Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P1

Chương 19:



 

Đã không thể bước vào tận nơi để xem rõ ngọn ngành, thì đành phải làm theo cách này thôi. Chúc Thập An thở dài không cam tâm, lùi lại đạp Cương bộ, di chuyển linh hoạt để né tránh những luồng âm phong tấn công, rồi dùng tốc độ nhanh nhất có thể để chắp vá lại pháp trận.

 

"Thái Thượng Đài Tinh, Ứng Biến Vô Hình, Tam Thanh Sắc Lệnh, Vạn Thần Phụng Hành! Cấp cấp như luật lệnh!"

 

Mảnh pháp trận vừa được vá lại dưới bàn tay làm phép cứng rắn của Chúc Thập An đã ghim c.h.ặ.t vào đúng vị trí, dung hợp hoàn hảo với phần còn lại, không để lại lấy một vết gợn. Ngay khoảnh khắc pháp trận hợp nhất, Tam Thanh Thái Cực trận bỗng tỏa ra một vầng kim quang ch.ói lọi, đứng từ xa cũng có thể nhìn thấy rõ rệt.

 

"Sư phụ, thầy nhìn kìa!"

 

Đại sư Minh Giác cho rằng đây là một cơ hội hiếm có để tu hành rèn luyện. Sau khi Chúc Thập An rời đi, ông liền dẫn ba đệ t.ử c.ắ.n răng chịu đựng áp lực để tiến sâu thêm vào thung lũng. Lúc này, họ chỉ còn cách vị trí của cô chừng hai dặm.

 

Nhìn thấy pháp trận nguyên vẹn tỏa sáng rực rỡ, đại sư Minh Giác sững sờ đến mức cấm khẩu.

 

Theo ghi chép truyền lại của huyền môn, khi Tam Thanh Thái Cực trận được khởi động hoàn chỉnh, kim quang hộ trận sẽ xuất hiện để uy h.i.ế.p yêu tà. Nhưng đó mãi chỉ là truyền thuyết. Riêng ở huyện Trấn Sơn, Tam Thanh Thái Cực trận đã được sửa chữa tổng cộng bảy lần có ghi chép rõ ràng, thế mà chưa một lần nào kim quang xuất hiện. Mọi người đều đinh ninh rằng sách cổ chép sai.

 

Đến tận hôm nay ông mới vỡ lẽ: Chẳng phải sách chép sai, mà là vì những người vá trận trước kia căn bản chưa từng sửa chữa được Tam Thanh Thái Cực trận một cách trọn vẹn.

 

Nhà họ Chúc! Đúng là nhà họ Chúc!

 

Ông và ông cụ Chúc Phúc Như vốn là bạn giao du nhiều năm, thế mà chưa từng hay biết nhà họ Chúc lại nắm giữ môn truyền thừa lợi hại đến nhường này.

 

"Sư phụ, mặt trời lên rồi!"

 

Ánh bình minh từ từ ló rạng chiếu rọi khắp thế gian. Dưới ánh mặt trời ch.ói chang, vầng kim quang của pháp trận cũng không còn quá ch.ói mắt nữa, vừa hay có thể tự giấu mình đi.

 

Đại sư Minh Giác dặn đệ t.ử Tuệ Tâm: "Về đến chùa, con lập tức thả bồ câu truyền thư cho Thanh Vi chân nhân. Báo với họ rằng pháp trận đã được vá xong, không cần cất công đến nữa."

 

"Dạ rõ."

 

Thầy trò bốn người đứng đợi tại chỗ thêm một lát thì Chúc Thập An bước ra.

 

Cô đưa trả chiếc túi gấm cho đại sư Minh Giác: "Trả lại ngài đây, tôi không dùng đến."

 

"Với bản lĩnh của tiểu hữu thì dĩ nhiên là không cần đến mấy thứ này rồi. Vậy để lão nạp cất lại, đám đệ t.ử của lão nạp tu vi nông cạn, giữ lại phòng thân cũng tốt."

 

Đại sư Minh Giác mỉm cười nhận lấy túi gấm cất kỹ.

 

"Đại sư Minh Giác khách sáo rồi." Chúc Thập An gật đầu chào: "Mọi việc đã xong xuôi, vậy tôi xin phép cáo từ trước."

 

"Chúc tiểu hữu đi thong thả."

 

Trời cũng sắp trưa, bận rộn cả buổi sáng khiến bụng Chúc Thập An bắt đầu réo rắt. Cô rảo bước đi thẳng về nhà.

 

Không còn bị âm phong c.ắ.n xé hay âm khí ăn mòn cơ thể, thầy trò đại sư Minh Giác lại tiếp tục đi sâu vào thung lũng muốn xem rốt cuộc tình hình bên trong ra sao. Thế nhưng, chỉ mới đi được nửa dặm, họ đã bị chặn đứng lại.

 

Tuệ Tâm hướng mắt về phía tít sâu trong thung lũng: "Sư phụ, nơi phát ra ánh sáng của pháp trận ban nãy nằm ở tuốt bên trong kia."

 

Đại sư Minh Giác dĩ nhiên nhớ rõ vị trí đó. Ông giơ tay định tiến tới nhưng lại bị một luồng sức mạnh vô hình cản lại.

 

"Có lẽ Chúc tiểu hữu lo pháp trận bên trong bị phá hoại, nên đã thuận tay lập thêm một kết giới ngay cửa thung lũng này rồi."

 

Tiểu sư đệ đứng cạnh chép miệng, giọng điệu vừa nể phục vừa ghen tị: "Sư phụ, đạo thuật của Đạo gia quả thực biến hóa khôn lường."

 

Tuệ Tâm thì không cho rằng thủ pháp của Đạo gia nhiều hơn Phật môn, bởi anh cũng từng gặp khối đạo sĩ lôm côm chẳng ra gì. Chẳng qua là vị hậu duệ của nhà họ Chúc này tuổi còn trẻ mà bản lĩnh đã quá sức cao cường, thủ đoạn dồi dào, quả thực khiến người ta phải tâm phục khẩu phục.

 

Về đến nhà, Chúc Thập An mới sực nhớ ra Lại Đại Hà vẫn đang bị nhốt trong lục lạc Trấn Hồn, chắc hẳn nãy giờ lão đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc. Cô khẽ lắc nhẹ chiếc lục lạc:

 

"Lỗi tại tôi, ban nãy đứng nói chuyện với lão hòa thượng quên mất sự tồn tại của ông. Lẽ ra tôi nên giao ông cho đám hòa thượng siêu độ cho rảnh nợ."

 

Lại Đại Hà vội vàng van nài: "Đại sư, đại sư ơi, tôi không còn oán hận gì nữa đâu, không cần siêu độ đâu ạ. Ngài cứ trực tiếp ném tôi xuống Địa phủ là được rồi."

 

"Không còn oán hận gì nữa thật à?"

 

"Dạ thật! Dạ thật! Giờ tôi chỉ muốn bay xuống Địa phủ đoàn tụ với con trai tôi ngay và luôn thôi."

 

Sợ Chúc Thập An không tin, Lại Đại Hà ra sức thề non hẹn biển rằng lão chẳng còn chút vấn vương gì với dương thế nữa, chỉ mong được đi đầu t.h.a.i sớm bề siêu thoát.

 

Làm người đã khổ, làm ma lại càng thê t.h.ả.m hơn, lơ mơ chút là bị đ.á.n.h cho hồn bay phách lạc bất cứ lúc nào. Lão đã suy nghĩ thông suốt rồi, chi bằng cứ xuống Địa phủ, dưới đó toàn là ma quỷ giống nhau cả, thế cho nó công bằng.

 

"Thôi được rồi, nếu ông đã không còn oán khí, vậy tôi sẽ tiễn ông một đoạn."

 

Tranh thủ lúc Chúc Phượng Cầm đang dọn mâm cơm, Chúc Thập An ra sau vườn tiễn thẳng Lại Đại Hà về cõi âm rồi mới vào nhà.

 

Chúc Phượng Cầm bưng nửa thau canh rau cải nấu trứng gà ra bàn, hỏi: "Cháu rửa tay chưa đấy?"

 

"Cháu rửa rồi."

 

"Rửa rồi thì ngồi xuống ăn cơm đi, chạy lăng xăng bên ngoài cả buổi chắc mệt rã rời rồi đúng không."

 

"Vâng."

 

Chúc Thập An đang đói nên ăn rất ngon miệng. Một bát cơm trắng kèm ba mươi canh, ăn no căng cả bụng. Chút nuối tiếc duy nhất là mâm cơm chẳng có lấy một miếng thịt tươi nào.

 

Nhắc tới thịt, Chúc Phượng Cầm bảo: "Chiều nay thím ra ủy ban phường hỏi xem tháng này có được phát tem phiếu thịt không. Nếu không có cũng chẳng sao, đợt trước Tết thôn nhà mình có giao nộp lợn thịt cho nhà nước, mấy ông bác bên tộc có dúi cho thím thêm hai cân tem phiếu thịt đấy."

 

Chúc Thập An dĩ nhiên quá rành rẽ về cái thời đại này: "Chắc là hết hy vọng rồi thím. Vừa mới ăn Tết xong, cháu đoán tháng này nhà nước không phát phiếu thịt đâu."

 

Chúc Phượng Cầm chép miệng: "Ây dà, nhà mình hiện tại hết sạch thịt tươi rồi, nhưng thịt xông khói thì còn một mớ. Trong đống đồ lễ Vương Phú Quý đem biếu cũng có mấy miếng thịt xông khói ngon phết. Mai thím làm món cơm hấp thịt xông khói cho cháu ăn nhé?"

 

Chúc Thập An thèm thịt tươi, bèn đáp: "Nhà huyện trưởng Hà làm gì mà thiếu tem phiếu thịt. Hôm trước anh ta bảo sẽ đem lễ vật đến tạ ơn mà? Thím cứ bảo anh ta đem tem thịt đến là được."

 

"Được, cứ quyết thế đi."

 

Chúc Phượng Cầm cũng chẳng phải kiểu người sĩ diện hão, nhà mình đang thiếu cái gì thì cứ việc đòi cái đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cơm nước no nê, Chúc Thập An phủi m.ô.n.g đứng dậy, dặn với lại một câu: "Cháu ra hậu hoa viên dạo một vòng rồi về ngủ trưa đây."

 

"Cháu cứ đi đi. Chiều nay thím cũng phải ra ngoài một chuyến. Thím ghé qua ủy ban phường báo một tiếng là nhà mình đã chuyển về, tiện thể đem sổ gạo đi đổi sổ mới luôn."

 

Mười năm trước, khi Chúc Phượng Cầm chuyển về nhà chính để chăm sóc Chúc Thập An, hộ khẩu của bà cũng đã được cắt từ nhà chồng chuyển thẳng về ngõ Tam Thanh. Sau này dù có đi lánh nạn ở dưới quê, hộ khẩu của hai người vẫn nằm yên ở đây.

 

Huyện Trấn Sơn bắt đầu áp dụng sổ gạo từ cuối năm 55, sau đó có tổ chức đổi sổ mới một lần. Hồi đó hai người đang ở dưới quê nên dĩ nhiên bỏ lỡ dịp đổi.

 

Vốn dĩ định đem đổi từ lúc mới về trước Tết, nhưng giáp Tết bận rộn, bên tộc lại tiếp tế lương thực đầy đủ chẳng thiếu thốn gì nên đ.â.m ra lười. Sau Tết thì trời cứ mưa dầm dề, Chúc Phượng Cầm ngại ra đường, rề rà mãi đến tận hôm nay mới đi.

 

Sau khi chợp mắt ngủ trưa dậy, Chúc Phượng Cầm mang theo cuốn sổ gạo cũ cọc cạch lên ủy ban phường.

 

Đón tiếp bà chính là Tào Tĩnh – vị nữ cán bộ tỏ vẻ nghiêm khắc hôm xếp hàng mua cá ở bến sông trước Tết. Hôm nay chị ta không còn vẻ cứng nhắc nữa, niềm nở tươi cười giới thiệu:

 

"Chào chị, em là Tào Tĩnh. Khu vực ngõ Tam Thanh nhà chị từ nay thuộc quyền quản lý của em, sau này nhà có việc gì chị cứ tìm em nhé."

 

Chúc Phượng Cầm vội vàng tươi cười nắm tay chị ta: "Ối chà, hóa ra cô phụ trách ngõ Tam Thanh nhà chúng tôi à, đúng là có duyên thật."

 

"Đúng thế đấy chị. Chị hôm nay ghé phường có việc gì không ạ?"

 

Chúc Phượng Cầm lấy ra hai cuốn sổ gạo cũ: "Tôi đến đổi sổ mới."

 

"Chuyện nhỏ thôi, để em làm cho chị ngay."

 

"Thế thì làm phiền cô quá."

 

"Không có gì đâu chị, bổn phận của em mà."

 

Tào Tĩnh vô cùng nhiệt tình, thoăn thoắt đăng ký sổ sách rồi trao tận tay hai cuốn sổ mới cho Chúc Phượng Cầm. Trước khi về, chị ta còn không quên dặn dò:

 

"Chị nhớ nhé, ngày hai mươi bốn hàng tháng chị cầm sổ ra trạm lương thực lấy phiếu mua gạo. Trạm gần ngõ Tam Thanh nhà chị nhất là trạm trên phố Bắc, chị biết chỗ đó chứ?"

 

Chúc Phượng Cầm cất kỹ sổ gạo, cười đáp: "Tôi biết chứ. Nhà chúng tôi có một thằng cháu đang làm việc ở trạm lương thực phố Bắc đấy."

 

"Là anh Chúc Khang Xuyên phải không chị?"

 

"Đúng nó rồi, cô quen nó à?"

 

Tào Tĩnh cười: "Trước thì em không biết, nhưng dạo gần đây mới nghe danh anh ấy."

 

Trước Tết, ngõ Tam Thanh chưa được phân cho Tào Tĩnh quản lý. Nhưng do một nữ cán bộ trong ủy ban phường vừa có thai, để giảm bớt gánh nặng công việc cho người mang thai, lãnh đạo đã chuyển ngõ Tam Thanh nằm giáp phố Đông sang cho Tào Tĩnh phụ trách. Mấy ngày nay chị ta vẫn đang trong quá trình tìm hiểu làm quen với các hộ dân trong khu vực.

 

Trò chuyện xã giao xong, Chúc Phượng Cầm mới hỏi sang vấn đề mình quan tâm nhất: "Tháng này phường mình có phát tem phiếu thịt không cô?"

 

"Tháng này thì hết rồi chị ạ. Sang tháng sau mỗi người mới được phát nửa cân."

 

"Nửa cân à... ừ thì nửa cân cũng được, hai người ghép lại là được một cân." Nắm rõ tình hình, Chúc Phượng Cầm bèn cáo từ: "Cảm ơn cô nhé. Tôi còn phải ghé trạm lương thực một chuyến, tôi đi trước đây."

 

"Chị đi thong thả nhé."

 

Tào Tĩnh đích thân tiễn Chúc Phượng Cầm ra tận cửa. Vừa quay đầu lại thì thấy mấy người đồng nghiệp đang ở trong phòng đều chằm chằm nhìn mình.

 

"Tào Tĩnh, mau khai thật đi, bà chị vừa nãy là ai thế?"

 

"Đừng bảo là bà thông gia tương lai chị chấm cho cậu con trai nhà chị đấy nhé?"

 

"Chị niềm nở quá mức bình thường luôn, trước nay đâu thấy chị cư xử với ai như vậy."

Thư Sách

 

Phó chủ nhiệm ủy ban phường cười góp vui: "Lúc nãy tôi liếc trộm sổ gạo, nhà đó có cô con gái mới mười tám tuổi thôi."

 

"Ối dào, cậu cả nhà chị Tào mới học lớp bảy, chênh lệch tuổi tác hơi nhiều rồi đấy."

 

"Phải đấy."

 

Tào Tĩnh cười phá lên: "Mọi người cứ buôn chuyện tào lao, chẳng đâu vào đâu cả."

 

Mọi người đùa cợt một trận xong mới quay lại chuyện chính: "Thế bà chị đó rốt cuộc là ai?"

 

"Là người nhà họ Chúc, ở ngay căn nhà chính to nhất ấy." Tào Tĩnh hất cằm về phía Tiểu Trương – nữ cán bộ đang mang thai: "Trước đây ngõ Tam Thanh do em quản lý, em chắc chắn nắm rõ tình hình nhà họ Chúc hơn bọn chị chứ."

 

Tiểu Trương đáp: "Em cũng chỉ biết sơ sơ thôi. Trong ngõ Tam Thanh, ngoài mấy căn nhà bỏ trống ra thì các hộ dân ở đó toàn là người cùng dòng họ. Họ tự quản lý lẫn nhau cực kỳ nề nếp, ủy ban phường có việc gì chỉ cần phổ biến một tiếng là xong, chẳng cần phải nhúng tay nhắc nhở nhiều."

 

"Dễ quản lý thế cơ à?"

 

"Vâng, ngoan ngoãn lắm. Riêng cái căn nhà chính to đùng ấy thì..." Tiểu Trương nhíu mày nhớ lại: "Tuy có hộ khẩu đăng ký ở đó nhưng bao năm nay cửa đóng then cài, chẳng thấy bóng dáng ai. Nghe đâu mãi trước Tết rồi nhà họ mới từ dưới quê dọn lên."

 

"Thế mười năm nay họ đi đâu?"

 

"Cả nhà dắt díu nhau xuống nông thôn lánh nạn."

 

Phó chủ nhiệm ngạc nhiên: "Nhà đó chỉ có mỗi một cô con gái, theo chính sách con một đâu cần đi thanh niên xung phong?"

 

"Thì vốn dĩ đâu có bắt buộc. Cô con gái duy nhất đó vừa là con một, lại còn là con liệt sĩ nữa. Hơn nữa, cô bé sinh năm 61, lúc nhà họ bỏ đi thì cô bé còn chưa đến tuổi trưởng thành cơ mà."

 

"Kỳ lạ thật."

 

Tiểu Trương nhún vai: "Nhà họ Chúc mà... Mọi người cũng biết nhà họ Chúc là thế nào rồi đấy. Họ sống khác người thường, có tính toán riêng của họ. Chúng ta là người phàm không hiểu được cũng là chuyện bình thường."

 

Từ cái bận chạm mặt Chúc Phượng Cầm ở bến sông trước Tết, Tào Tĩnh đã về tìm hiểu kỹ lưỡng về nhà họ Chúc. Thế nên chị ta nắm rất rõ gốc gác của gia tộc này.