Phương Đường giật mình tỉnh giấc, vội vàng vén chăn lên thành thạo rửa mặt đ.á.n.h răng. Không có nước ấm nên cô dùng nước lạnh, dòng nước buốt giá tạt vào mặt khiến cả người cô tỉnh táo sảng khoái. Trương Vệ Hồng và Văn Tĩnh cũng đã vệ sinh cá nhân xong chỉ có Bạch An Kỳ vẫn còn đang ngủ, Trương Vệ Hồng gọi nửa ngày cô ta cũng không dậy.
“Ồn c.h.ế.t đi được, còn chưa đến 8 giờ, vội cái gì chứ!”
Bạch An Kỳ nhìn đồng hồ mới 7 giờ 20. Ở nhà, cô ta toàn ngủ đến 8, 9 giờ mới dậy. Cô ta kéo chăn trùm kín đầu rồi ngủ tiếp.
Không kịp nấu bữa sáng, Phương Đường nhớ ra trước khi về nông thôn, mẹ cô đã chuẩn bị cho cô một túi sữa mạch nha và một gói bánh quy. Kiếp trước cô còn cảm động đến c.h.ế.t, bây giờ nghĩ lại thật nực cười. Đã bán cô cho người khác để đổi lấy lợi ích lại còn giả nhân giả nghĩa đối tốt với cô, thật là ghê tởm.
Túi sữa mạch nha vẫn còn nguyên. Phương Đường vốn định pha một ly uống nhưng nghĩ lại rồi thôi, để lát nữa mang cho hai ông lão, họ cần hơn.
Cô ăn vài miếng bánh quy và uống một cốc nước sôi ấm làm cả người ấm hẳn lên. Bên ngoài đã vọng đến tiếng gọi lớn của đội trưởng Hoàng.
Phương Đường súc miệng qua loa rồi chạy ra ngoài. Mười thanh niên trí thức đã đứng thành một hàng, chỉ thiếu Triệu Vĩ Kiệt và Bạch An Kỳ.
“Báo cáo, Triệu Vĩ Kiệt bị thương ở đầu nên cậu ấy xin nghỉ ạ!”
Trương Kiến Thiết lớn tiếng nói.
Đội trưởng Hoàng sa sầm mặt, tức giận nói:
“Chân không gãy tay không đứt, xin nghỉ cái gì mà nghỉ! Vết thương nhỏ như vậy mà cũng làm mình làm mẩy. Đi gọi cậu ta dậy, không đến thì tính là trốn việc!”
Trương Kiến Thiết đi gọi người, chẳng mấy chốc Triệu Vĩ Kiệt với vẻ mặt âm trầm đã đi ra. Mớ t.h.u.ố.c lá xanh lè trên đầu đã được rửa sạch, vết thương đã đóng vảy còn hơi sưng, trông càng giống cóc ghẻ hơn.
“Bạch An Kỳ đâu?”
Mặt đội trưởng Hoàng càng đen hơn. Ngày đầu tiên đã đến muộn, thanh niên trí thức từ thành phố về đúng là phiền phức. Việc nặng làm không được lại còn lắm chuyện, đặc biệt là mấy cô thanh niên trí thức xinh đẹp chuyện phiền phức lại càng nhiều.
“Còn đang ngủ ạ.”
Phương Đường lớn tiếng trả lời.
Trương Vệ Hồng vừa định mở miệng nói đỡ cho Bạch An Kỳ thì đành phải ngậm miệng lại. Trong lòng cô ta rất không thoải mái, Phương Đường đúng là thiếu tinh thần đoàn kết và yêu thương đồng đội, sau này phải tìm cô nói chuyện t.ử tế mới được.
Mặt đội trưởng Hoàng đen như than, bực bội nói:
“Bạch An Kỳ tính là trốn việc! Tôi nhắc lại một lần nữa, đã đến đây thì phải tuân theo quy củ của tôi. Mấy cái thói hư tật xấu ở thành phố thì đừng có mang về đây! Thành thật làm việc, không được giở trò khôn lỏi!”
Các thanh niên trí thức sợ hãi nghe huấn thị, trong lòng như bị dội một gáo nước lạnh dập tắt hết nhiệt huyết ban đầu của họ.
Hiện tại trong thôn vẫn là làm việc tập thể, các thanh niên trí thức sẽ làm cùng dân làng. Đội trưởng Hoàng phân công nhiệm vụ cuốc đất, mỗi người phải cuốc xong một mảnh đất, có lớn có nhỏ khác nhau. Mảnh đất của Phương Đường được phân lớn hơn một chút. Cô biết ông ta cố ý nhưng cũng lười tranh cãi, tranh cãi chỉ khiến đội trưởng Hoàng càng thêm ghét cô.
“Hôm nay phải cuốc xong nếu không sẽ bị trừ công điểm!”
Đội trưởng Hoàng nói không chút tình cảm, ông ta nhìn sâu vào Phương Đường một cái rồi chắp tay sau lưng bỏ đi. Cô gái này xinh đẹp nhất, phải cải tạo lao động thật tốt để khỏi suốt ngày gây chuyện thị phi.
Phương Đường lại không sợ. Việc đồng áng là sở trường của cô, cuốc đất thôi mà có gì to tát đâu.
Chỉ là…
Mới cuốc được vài nhát, lòng bàn tay cô đã nổi một cái mụn nước to tướng còn bị vỡ ra, đau rát vô cùng, đau đến mức nước mắt cô trào ra.
Phương Đường không hiểu nổi, rõ ràng cô không hề yếu đuối như vậy sao tay lại dễ bị phồng rộp thế này?
Còn cả nước mắt nữa, cứ hở ra là chảy khiến cô trông như một người mít ướt. Thật ra cô đâu có mỏng manh như vậy.
[Da thịt trắng như băng tuyết, đôi mắt long lanh như nước hồ thu!]
Hệ thống nhắc nhở.
Hàng của hệ thống sản xuất tất cả đều là hàng hiệu.
“Da thịt trắng như băng tuyết” sao có thể dùng để làm việc được, đó là để cho đại lão yêu chiều.
“Đôi mắt long lanh như nước hồ thu” đương nhiên là phải khóc nhiều một chút, nếu không sao thể hiện được sự yếu đuối đáng thương của ký chủ, làm sao để đại lão thương tiếc?
“Anh có thể thu hồi lại được không? Tôi muốn làm việc, không làm việc sẽ không có cơm ăn, sẽ c.h.ế.t đói mất.”
Phương Đường nhẹ nhàng thương lượng với hệ thống.
[Hãy nhờ đại lão giúp đỡ cuốc đất, hoàn thành trước khi mặt trời lặn!]
Hệ thống lại giao nhiệm vụ.
Phương Đường chớp mắt nhìn sang mảnh đất bên cạnh. Đó là đất của Tang Mặc còn lớn hơn của cô. Tang Mặc đang thành thạo cuốc đất, chỉ trong chốc lát đã cuốc được một phần ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đường Đường, tay em bị phồng rộp rồi, để anh xem nào.”
Triệu Vĩ Kiệt lại gần, vừa đến đã định động tay động chân với Phương Đường.
“Anh tránh ra, đừng có chạm vào tôi!”
Phương Đường giơ cuốc lên, nếu tên khốn này còn dám dây dưa thì cô sẽ cho hắn ta một cuốc.
Ánh mắt Triệu Vĩ Kiệt trở nên u ám, hắn ta đe dọa:
“Phương Đường, chị gái cô vẫn chưa vào đại học, em trai cô cũng chưa được chuyển thành công nhân chính thức đâu.”
“Liên quan gì đến tôi? Có giỏi thì sa thải luôn cả ba mẹ tôi đi. Cút, tránh xa tôi ra, nếu không tôi g.i.ế.c anh!”
Phương Đường không kìm được cơn giận, giơ cuốc lên định bổ xuống. Triệu Vĩ Kiệt sợ hãi lùi lại liên tục ngã dúi dụi, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
“Tôi có thể kiếm được suất tuyển công nhân, nếu cô muốn về thành phố thì ngoan ngoãn một chút.”
Triệu Vĩ Kiệt không ngờ Phương Đường lại cứng đầu như vậy đành phải xuống nước dỗ dành. Hắn ta vẫn chưa chiếm được cô nên không nỡ từ bỏ.
“Cút!”
Phương Đường bổ một cuốc xuống giữa hai chân Triệu Vĩ Kiệt, chỉ cách chỗ đó vài centimet. Mặt Triệu Vĩ Kiệt sợ đến trắng bệch, suýt nữa thì hương khói nhà họ Triệu đã bị cắt đứt.
Con tiện nhân cho mặt mà không biết xấu hổ, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, đừng trách hắn ta không thương hoa tiếc ngọc!
“Lại là các người! Còn gây sự nữa thì về hết thành phố cho tôi!”
Đội trưởng Hoàng lại xuất hiện. Ông ta phạt nặng cả hai và càng có ấn tượng xấu hơn về Phương Đường. Ruồi không bu trứng thối, cô gái này chắc chắn có vấn đề, phải tăng cường độ lao động cải tạo cô ta cho tốt.
Triệu Vĩ Kiệt hậm hực bỏ đi còn quay đầu lại nhìn một cách không cam lòng. Ánh mắt u ám đó như của một con rắn độc khiến Phương Đường rùng mình, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt.
Mấy nam thanh niên trí thức khác đến an ủi cô còn ngỏ ý muốn giúp cuốc đất nhưng Phương Đường từ chối, cô không muốn dính dáng đến họ.
Cô c.ắ.n răng cuốc thêm vài nhát nữa, tay đau không chịu nổi bèn dứt khoát vứt cuốc đi tiến về phía Tang Mặc.
“Tránh ra!”
Tang Mặc giơ cuốc lên cao, ngay trên đỉnh đầu Phương Đường.
“Tay tôi chảy m.á.u rồi.”
Phương Đường tủi thân giơ tay ra. Lòng bàn tay trắng nõn mềm mại nổi lên mấy nốt phồng rộp đỏ m.á.u, trông thật đáng thương.
“Chảy mãi rồi sẽ quen.”
Tang Mặc vẫn thờ ơ. Ai mà chẳng phải trải qua chuyện này, chỉ là vài nốt phồng rộp thôi, tay lại không gãy.
“Anh có thể giúp tôi cuốc đất không?”
Phương Đường vừa nói vừa khóc, nước mắt không nghe lời cô mà cứ tự chảy ra. Dáng vẻ của cô lúc này có lẽ phải dùng một câu thơ để miêu tả:
"Hoa lê đẫm sương mai tranh sắc thắm, thược d.ư.ợ.c quyện khói mây khoe dáng yêu."
Các nam thanh niên trí thức khác đều thương cảm không thôi, vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ Tang Mặc được mỹ nhân để ý. Gã Tang Mặc này vậy mà còn lạnh mặt đúng là không biết điều.
“Tự lực cánh sinh, ấm no hạnh phúc!”
Tang Mặc lạnh lùng đáp trả rồi tiếp tục cuốc đất.
Bảo anh làm việc hộ ư? Không đời nào, anh không rảnh.
“Tôi có sữa mạch nha.”
Phương Đường nghĩ ra một cách hay.
Cái cuốc của Tang Mặc khựng lại giữa không trung một chút. Khi nó rơi xuống đất anh liền nói:
“Đợi lát nữa!”
Phương Đường mỉm cười, biết ngay sữa mạch nha sẽ có tác dụng. Vốn dĩ cô đã định mang cho hai ông lão, nhờ tay Tang Mặc đưa cũng như nhau.
Buổi sáng Tang Mặc cuốc xong đất của mình. Ăn cơm trưa xong anh liền sang cuốc đất cho Phương Đường. Anh vung cuốc mạnh mẽ, mỗi nhát lại xới lên một tảng đất lớn hiệu suất kinh người. Phương Đường ngồi bên bờ ruộng nhổ cỏ dại chơi, dáng vẻ thảnh thơi nhàn nhã khiến Bạch An Kỳ tức đến gai cả mắt.
--
Hết chương 8.