Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P3

Chương 28:



 

Chúc Lam không rõ tình hình nên cũng không nhiều lời. Được gọi ăn cơm thì ngồi xuống ăn, ăn xong lại tranh rửa bát dọn dẹp. Hai người, cô và Chúc Phượng Cầm, nhường qua nhường lại, làm xong việc thì mối quan hệ cũng trở nên thân thiết hơn.

 

​Chúc Lam là người khéo ăn nói, Chúc Phượng Cầm lại thích trò chuyện. Mới nói được vài câu, Chúc Phượng Cầm đã hỏi thăm hoàn cảnh gia đình cô. Nghe nói cô mang theo con sống ở nhà đẻ, chồng là thanh niên trí thức về thành phố, bà tức giận mắng c.h.ử.i ầm ĩ.

 

​Chúc Phượng Cầm mắng chồng Chúc Lam xong, quay sang mắng Đoàn Dương, mắng Đoàn Dương xong lại nói Chúc Lam: “Cô gái này trông cũng lanh lợi, không giống cô nàng ngốc Vương Nhị Ni dễ bị lừa, sao cháu cũng tin vào lời đường mật của đàn ông thế?”

 

​Chúc Lam cười khổ: “Lúc đó còn trẻ, chưa hiểu chuyện ạ.”

 

​Chúc Phượng Cầm vỗ vỗ cánh tay cô: “Bây giờ cháu cũng vẫn còn trẻ, hiểu chuyện lúc này chưa tính là muộn. Cô gái này tuy đường hôn nhân không suôn sẻ, nhưng nương thấy cháu chắc chắn là người có hậu phúc.”

 

​Sợ Chúc Lam không tin, bà nói thêm: “An An giỏi nhìn người lắm, con bé đã đồng ý đưa cháu theo bên cạnh, chứng tỏ số mệnh của cháu chắc chắn rất tốt.”

 

​Chúc Lam mỉm cười gật đầu, bố mẹ cô cũng nói như vậy.

 

​Từ trên xuống dưới trong tộc ai mà không biết Đại cô nương nhìn người rất chuẩn. Cô có thể đến làm việc bên cạnh Đại cô nương, sau này người khác nhắc đến cô chỉ có khen ngợi, sẽ không còn ai nói cô mệnh khổ hay những lời đại loại thế nữa.

 

​Chúc Phượng Cầm thương xót Chúc Lam vất vả, bèn theo cô về phòng xem thử. Thấy chăn trong phòng cô mỏng, sợ đêm ngủ bị lạnh, bà liền ôm chiếc chăn bông dày năm ngoái bà mới thay sang cho cô đắp.

 

​"Cháu đừng ngại, thiếu thốn gì cứ mở lời, ngàn vạn lần đừng để bản thân chịu thiệt thòi."

 

​Chúc Lam mỉm cười "dạ" một tiếng: “Đa tạ dì Phượng đã chăm sóc cháu như vậy.”

 

​Chúc Phượng Cầm cười bảo: “Cháu cũng chẳng lớn hơn An An là mấy, trong mắt dì cháu cũng là phận con cháu, chăm sóc cháu là chuyện nên làm.”

 

​Chúc Thập An đi ngang qua ngoài sân, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người thì chẳng ngạc nhiên chút nào.Dì Phượng cứng miệng mềm lòng, Chúc Lam lại khéo ăn nói, hai người chắc chắn sẽ hòa hợp.

 

​Chúc Lam ở sân trước, gần cổng lớn. Sáng hôm sau, lúc người còn chưa tỉnh hẳn đã nghe thấy tiếng gõ cửa, cô vội vàng ngồi dậy mặc quần áo ra mở cửa.

 

​Lúc ra ngoài, cô còn liếc nhìn trời, trời mới hửng sáng, ước chừng mới khoảng sáu giờ.

 

​Chúc Lam mở cửa nhìn ra, là một khuôn mặt lạ hoắc.

 

​"Xin chào, xin hỏi đây có phải là nhà của Chúc Thập An - Chúc đại sư không?"

 

​"Đúng là ở đây rồi."

 

​Ôn Minh Thụy, nhân viên văn phòng trụ sở Tổ hành động lặn lội từ Bắc Kinh tới, sau khi tự giới thiệu bản thân mới hỏi: “Tôi đến để gửi tài liệu cho Chúc đại sư, giờ này có tiện gặp ngài ấy không?”

 

​"Mời anh vào trong ngồi nghỉ một lát, lát nữa tôi sẽ đi hỏi Đại cô nương."

 

​Ôn Minh Thụy gật đầu cảm ơn: “Phiền cô rồi.”

 

​"Anh khách sáo quá, mau mời vào."

 

​Chúc Lam mời người vào sảnh trước ngồi xuống, rót cho anh ta một cốc nước, lúc này mới quay người chạy ra sân sau gõ cửa phòng Đại cô nương.

 

​Chúc Thập An biết hai ngày nay Chu Cận sẽ phái người tới, nhưng không ngờ người ta lại đến sớm thế này. Chỉ là giao tài liệu thôi mà, có cần gấp gáp vậy không.

 

​Ôn Minh Thụy cũng muốn đợi trời sáng hẳn rồi mới đến bái phỏng, ngặt nỗi sự tình khẩn cấp, tổ hành động của họ thực sự hết cách, nên vừa tới huyện Trấn Sơn anh ta đã vội vã đến nhà họ Chúc gõ cửa.

 

Thư Sách

​Nói ra thì, đây là lần đầu tiên Ôn Minh Thụy đến huyện Trấn Sơn, căn bản không biết nhà họ Chúc ở ngõ Tam Thanh nằm ở đâu. Anh ta phải hỏi thăm người dân địa phương đi cùng chuyến thuyền mới biết được vị trí đại khái, rồi cứ thế dò hỏi tìm tới.

 

​Ôn Minh Thụy ngồi một lát, uống nửa cốc nước nhuận họng, thì nhìn thấy một cô gái trẻ b.úi tóc nửa đầu bước vào, theo sau là người phụ nữ vừa mở cửa cho anh ta.

 

​Ôn Minh Thụy đoán đây hẳn là Chúc đại sư, vội vàng đứng dậy nói: “Chào Chúc đại sư, tôi là Ôn Minh Thụy thuộc phòng văn thư trụ sở Tổ hành động, Tổ trưởng Chu phái tôi mang tài liệu đến cho ngài.”

 

​"Xin chào, vất vả cho anh phải chạy đến đây từ sớm."

 

​Chúc Thập An ngồi xuống, nhận lấy cuốn danh sách anh ta đưa. Danh sách vừa rơi vào tay, cổ tay cô đã trĩu xuống, không ngờ lại nặng đến thế.

 

​Chúc Thập An dùng cả hai tay đỡ lấy, đặt cuốn danh sách lên đùi rồi mở ra. Hóa ra họ chụp ảnh tất cả các pháp khí rồi dán vào trong cuốn sổ, thảo nào lại nặng như vậy.

 

​Chúc Thập An xem lướt qua một lượt trước, để mắt tới một thanh kiếm Thất Tinh và một cái chuông Tam Thanh. Tên gọi tuy bình thường, nhưng Chúc Thập An nhìn ra được đó đều là đồ tốt. Cô không dùng đến, nhưng có thể đưa cho Trương Tiết dùng.

 

​Chúc Thập An tiếp tục lật giở, khi giở tới danh mục các pháp khí bị đ.á.n.h cắp mang đi bán, bàn tay đang lật giấy của cô bỗng chốc khựng lại.

 

​Kim Lôi Tiên!

 

​Đây chính là Kim Lôi Tiên dùng để đ.á.n.h yêu diệt quỷ, chuyên khắc chế âm tà trên thế gian mà!

 

​Kim Lôi Tiên, đó là bảo bối quý giá sư phụ ban cho đại sư huynh. Cô đã xin sư phụ rất lâu nhưng sư phụ không cho, chỉ bảo rằng Kim Lôi Tiên này hợp với đại sư huynh, không hợp với lối đ.á.n.h trực diện của cô.

 

​Trâm cài tóc của đại sư tỷ là do Tổ hành động đưa tới tận tay cô, không ngờ Kim Lôi Tiên của đại sư huynh lại cũng nằm trong tay Tổ hành động, mà nay còn bị kẻ gian lén đem bán ra nước ngoài!

 

​Ôn Minh Thụy thấy sắc mặt Chúc Thập An không tốt, dè dặt hỏi: “Cuốn danh sách này có chỗ nào không ổn sao?”

 

​Chúc Thập An đặt cuốn danh sách xuống bàn, nói: “Chu Cận từng bảo, nếu tôi đồng ý làm Tổ trưởng tổ hành động của các anh, tôi có thể chọn ba món pháp khí từ trong danh sách này.”

 

​Ôn Minh Thụy vội đáp: “Vâng, ngài cứ tùy ý chọn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Chúc Thập An chỉ vào Kim Lôi Tiên cho anh ta xem: “Món thứ nhất, tôi muốn món này.”

 

​Sắc mặt Ôn Minh Thụy giãn ra, cười nói: “Ngài muốn pháp khí này thì tự nhiên nó sẽ thuộc về ngài, có điều ngài phải tự mình đi lấy nó về.”

 

​"Đồ đang ở đâu?"

 

​"Ở Cảng Thành."

 

​Ôn Minh Thụy lần này tới, thực chất chính là hy vọng Chúc Thập An sẽ đến Cảng Thành để tìm lại những pháp khí và văn vật đã bị trộm tuồn ra ngoài.

 

​Ôn Minh Thụy sợ Chúc Thập An nghĩ rằng Tổ hành động đang tính kế cô, bèn thành khẩn nói: “Mấy ngày qua Cục Quốc an đã điều tra gắt gao và phát hiện ra, ngoài mấy kẻ bên Cục bảo mật văn vật đã bị bắt, số lượng những kẻ buôn lậu văn vật ở các đơn vị khác cũng không hề ít. Những văn vật đó cơ bản đều là những bảo vật cấp quốc gia, cấp trên đã ra lệnh nhất định phải thu hồi lại. Vì có liên quan đến pháp khí, nên đằng sau chắc chắn có sự nhúng tay của người trong giới huyền môn. Các đồng chí bên Quốc an và Công an của chúng ta đi e rằng sẽ trúng bẫy của họ, bắt buộc phải tìm một người như ngài đứng ra dẫn dắt chỉ huy thì mới yên tâm được.”

 

​Việc truy hồi pháp khí và văn vật đã cấp bách tới sát nút, ngặt nỗi đúng lúc biên giới Tây Nam lại xảy ra chuyện. Tổ hành động không thể rút ai ra làm người chỉ huy, nên đám người Chu Cận đành dồn hết mọi hy vọng lên người Chúc Thập An.

 

​Trước khi xuất phát, Ôn Minh Thụy đã gặp vài vị lãnh đạo của Cục Quốc an. Ý của các vị lãnh đạo là, cho dù Chúc Thập An không đồng ý gia nhập Tổ hành động, thì ba món pháp khí mà Chu Cận đã hứa vẫn được giữ nguyên, với điều kiện là nhờ cô ra tay giúp đỡ tìm lại bảo vật quốc gia.

 

​Giờ đây, Chúc đại sư không những nhận lời gia nhập Tổ hành động, mà còn đồng ý đến Cảng Thành tìm lại pháp khí, thế này quả thực là hoàn thành mục tiêu vượt ngoài mong đợi.

 

​Ôn Minh Thụy lập tức đổi cách xưng hô: “Tổ trưởng, ngài xem bây giờ chúng ta có thể xuất phát được không? Chúng ta đi sớm, chiều là tới Quảng Châu, bên đó sẽ có người của chúng ta thu xếp để ngài đến Cảng Thành.”

 

​Chúc Thập An lo Kim Lôi Tiên sẽ bặt vô âm tín, cũng không muốn chần chừ, cô đáp: “Đi ngay bây giờ.”

 

​Tuy nhiên, trước khi rời đi, Chúc Thập An yêu cầu Chu Cận phải cử một vị đại sư huyền môn đến canh giữ huyện Trấn Sơn, để đề phòng thung lũng phía sau xảy ra sự cố không kịp cứu vãn.

 

​Ôn Minh Thụy nói ở Trùng Khánh có một vị đại sư rất giỏi. Vị ấy đã lớn tuổi nên ngại đi xa, nhưng mời bà ấy tới huyện Trấn Sơn canh giữ một thời gian chắc không thành vấn đề.

 

​"Đợi chúng ta tới Trùng Khánh, tôi sẽ thu xếp người đến mời vị đại sư đó tới huyện Trấn Sơn, ngài cứ yên tâm, chắc chắn sẽ không xảy ra sai sót đâu."

 

​Mọi việc ở huyện Trấn Sơn đã được lo liệu chu toàn, Chúc Thập An không còn gì phải vướng bận nữa, chuẩn bị xuất phát thôi.

 

​Chúc Lam nãy giờ vẫn nghe ngóng bên cạnh, cô sắp theo Đại cô nương đến Cảng Thành sao?

 

​Chúc Lam kích động không thôi.

 

​Chúc Thập An đi lo công việc, Chúc Phượng Cầm hiểu rõ điều đó nên cũng không muốn chạy theo làm vướng chân cô. Bà hối hả giúp Chúc Thập An dọn dẹp hành lý, đồng thời phổ biến nhanh lại những thói quen sinh hoạt của cô cho Chúc Lam.

 

​Chúc Lam gật đầu liên tục, cô đã ghi nhớ kỹ hết rồi.

 

​Trời chưa kịp sáng hẳn, Chúc Thập An đã dẫn Chúc Lam cùng Ôn Minh Thụy lên thuyền, nhắm hướng Trùng Khánh thẳng tiến.

 

​Trời sáng, các hàng quán trong ngõ Tam Thanh lần lượt mở cửa, người đi làm, kẻ đi học cũng bắt đầu tất bật.

 

​Ăn sáng xong, Chúc Trường Minh chuẩn bị đến Bệnh viện huyện làm việc. Trước khi đi, anh cầm bệnh án ghé qua khu nhà chính: “ Dì Phượng nương, Đại cô nương giờ có rảnh không ạ? Cháu có một phương t.h.u.ố.c muốn nhờ Đại cô nương xem giúp.”

 

​"Trường Minh à, cháu đến muộn rồi, An An đã ra ngoài rồi."

 

​"Mới sáng bảnh mắt đã đi rồi ạ? Đi đâu thế nương?"

 

​"Đi Cảng Thành rồi."

 

​Chúc Trường Minh ngỡ ngàng. Mới có bao lâu anh không tới tìm Đại cô nương đâu? Đại cô nương đi Cảng Thành - chuyện tày đình thế này mà anh lại chẳng hề hay biết gì.

 

​Chúc Trường Minh tưởng Đại cô nương đến Cảng Thành vì việc của dòng họ. Anh hỏi thăm người trong tộc, mới vỡ lẽ người trong tộc cũng không rõ thực hư ra sao.

 

​Chúc Trường Minh không dò hỏi được lý do Đại cô nương đi Cảng Thành, nhưng lại nghe được một tin tức còn chấn động hơn cả việc cô đi Cảng Thành: Đại cô nương đã được mời đi làm cho nhà nước rồi!

 

​Các vị trưởng lão cũng chưa biết sự việc tiến triển đến đâu, dặn dò người trong họ đừng rêu rao ra ngoài, đợi mọi việc ngã ngũ rồi tính tiếp.

 

​Thế nhưng người ta đã đ.á.n.h xe đến tận ngõ Tam Thanh để đón Đại cô nương đi, thì ít nhất cũng phải chắc chắn đến bảy tám phần rồi còn gì.

 

​Tổ tông ơi, Đại cô nương quả là phi thường quá!

 

​Phản ứng của Chúc Trường Minh khi nghe tin này cũng gần giống hệt phản ứng của toàn bộ người trong tộc. Nhà họ Chúc nào chỉ ngày càng tốt lên, cứ đà này, họ sắp lên trời tới nơi rồi!

 

​Ôn Minh Thụy không tháp tùng Chúc Thập An đến Quảng Châu, anh ta chỉ tiễn cô lên máy bay rồi rời đi. Anh ta bảo phải đích thân đến Trùng Khánh để mời vị đại sư kia tới huyện Trấn Sơn.

 

​"Chúc đại sư, ngài cứ yên tâm lên đường, sân bay Quảng Châu đã có người của chúng tôi đón ngài rồi."

 

​"Đa tạ."

 

​Cửa khoang máy bay đóng lại. Lần đầu tiên đi máy bay vốn dĩ khá mới mẻ, nhưng chiếc máy bay mà hai người Chúc Thập An đi lại là máy bay vận tải quân sự, không hề có cửa sổ. Sau khi cửa khoang đóng lại, bên trong tối om om chẳng thấy chút ánh sáng nào, lúc cất cánh không khí trong khoang lại càng lạnh ngắt.

 

​Đồng chí ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ phía đối diện lấy từ trong rương vật tư phía sau ra hai chiếc áo khoác bông quân đội đưa cho Chúc Thập An và Chúc Lam: “Mặc vào nhanh đi, mặc vào sẽ không thấy lạnh nữa.”

 

​Sau khi nói lời cảm ơn, Chúc Thập An và Chúc Lam vội khoác thêm chiếc áo quân đội bên ngoài lớp áo bông, lúc này mới cảm thấy ấm áp hơn đôi chút.

 

​Trong bóng tối đối diện, một chàng trai nói bằng chất giọng địa phương khiến Chúc Thập An nghe câu được câu chăng: “Quảng Châu ấm lắm, xuống máy bay là không cần mặc áo bông nữa đâu.”