Đàm Bình Chương xoay người lại nói: “Cùng đi nhé, lâu rồi không về huyện Trấn Sơn, tôi cũng muốn tản bộ, ngắm nhìn phong cảnh mùa thu của nơi này.”
"Muốn đi thì đi thôi, thêm một người cho náo nhiệt." Nói với Đàm Bình Chương xong, Chúc Thập An quay đầu gọi Trương Tiết: “Làm xong bài tập chưa? Đi dạo với sư phụ nào.”
"Con không đi đâu, con vẫn chưa làm xong bài tập."
Trương Tiết tự giao cho mình rất nhiều bài tập, cậu bé có vô số sách vở, có rất nhiều bản thảo viết tay cần phải đọc, cậu muốn sớm ngày tìm ra được câu trả lời kia.
Đàm Bình Chương mỉm cười nhìn Chúc Thập An: “Bây giờ đi được chưa?”
Chúc Thập An liếc nhìn anh một cái, cảm thấy người này ngày càng kỳ lạ.
Một người bạn thật kỳ lạ.
Bốn năm sau. Mùa xuân năm 1983.
Cơn mưa xuân rả rích rơi mãi không ngừng. Suốt cả tháng Ba, huyện Trấn Sơn đều chìm trong màn sương mù mờ ảo, người đi lại trên đường phố trong huyện cũng thưa thớt hẳn.
"Huyện mình vắng vẻ thế này là vì người ta đều đổ xô sang huyện Nam Giang hết rồi. Ây da, hôm kia dì đi hội đền ở huyện Nam Giang với thím Năm, náo nhiệt thôi rồi, mấy con phố bên ngoài miếu Thổ Địa đông nghịt người đến mức không nhích nổi chân. Dì xem náo nhiệt xong định đi về, mà bị kẹt cứng bên trong suốt hơn hai tiếng đồng hồ, Công an huyện Nam Giang phải cử người đến duy trì trật tự thì bác mới thoát ra được."
"Dì tự nhủ sao mà tắc đường dữ vậy, lúc chui ra được nhìn thử mới biết, hóa ra là mấy nhà giàu ở huyện Nam Giang lái xe con xếp hàng dài trên con phố bên ngoài. Nếu không nhờ công an ra lùa đi, dì thấy có khi họ bị tắc ở đó đến tận tối mịt mất."
Giọng điệu của Chúc Phượng Cầm vừa chê bai lại vừa hâm mộ: “Hứ, làm như mỗi nhà họ mua nổi xe con không bằng, có gì mà đắc ý cơ chứ?”
Chúc Phượng Cầm lôi đống quần áo đã vắt khô từ trong máy giặt ra phơi, lại nói tiếp: “Kể từ khi tuyến đường sắt ở huyện Nam Giang được thông xe ba năm trước, người dân bên đó dựa vào việc buôn đi bán lại hàng hóa đã kiếm được bộn tiền. Dì nghe người ta bảo, trong khu trung tâm giao dịch ngay cạnh nhà ga, hễ ai ngày trước mua được gian hàng ở đó thì nay đều phát tài to rồi. Ngay cả những người mua đất cất nhà bên ngoài khu trung tâm đó, bây giờ bét nhất cũng là hộ vạn tệ rồi.”
"Cứ lấy cái cậu Trương Quân ở khu nhà tập thể trên phố Bắc mà xem. Hồi đó nhà cậu ta vét sạch vốn liếng để đến gần nhà ga huyện Nam Giang mua mảnh đất, không có tiền xây nhà ngói gạch đành dựng tạm căn nhà tranh đắp bùn để buôn bán. Mới qua hai năm đã kiếm được khoản tiền lớn, cậu ta liền san bằng căn nhà đất cũ để xây nhà ngói gạch, nghe đâu bề thế lắm."
"Còn cả người trong gia tộc chúng ta nữa, những ai lúc trước chuyển sang huyện Nam Giang giờ cũng đều phất lên cả rồi. Nghe mẹ thằng Trường Phong nói, nhà nào nhà nấy đều giấu của chìm đấy. Nếu mà chịu phô trương thì mấy nhà đó cũng thừa sức mua được xe con rồi."
"Một chiếc xe con giá những mười mấy, hai mươi vạn, chẳng rẻ rúng gì đâu."
"Huyện Nam Giang chắc cũng phải có đến mười mấy, hai mươi hộ sắm được xe con đấy, còn huyện Trấn Sơn nhà mình thì chẳng bói ra được lấy một nhà. Cháu ra ngoài mà xem, cả con phố toàn là xe đạp thôi."
"Cháu nói xem, sao họ lại giàu lên nhanh thế nhỉ?"
Chúc Thập An khoanh chân cuộn người trên ghế sofa đọc sách, một tay chống lên đầu gối, mái tóc dài mượt mà như lụa buông xõa một nửa, che khuất làn da trắng hồng, cũng che đi nửa sườn mặt cô.
Chúc Phượng Cầm lải nhải một mình hồi lâu, phơi xong quần áo, bà liền cất cao giọng gọi: “An An, có nghe thấy dì nói gì không thế? Cháu nói xem, sao họ lại giàu lên nhanh như vậy?”
Ba năm thời gian trôi qua khiến cơ thể Chúc Thập An ngày càng khỏe mạnh hơn, nhưng cũng làm cho Chúc Phượng Cầm trở nên mắc bệnh hay càm ràm hơn trước. Chúc Thập An tuy quanh năm suốt tháng chẳng bước chân ra khỏi cửa nhưng vẫn tường tận đủ mọi chuyện bát quái lớn nhỏ ở huyện Trấn Sơn, huyện Nam Giang và cả trong gia tộc.
"Dì Phượng à, nếu dì thích xe con, hôm nào rảnh cháu đi mua một chiếc, rồi nhờ Đàm Bình Chương chuyển về đây cho dì."
"Mua xe con làm cái gì cơ chứ, cái huyện Trấn Sơn của chúng ta bé tẹo bằng lỗ mũi, đi đâu mà cần dùng đến ô tô. Hơn nữa, đường sá ở huyện Trấn Sơn cũng chẳng rộng rãi gì, lái xe cũng không thoải mái."
"Dì đã biết vậy rồi, thế còn càm ràm làm cái gì nữa?"
Chúc Thập An quăng cuốn sách sang một bên, ngả người nằm ườn ra chiếc ghế sofa đơn, để lộ phần cổ chân thon thả trắng trẻo.
"Dì cứ hâm mộ tị nạnh với người ta đấy, không được à?"
Chúc Phượng Cầm đi tới, túm ống quần cô kéo xuống. Thấy ống quần kéo không được, bà liền chuyển sang kéo cao đôi tất chân của cô lên: “Cái lạnh bắt đầu từ gan bàn chân đấy, đừng tưởng bây giờ cơ thể khỏe mạnh rồi thì không thèm để tâm nữa, quên mất mấy năm trước tịnh dưỡng khổ sở thế nào rồi à?”
Mặc cho dì Phượng kéo tất, Chúc Thập An cười trêu: “Tất nó chỉ dài có ngần ấy thôi, dì kéo cũng vô ích ạ.”
"Vậy cháu vào phòng lấy cái chăn mỏng ra đây đắp chân lại đi."
Chúc Thập An thở dài, đành ngồi lại cho ngay ngắn, kéo ống quần xuống che kín phần cổ chân.
Chúc Phượng Cầm lúc này mới hài lòng, bà nói với cô: “Bây giờ sức khỏe cháu tốt rồi, mà ngày nào cũng chỉ đến y quán ngồi làm có nửa ngày thì không hay cho lắm.”
Chúc Thập An nhìn những giọt mưa rỏ xuống từ mái hiên, ngáp một cái rồi đáp: “Có gì mà không hay chứ, cháu thấy rất ổn mà.”
"Ông Thọ Tín và ông Thọ Quang hai ba năm nay đã già đi nhiều, tinh thần cũng không còn minh mẫn được như những năm trước nữa. Hai người họ ngày trước từng ra chiến trường, thời trẻ sức khỏe bị bào mòn, sống đến tầm tuổi này mà mắt vẫn tinh tai vẫn thính đã là chuyện rất không dễ dàng rồi. Dì nghe con cái hai nhà đó bàn tính, đợi hết năm nay, họ muốn cho hai cụ nghỉ ngơi."
Chúc Phượng Cầm vỗ vỗ lên chân Chúc Thập An, dặn dò: “Cháu làm nhiều việc thêm một chút, để cho hai ông cụ được nghỉ ngơi, dẫu sao thì họ cũng đều là người ngoài bảy mươi tuổi rồi.”
Chúc Thập An uể oải đáp lời: “Cháu biết rồi, ông Thọ Quang và ông Thọ Tín từng nhắc chuyện này với cháu rồi. Tháng sau anh Chúc Trường Minh sẽ xin nghỉ việc ở bệnh viện huyện để về y quán ngồi khám, cứ để anh ấy gánh vác phần việc của hai cụ. Nhân dịp năm nay ông Thọ Quang và ông Thọ Tín vẫn còn làm ở y quán, có thể tiện bề dìu dắt anh ấy một thời gian.”
Hồi y quán mới khai trương, mọi người chỉ định Chúc Trường Phong làm tổng quản. Bốn năm trước khi xưởng rượu t.h.u.ố.c đi vào hoạt động, Chúc Trường Phong được điều đi quản lý xưởng, vị trí tổng quản của y quán liền được giao lại cho Chúc Chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chúc Chính chỉ lo quản lý sổ sách, thu mua nhập d.ư.ợ.c liệu cho y quán, còn việc khám chữa bệnh ở sảnh trước thì do ông Thọ Tín và ông Thọ Quang phụ trách. Nếu đám người Chúc Trường Bích, Chúc Lâm gặp phải những ca bệnh hóc b.úa, người đầu tiên họ tìm đến cũng là hai ông cụ. Nếu vẫn không chẩn đoán ra được thì cuối cùng mới mời Chúc Thập An ra mặt.
Chúc Phượng Cầm hạ giọng: “Hai dì cháu ta đóng cửa bảo nhau thôi nhé, thằng Trường Minh liệu có đủ bản lĩnh để gánh vác vị trí của ông Thọ Tín và ông Thọ Quang không thế?”
"Có thể ạ, y thuật của Chúc Trường Minh mấy năm nay tiến bộ rất nhiều, kinh nghiệm cũng đủ độ chín rồi. Chỉ cần không phải là những chứng bệnh nan y quá đỗi phức tạp thì anh ấy đều có thể ứng phó được."
"Thế thì tốt rồi, bác chỉ sợ nó không kham nổi, lại chuốc thêm phiền phức cho cháu thôi."
"Đến mức đó thì không đâu ạ."
Chúc Thập An biết Chúc Trường Minh là người thực sự yêu thích Đông y từ tận đáy lòng. Anh ấy biết bản thân mình có những khiếm khuyết nhưng không hề giấu dốt. Cố gắng nỗ lực dùi mài nhiều năm như vậy, kiểu gì cũng sẽ có tiến bộ.
Trong mắt Chúc Thập An, trình độ châm cứu trước đây của Chúc Trường Minh có thể đ.á.n.h giá ở mức xuất sắc trong giới Đông y. Mấy năm trôi qua, trình độ châm cứu của anh ấy giờ đây đã vươn lên hàng ngũ bậc thầy trong số những thầy t.h.u.ố.c Đông y thông thường rồi.
Thông qua sự nỗ lực không mệt mỏi, anh ấy gần như đã chạm tới giới hạn thiên tư của bản thân.
Chuyện Chúc Trường Minh trở về y quán họ Chúc làm việc, qua Tết viện trưởng Lý đã nghe được tin tức. Giữa chừng ông ấy cũng từng cố gắng khuyên can, thậm chí đưa cả vị trí phó viện trưởng ra làm điều kiện nhưng vẫn không khiến Chúc Trường Minh gật đầu đồng ý.
Tháng ba đã sắp sửa trôi qua, qua nốt hai ngày này nữa Chúc Trường Minh sẽ không đến bệnh viện làm việc. Viện trưởng Lý chắp tay sau lưng bước vào phòng khám của Chúc Trường Minh: “Hồi trước cậu bảo sẽ không phủi tay bỏ đi, chẳng lẽ thời hạn hiệu lực của lời hứa đó chỉ có bốn năm năm thôi sao?”
Chúc Trường Minh mỉm cười: “Viện trưởng, ngài nói thế là cố tình ép người quá đáng rồi. Tôi nhớ lúc đó tôi nói là 'tạm thời sẽ không rời khỏi bệnh viện huyện'. Dù có đi thì cũng phải đợi lúc nào y quán thiếu người tay làm mới đi.”
"Hừ, y quán của cậu bây giờ có tới bảy tám vị đại phu ngồi khám rồi mà vẫn còn kêu thiếu người à?"
"Thiếu chứ ạ. Ngài biết đấy, để chống đỡ được y quán thời gian qua, ông Thọ Tín và ông Thọ Quang đã phải hao tổn rất nhiều tâm huyết. Nay hai ông đều đã cao tuổi, tôi về tiếp nhận công việc của họ để họ được về hưu an hưởng tuổi già."
"Thế còn đại cô nương nhà các cậu thì sao? Cô ấy là người đứng đầu nhà họ Chúc cơ mà, cô ấy không đứng ra quản lý à?"
"Đại cô nương đương nhiên là có việc riêng của đại cô nương phải làm."
Không đợi viện trưởng Lý mở miệng cự cãi, Chúc Trường Minh vội tiếp lời: “Viện trưởng, dẫu tôi có rời đi thì tôi cũng từng là bác sĩ của bệnh viện huyện. Nếu bệnh viện huyện chạm trán phải ca bệnh nào nan giải cần nhờ tôi giúp đỡ, tôi nhất định sẽ không chối từ.”
"Nhà họ Chúc các cậu vẫn còn ba người đang làm bác sĩ ở bệnh viện huyện. Cho dù tôi không mở lời, y quán họ Chúc các cậu cũng phải ra tay giúp đỡ thôi."
Chúc Trường Minh mỉm cười gật đầu: “Ngài nói chí phải.”
Viện trưởng Lý thở dài sườn sượt: “Thôi bỏ đi, vài năm nữa tôi cũng đến tuổi về hưu rồi. Bệnh viện huyện sau này phát triển ra sao cứ để viện trưởng kế nhiệm phải đau đầu vậy.”
Vốn dĩ huyện Trấn Sơn chỉ có duy nhất một bệnh viện, bác sĩ ở bệnh viện huyện ngày nào cũng bận rộn khám bệnh đến tối mắt tối mũi. Hồi năm bảy mươi tám, y quán họ Chúc được mở cửa, về sau lệnh cấm lại nới lỏng thêm, huyện Trấn Sơn mọc lên vài phòng khám nhỏ, lượng bệnh nhân đến bệnh viện huyện lập tức bị sụt giảm quá nửa, không bao giờ lấy lại được sự nhộn nhịp như trước nữa.
Viện trưởng Lý có lòng muốn vực dậy bệnh viện huyện, nhưng bệnh viện muốn phát triển, quan trọng nhất vẫn là năng lực của bác sĩ và chất lượng t.h.u.ố.c men. Hai điều kiện này mới là năng lực cạnh tranh cốt lõi của một bệnh viện.
Trình độ của các bác sĩ ở bệnh viện huyện đều khá ổn, nhưng chỉ sợ mang ra so sánh với y quán họ Chúc.
Thư Sách
Người xưa có câu, người so với người thì c.h.ế.t, hàng so với hàng thì vứt đi. Y quán họ Chúc giỏi hơn bệnh viện huyện là điều mà trên dưới người dân huyện Trấn Sơn ai nấy đều thấu rõ.
Dân chúng huyện Trấn Sơn cũng tinh ranh khôn ngoan lắm. Bệnh vặt thì đi bệnh viện huyện cho tiết kiệm tiền, còn nếu bệnh tình nghiêm trọng thì sự lựa chọn đầu tiên chắc chắn là y quán họ Chúc. Tiền t.h.u.ố.c có đắt một chút nhưng đảm bảo có hiệu quả.
Viện trưởng Lý chắp tay sau lưng lững thững trở về văn phòng của mình. Lúc đi ngang qua phòng lấy t.h.u.ố.c, ông tình cờ nghe được hai bệnh nhân vừa nhận t.h.u.ố.c xong kháo nhau: “Dược liệu của bệnh viện huyện trông lôm côm cứ như hàng phế phẩm ấy, d.ư.ợ.c liệu nhà họ Chúc nhìn qua cái là biết ngay hàng chất lượng.”
"Ở bệnh viện huyện bốc t.h.u.ố.c thì rẻ, lại cũng chữa khỏi bệnh được, thế nên ông đừng có soi mói kén chọn mấy cái này nữa."
"Ông nói cũng đúng."
Bước chân của viện trưởng Lý chợt khựng lại. Ông xoay người đi vào phòng bốc t.h.u.ố.c, hỏi bác sĩ phụ trách lấy t.h.u.ố.c: “Hai người ban nãy bị bệnh gì thế? Lấy t.h.u.ố.c gì vậy?”
"Họ bị cảm phong hàn, bốc ba thang t.h.u.ố.c Bắc ạ."
Cảm phong hàn đại khái phải dùng đến d.ư.ợ.c liệu gì trong lòng viện trưởng Lý nắm rất rõ. Ngày nào ông chẳng đảo qua nhà kho kiểm tra, d.ư.ợ.c liệu trong đó hình thù ra sao ông cũng nhẵn mặt cả rồi. Dù sao thì, cũng đành chốt lại một câu, "có thể dùng được".
Về khía cạnh d.ư.ợ.c liệu, cách thu mua tập trung theo lô của bệnh viện huyện chắc chắn không thể nào sánh bằng cách chỉ săn lùng hàng tốt như nhà họ Chúc.
Những năm qua, nhà họ Chúc đã tốn rất nhiều công sức vào việc tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu. Chẳng những đi thu mua các loại d.ư.ợ.c liệu đặc sản từ khắp mọi miền đất nước, mà mấy năm trước sau khi có chính sách khoán sản lượng đến tận hộ gia đình, chính sách trồng d.ư.ợ.c liệu cũng được nới lỏng theo. Sau khi thôn Chúc Gia được chia lại ruộng đất, quá nửa diện tích đất đai đã được người dân tận dụng để gieo trồng d.ư.ợ.c liệu. Nghe nói nhà họ Chúc còn đang ấp ủ dự định thuê thêm đất bên ngoài để mở rộng quy mô.
Nghĩ đi nghĩ lại, quả thực là từ trong ra ngoài chẳng có điểm nào có thể bì được với người ta cả.
Viện trưởng Lý thầm nghĩ, đợi lúc ông về hưu thì tuổi tác tính ra vẫn chưa quá lớn, biết đâu ông có thể chạy sang nhà họ Chúc xin một công việc. Ví dụ như cái công việc đi tuần tra, trông coi vườn t.h.u.ố.c cho nhà họ Chúc chẳng hạn, chức này ông thừa sức làm được.