"Hừ, nhà họ Chúc các người đã có người kế vị rồi, còn sợ gì nữa. Vừa hay mượn cơ hội này cho huyện trưởng Hà mở rộng tầm mắt, để nhà đó khỏi có cái kiểu chẳng hiểu sự đời, tưởng nhà họ Chúc là mấy gia đình quê mùa ở cái huyện hẻo lánh này ai muốn bắt nạt cũng được."
Thật ra vợ chồng Hà Tái Minh đâu dám nghĩ thế.
Sự việc đêm qua diễn ra cứ như một giấc mộng. Mãi đến lúc này, khi Chúc Thập An khều tay moi ra một lá bùa gấp hình tam giác giấu trong khe gạch trên tường, hai người mới rùng mình nhận ra mọi thứ là sự thật.
Chúc Thập An mở nếp gấp lá bùa ra xem. Lá bùa được vẽ bằng m.á.u, chẳng cần đoán cũng biết đây chính là m.á.u của Lại Đại Hà.
Cô khẽ mỉm cười. Thảo nào một con ma mới c.h.ế.t lại có thể bẻ gãy gông xiềng của nơi mình vong mạng để chạy đến tận đây, hóa ra là đã có người nhúng tay bày mưu từ trước.
Chúc Thập An kẹp lá bùa giữa ngón trỏ và ngón cái rồi khẽ miết. Tâm lá bùa bỗng chốc cháy xém đen thui, xẹt lửa rồi hóa thành tro tàn trong nháy mắt.
Chẳng biết do tâm lý hay thật sự linh nghiệm, nhưng ngay khi lá bùa cháy rụi, Hà Tái Minh cảm thấy không khí trong phòng dường như ấm lên vài độ, cái lạnh lẽo thấu xương cũng bay biến mất.
"Xong xuôi cả rồi." Chúc Thập An ngoảnh lại báo với vợ chồng Hà Tái Minh.
Hà Tái Minh nói đủ mọi lời cảm tạ, rồi thấp thỏm hỏi: "Căn nhà này giờ ở lại được rồi chứ thưa cô?"
"Ở được. Nhưng tốt nhất là mở tung cửa sổ cửa chính ra cho thông gió. Phải đón nắng gắt chiếu vào nhà, phơi nắng nhiều rất tốt cho cơ thể con người."
Đứa bé nằm trong lòng Lữ Văn dường như cũng hiểu chuyện, ngọ nguậy nhảy cẫng lên như con tôm nhỏ, miệng toét cười với Chúc Thập An.
Xử lý xong sự vụ, cô cũng không nán lại lâu, quay lưng rời đi thẳng.
Vợ chồng Hà Tái Minh vội vàng bế con tiễn cô ra tận cửa, còn hứa hẹn dọn dẹp nhà cửa xong xuôi sẽ đem lễ vật đến tận cửa bái tạ. Chúc Thập An chẳng để mấy lời đó trong lòng.
Ra khỏi khu tập thể ủy ban huyện, cô thong thả rảo bước về hướng Bắc dọc theo trục đường chính. Đi đến cuối con đường, cô bất ngờ chạm mặt một nhóm người – vừa bất ngờ nhưng cũng lại nằm trong dự liệu.
Một già, ba trẻ. Bốn người mặc áo bông giản dị, đội mũ sụp. Vừa đi đến gần, Chúc Thập An đã ngửi thấy mùi nhang khói nhàn nhạt, đoán ngay được đây là mấy vị sư xuất gia.
Cô đưa mắt đ.á.n.h giá vị lão tăng đi đầu, ông ta cũng đang nhìn cô.
Đại sư Minh Giác thầm kinh ngạc. Khí chất thanh tú, nhẹ tựa sương khói của hậu duệ nhà họ Chúc cứ tỏa ra tự nhiên như hơi thở. Nhìn qua đã biết đây là kẻ được trời cao ưu ái. So với một kẻ tu hành cả đời mà vẫn đần độn như ông, quả là khác biệt một trời một vực.
Cô gái này tuổi đời còn trẻ như vậy, thế mà ông lại chẳng thể nhìn thấu được tu vi của cô.
Chúc Thập An khẽ gật đầu chào: "Đại sư Minh Giác, đa tạ tiếng chuông từ chùa Vọng Vân đêm qua."
Đại sư Minh Giác chẳng hề bất ngờ khi bị nhận ra thân phận, đáp: "Đâu dám nhận lời cảm tạ của thí chủ. Chùa Vọng Vân chúng tôi nhiều năm nay nương nhờ sự giúp đỡ của bá tánh huyện nhà, đây là bổn phận. Chỉ tiếc là năng lực của bần tăng có hạn, chỉ chữa được ngọn chứ không giải quyết được tận gốc."
Chúc Thập An lại rất thản nhiên: "Thế cục phong thủy thiên nhiên đâu có dễ đổi dời. Chữa được cái ngọn đã là chuyện đáng mừng rồi. Cứ đợi thêm vài năm nữa, biết đâu lại nhổ cỏ tận gốc được."
Nếu là Chúc Thập An của quá khứ, giải quyết mấy chuyện cỏn con này chỉ tiện tay là xong. Còn bây giờ thì hơi quá sức, nên đành chờ dăm ba năm nữa tu vi khôi phục rồi thuận tay dọn dẹp luôn thể.
"Nói vậy là tiểu hữu đã biết cách hóa giải?"
Chúc Thập An chớp mắt khó hiểu: "Sao đại sư lại không biết? Cứ san bằng cái âm huyệt bên trong đi, phá tan thế 'Đãng Phong Quá Huyệt sát' (gió luồn qua huyệt sát) là xong chuyện chứ có gì đâu?"
Đại sư Minh Giác: "..."
Ông làm sao mà không biết cách đó. Nhưng nếu mọi chuyện dễ dàng như thế thì đâu đến nỗi vấn đề này tồn đọng suốt ngần ấy năm trời.
Đại sư nhún nhường thỉnh giáo: "Vậy theo tiểu hữu, trước mắt chúng ta nên làm gì?"
"Tu vi chưa đủ, bây giờ chỉ đành làm thợ vá víu thôi. Cứ tìm cái lỗ hổng bị rách trên pháp trận rồi bịt tạm lại đã."
Đại sư Minh Giác cười gật đầu. Vị hậu duệ nhà họ Chúc này khẩu khí tuy có hơi ngạo mạn, nhưng hành sự lại rất thực tế.
Theo những ghi chép trong tay nải của các môn phái chưa bị tuyệt tự truyền lại, phàm là nhắc đến thế 'Đãng Phong Quá Huyệt sát' ở huyện Trấn Sơn, thì chắc chắn đều có kèm theo phương pháp chắp vá pháp trận.
Chỉ tiếc là, năm xưa khi phát hiện ra điểm dị thường ở nơi này, Lý Thanh Phong – vị lão tổ sư của phái Thái Nhất chưa kịp giải quyết tận gốc đã sớm bỏ mạng trong trận đại chiến. Bằng không, các thế hệ đời sau đã chẳng phải đau đầu đối phó suốt ngàn năm nay.
Vì chẳng ai đủ bản lĩnh xử lý triệt để, nên đành phải chia nhau canh gác nơi này. Vừa sợ pháp trận do Lý Thanh Phong để lại bị vỡ không kịp vá sẽ hại mạng người dân Trấn Sơn, lại vừa sợ đám tà ma ngoại đạo lẻn vào mượn đất nuôi cương thi gây họa cho thiên hạ.
Lo Chúc Thập An chưa rõ mức độ hung hiểm của vùng đất này, đại sư Minh Giác cẩn thận giải thích lại cặn kẽ. Chúc Thập An nghe xong, trong đầu chỉ thốt lên được bốn chữ: *Hậu kế vô nhân!* (Không có người nối dõi bản lĩnh).
Huyền môn quả thực đã lụi tàn rồi, đời sau còn kém cỏi hơn cả đời trước.
Thôi cũng đành vậy. Cái họa do sư phụ cô để lại, cuối cùng vẫn phải đến tay cô đồ đệ này đứng ra dọn dẹp.
Thời buổi này cái gì cũng thiếu thốn. Không chỉ thiếu cái ăn cái mặc, mà còn thiếu cả củi đun lửa.
Bà con xã viên bên bờ Nam sông Xuân còn có cọng cải dầu, thân ngô, rơm rạ sót lại sau mùa gặt để nhóm bếp. Nhưng dân cư huyện thành ở bờ Bắc thì làm gì có cái phúc đó, phần lớn đều phải bỏ tiền mua than tổ ong. Nhà nào muốn chắt bóp tiền than thì đành lén lút lên núi c.h.ặ.t cành cây vác về, phơi khô để đun.
Cứ nhìn những bãi đất hoang hay sườn dốc quanh huyện là biết, nhẵn thín chẳng còn bóng dáng một cành cây ngọn cỏ nào. Ngay cả núi Vọng Vân và núi Vân Đài cũng chịu chung số phận. Từ chân núi lên tới lưng chừng, người ta hận không thể vặt trụi sạch sành sanh từ cành to đến nhánh nhỏ mang về, chỉ chừa lại cái thân cây trơ trụi cắm xuống đất.
Thế nhưng, thung lũng mà Chúc Thập An và đại sư Minh Giác đang tiến vào lại là một ngoại lệ. Dù ở đây chẳng phải leo trèo vất vả, cây cối lại mọc um tùm, nhưng tuyệt nhiên chưa từng có bóng người tới đây kiếm củi. Mọi người đều ngầm hiểu mà tránh xa nơi này.
Càng tiến sâu vào thung lũng, đường đi càng trở nên khó khăn. Không chỉ vì cỏ dại và bụi gai mọc um tùm chắn lối, mà nguyên nhân chính là bởi âm khí càng lúc càng dày đặc, những người tu vi thấp kém căn bản không thể chịu đựng nổi.
Chúc Thập An ngoảnh đầu nhìn lại. Ba vị tiểu hòa thượng đi theo sau đại sư Minh Giác mặt mày đã tái mét, mắt đỏ ngầu, bước chân run rẩy lảo đảo như thể giây tiếp theo sẽ gục ngã tắt thở ngay tại chỗ. Tình hình đáng sợ quá, cô vội vàng lên tiếng gọi dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Mọi người cứ đứng chờ ở đây đi, một mình tôi vào là được rồi."
Từ "mọi người" mà cô nói đương nhiên bao gồm cả đại sư Minh Giác. Dù ông vẫn cố gượng được, nhưng tình trạng cũng chẳng khá khẩm hơn lũ học trò là mấy.
Chúc Thập An thắc mắc: "Tu vi cỡ này mà tiến lại gần pháp trận còn khó, vậy mấy lần trước mọi người dùng cách gì để vá lại lỗ hổng?"
Đại sư Minh Giác chắp tay: "Lần gần đây nhất pháp trận xảy ra sự cố cũng đã hơn sáu mươi năm trước rồi. Lúc đó bần tăng được sư phụ dẫn đi cùng."
"Ồ, tức là lần đó ngài cũng không được vào tận bên trong chứ gì?"
"Lão nạp thật hổ thẹn."
Ba chú tiểu trừng mắt nhìn Chúc Thập An: *Cô ăn nói kiểu gì thế hả?*
Chúc Thập An quay mặt đi: "Tôi vào đây."
"Chậm đã." Đại sư Minh Giác gọi với theo, dúi vào tay cô một cái túi gấm.
"Đây là bùa do đạo trưởng Lý Thanh Nguyên – người thuộc phái Phù Lục có cùng nguồn gốc với nhà họ Chúc tự tay vẽ. Ông ấy gửi gắm ở chỗ ta chính là để phòng hờ những lúc nguy cấp thế này. Nay xin giao lại cho tiểu hữu."
Chúc Thập An mở túi gấm ra xem. Bên trong có Bách Quỷ Tịch Tà phù, Ngũ Lôi phù, Hóa Sát phù, tổng cộng sáu tấm. Cô chăm chú nhìn từng nét b.út, nhận ra ngay cách đi nét này hoàn toàn không giống với phái Thái Nhất. Nét vẽ quá ư khuôn thước, từ phần đầu đến phần đuôi đều nắn nót chỉn chu, rườm rà không cần thiết.
Nhưng bù lại, cách này lại rất hợp với những người thiên phú không cao, giúp tăng tỷ lệ vẽ bùa thành công.
Thấy cô cứ dán mắt vào mấy lá bùa quá lâu, đại sư Minh Giác đ.â.m ra lo lắng. Sợ cô không kham nổi, ông bèn nói: "Lão nạp vẫn còn ráng sức được, hay là để lão nạp đi vậy."
"Đã nói là tôi đi mà."
Chúc Thập An cất mấy lá bùa vào người rồi sải bước đi thẳng.
Lão hòa thượng là người thuộc Phật môn, lúc phòng thân lại phải cậy nhờ bùa chú Đạo gia. Điều này chứng tỏ Phật môn suy tàn còn nhanh hơn Đạo giáo, phỏng chừng chút bảo bối lót đáy hòm của họ cũng chẳng còn được mấy mống.
So ra thì đồ nghề phòng thân của cô vẫn phong phú hơn nhiều.
Không phải lết theo mấy vị hòa thượng, Chúc Thập An di chuyển cực kỳ thoăn thoắt. Giữa cái thung lũng bị âm khí che mù mịt này, chiếc lục lạc Trấn Hồn nắm gọn trong lòng bàn tay cô chẳng cần gió thổi vẫn tự động rung lên từng hồi. Sóng âm từ tiếng chuông lan tỏa ra như những hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, lấy cô làm tâm điểm mà cuồn cuộn gợn sóng, xua tan lớp sương mù âm khí bủa vây.
Nhờ vậy, cô xông vào thung lũng như tiến vào chốn không người, chẳng có chút âm khí nào đủ sức ngáng chân.
"Cứu! Cứu mạng!"
Chúc Thập An vỗ trán cái đét: "Quên mất mi vẫn còn bị nhốt trong lục lạc."
Âm khí dày đặc bao trùm khắp nơi khiến ma quỷ cũng phải rùng mình. Lại Đại Hà – một con ma mới tinh tình tình, làm sao chịu nổi cái áp lực kinh hồn này. Xui xẻo hơn, lão còn đang bị khóa cứng trong lục lạc, cựa quậy cũng không xong.
"Đại sư ơi, tha cho cái mạng già của tôi với! Đại sư!"
Chúc Thập An vừa chạy nước rút, vừa lầu bầu: "Sợ cái gì, ngoan ngoãn nằm im trong đó đi, không hồn bay phách lạc được đâu."
Lại Đại Hà vẫn tru tréo kêu gào t.h.ả.m thiết, lão sợ chứ sao không! *Diêm Vương ơi, cả đời tôi tuy chẳng phải phường tốt đẹp gì, nhưng quả thật tôi chưa từng lấy mạng ai bao giờ mà!*
Lão lải nhải hối lỗi không ngừng trong chiếc lục lạc khiến Chúc Thập An điếc cả tai: "Câm miệng lại!"
Lúc này, cô đã chạy tới vùng ngoài cùng của pháp trận. Vừa nhìn lướt qua, cô nhận ra ngay đây là *Tam Thanh Thái Cực trận* – chuyên dùng để trấn áp tà ma.
Vào thời điểm ngàn năm trước, Tam Thanh Thái Cực trận chưa tính là trận pháp vỡ lòng, nhưng cũng có chút độ khó nhất định. Song, nếu dưới bàn tay sắp xếp hờ hững của vị thiên sư đẳng cấp như sư phụ Lý Thanh Phong của cô, thì nó chẳng đáng gọi là trận pháp cao cấp.
Nhưng trận pháp lợi hại hay không chẳng thể đ.á.n.h giá qua sự cao cấp, mấu chốt nằm ở chỗ nó có phù hợp hay không. Đặt trận pháp này ở đây quả là một sự lựa chọn không thể nào hoàn hảo hơn.
Tam Thanh Thái Cực trận mượn sức mạnh thần linh của Tam Thanh Đạo Tổ, lấy Thái Dương và Thái Âm làm hai mắt xích vận hành. Đáng lý ra, chỉ cần ngũ hành cân bằng, trận pháp này tuyệt đối sẽ không xuất hiện lỗ hổng.
Tuy sư phụ cô chỉ tiện tay bày bố, nhưng với trình độ của người, trận pháp này không phải hạng tôm tép nào cũng phá giải nổi.
Trận đại chiến năm xưa đã càn quét sạch sinh mạng của các bậc chưởng môn lẫn những đệ t.ử xuất chúng nhất. Vậy thì sau đó, kẻ nào to gan dám động tay động chân vào trận pháp của sư phụ cô? Ai mà lại có cái bản lĩnh ấy cơ chứ?
Chúc Thập An chằm chằm nhìn vào sâu bên trong pháp trận. Khốn nỗi, âm khí cuồn cuộn dày đặc như bức tường thép đen kịt khiến cô giơ tay lên cũng không nhìn rõ năm ngón, mọi thứ đều bị che khuất.
Với bản lĩnh hiện tại, cô thật sự không dám mạo hiểm bước vào vùng lõi. Sực nhớ tới Bạch Hữu Tiền, cô bèn bấm quyết triệu hồi ma quỷ bằng một tay: "Hiện thân ngay!"
Vài nhịp thở trôi qua, chẳng thấy bóng dáng Bạch Hữu Tiền đâu.
Chúc Thập An liếc mắt nhìn quanh. Cô cảm nhận rõ ràng khí tức của Bạch Hữu Tiền lởn vởn ngay gần đây, thế mà gã cứ c.h.ế.t dở giấu mặt.
"Hừ, đồ nhát cáy!"
Bị mắng té tát, Bạch Hữu Tiền vẫn quyết tâm trốn kỹ. Dù gã là quỷ lại, nhưng bảo gã xông vào cái pháp trận kia thì có cho vàng gã cũng chịu. Bản lĩnh của gã chỉ đủ để bắt nạt dăm ba con tiểu quỷ, bước vào đó không cẩn thận lại bị gió lốc trong cái Đãng Phong Quá Huyệt Sát nghiền nát thành cặn luôn chứ đùa.
Thư Sách