
Bạch An Kỳ càng đắc ý hơn khiêu khích nhìn về phía Phương Đường. Hừ, xinh đẹp thì đã sao, gia thế có tốt bằng mình không?
Nhiều nhất là một năm nữa cô ta có thể về thành phố học Đại học Công Nông Binh, lúc đó cô ta sẽ là một sinh viên quang vinh. Phương Đường đến đầu ngón chân của cô ta cũng không bằng. Chờ vài ngày nữa mấy gã thanh niên trí thức kia sẽ biết ai mới là công chúa thực sự.
“Tôi không đồng ý. Ba người các cô nấu chung đi, tôi tự nấu một mình.”
Phương Đường từ chối. Kiếp trước Bạch An Kỳ cũng nói y như vậy nhưng cô ta chẳng hề đóng góp lạp xưởng hay thịt hộp gì cả. Sau đó Văn Tĩnh cũng không nấu cơm nữa chỉ còn lại cô và Trương Vệ Hồng phải làm. Bốn người một nhóm mà chỉ có hai người họ nấu, hai người còn lại thì thản nhiên ngồi ăn sẵn.
“Chúng ta là một tập thể, vẫn nên ở cùng nhau thì tốt hơn.”
Trương Vệ Hồng khuyên nhủ. Mới ngày đầu tiên cô ta đã tự đặt mình vào vị trí trưởng phòng, cảm thấy Phương Đường quá đề cao chủ nghĩa cá nhân, như vậy rất bất lợi cho sự đoàn kết.
Phương Đường cười lạnh một tiếng chỉ vào Bạch An Kỳ nói:
“Cô ta không nấu cơm thì tôi cũng không nấu. Các cô đồng ý thì tôi sẽ nấu chung.”
“Cô dựa vào cái gì mà so với tôi? Tôi có lạp xưởng và thịt hộp, cô có không?”
Bạch An Kỳ kiêu căng ngạo mạn. Cái cô Phương Đường này quần áo đều cũ rích, rõ ràng gia cảnh không tốt lấy gì so với cô ta?
“Nói miệng thì ai mà chẳng nói được, có giỏi thì cô lấy ra đây xem nào. Tôi còn nói tôi có thịt rồng nữa đấy.”
Phương Đường mỉa mai.
Ánh mắt Văn Tĩnh lóe lên cười nói:
“An Kỳ, vừa rồi không phải cậu nói muốn đóng góp sao, vậy thì bây giờ lấy ra đi để vào chỗ lương thực chung của chúng ta.”
Sắc mặt Bạch An Kỳ biến đổi. Cô ta vốn chỉ định lấy ra một ít để đối phó cho qua chuyện. Lạp xưởng và thịt hộp quý giá như vậy, cô ta mới không nỡ lấy ra hết. Cô ta hung hăng trừng mắt nhìn Phương Đường chỉ muốn cào nát cái mặt của con tiện nhân này.
Phương Đường cũng không khách khí mà trừng mắt lại. Mắt cô to hơn, đẹp hơn, ai sợ ai chứ!
“Không nỡ thì đừng có giả vờ hào phóng, nói mấy lời sáo rỗng để lừa chúng tôi làm việc. Tưởng chỉ có mình cô thông minh còn người khác đều là đồ ngốc à!”
Phương Đường trợn mắt trắng dã chui vào chăn đi ngủ. Dù sao thì đời này, cô ăn gì cũng sẽ không chịu thiệt.
Ánh mắt Văn Tĩnh lộ vẻ chế giễu nhỏ giọng nói:
“Tôi thấy hay là cứ nhà ai nấy nấu đi, nấu chung phiền phức lắm.”
“Không nấu thì thôi, tôi tự ăn một mình.”
Bạch An Kỳ dỗi dằn lên giường ngủ còn lôi từ trong túi ra một miếng bánh quy ăn sột soạt, mùi bơ thơm lừng khắp phòng.
Mặt Trương Vệ Hồng đen sì trông rất khó coi. Ba người bạn cùng phòng này, người nào người nấy cũng khó chiều lại không nghe lời, không có một chút ý thức tập thể nào, vô tổ chức vô kỷ luật, tự do tùy tiện, đúng là khó quản.
Gió lạnh từ khe cửa lùa vào, ngọn đèn dầu chập chờn. Trương Vệ Hồng lạnh run cả người, chăn đệm lạnh như băng, hơi ấm vừa mới có một chút đã bị gió lạnh thổi tan hết. Ngày mai nhất định phải tìm thứ gì đó để bịt cái khe cửa lại nếu không buổi tối sẽ không thể ngủ được, lâu dài sẽ không chịu nổi.
Đêm đó ngoại trừ Trương Vệ Hồng, ba người còn lại đều ngủ rất say. Sáng hôm sau họ bị tiếng loa phát thanh hùng hồn đ.á.n.h thức. Đội trưởng Hoàng đang gọi:
“Bảy rưỡi các thanh niên trí thức tập trung! Nhanh lên, ai đến muộn sẽ bị trừ công điểm!”
--
Hết chương 7.