Sắc mặt Giang Xuân Linh có chút cứng đờ, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên vẫn là thân thiết với con gái ruột, đến giờ còn muốn cảnh cáo cô ta. Lại nghĩ đến dáng vẻ ích kỷ của Ngô Mai Hoa, tim lại đau nhói.
Lương Hiểu Đào dựa vào cái gì mà tốt số như vậy?
“Bố, ngài nuôi con bao nhiêu năm như vậy, mặc kệ ngài có nhận con hay không, ở trong lòng con ngài đều là bố của con.” Trên mặt Giang Xuân Linh mang theo vẻ bi thương, Giang Đại Hải nghe xong không nói gì xoay người trở về phòng.
Ngô Mai Hoa bĩu môi liếc nhìn bóng lưng Giang Đại Hải nói: “Mày cũng thật tốt bụng, người ta đều không coi mày là con gái, mày lại trơ mặt đi hiếu kính người ta.”
Giang Xuân Linh mím môi không nói chuyện, cô ta hiện tại đầu to như cái đấu, không muốn nói chuyện với Ngô Mai Hoa. Cô ta cũng không biết trở về Kinh Đô phải ăn nói với Kỷ Quang Viễn thế nào. Cô ta vốn dĩ ở Kỷ gia đã sống gian nan, hiện tại còn phải mang theo một bà mẹ ích kỷ trở về.
Về sau sống thế nào đây?
Bên này Lương Hiểu Đào cúp điện thoại, nói với Mai Thu Lan chuyện Giang Đại Hải và Ngô Mai Hoa ly hôn, Mai Thu Lan nghe xong nói thẳng là chuyện tốt. Giang Đại Hải cho dù đối xử với Lương Hiểu Đào không tốt, đều là bố đẻ của cô, cô đều phải hiếu kính ông.
Trước kia có Ngô Mai Hoa và Giang Xuân Linh ở giữa quấy nhiễu, Đào Nhi cho dù muốn hiếu kính ông trong lòng cũng có khúc mắc. Hiện tại tốt rồi, Giang Đại Hải và Ngô Mai Hoa ly hôn, về sau không cần vì cặp mẹ con kia mà phiền lòng.
“Cháu nói với ông ấy rồi, bảo ông ấy tới Kinh Đô, để Sơn Hà sắp xếp cho ông ấy một công việc ở xưởng mỹ phẩm, về sau cũng coi như là có cái nghề.” Lương Hiểu Đào ngồi xuống bên cạnh Mai Thu Lan nói.
Mai Thu Lan thở dài một hơi: “Giang Bằng thật sự không tìm thấy sao?”
Lương Hiểu Đào lắc đầu: “Biển người mênh m.ô.n.g đâu dễ tìm như vậy? Hiện tại hệ thống công an cả nước đều đã lưu lại thông tin của nó, chúng cháu đã cố gắng hết sức rồi.”
Đối với Giang Bằng, Lương Hiểu Đào thật sự không có bao nhiêu tình cảm.
“Giống như cháu nói, chúng ta đã cố gắng hết sức, cháu cũng đừng để trong lòng nữa.” Mai Thu Lan đối với Giang Bằng càng không có tình cảm, chẳng qua là nhớ tới, cảm thấy nó còn nhỏ tuổi bị người ta bắt cóc đáng thương mà thôi.
“Định cho ông ấy ở đâu?” Mai Thu Lan lại hỏi.
“Ở tại nhà máy đi ạ, bảo Sơn Hà sắp xếp cho ông ấy một chỗ ở ký túc xá công nhân.”
Mai Thu Lan nghe xong nhíu mày: “Nếu trong xưởng không có chỗ, thì cứ để ông ấy ở tại ngõ Tây Lăng, bên kia không phải cũng đang để trống sao. Dù sao cũng là bố cháu, đừng để người ta đàm tiếu.”
Lương Hiểu Đào nghĩ ngợi: “Lát nữa cháu bàn bạc với Sơn Hà xem sao. Ngõ Tây Lăng cách nhà máy xa cũng không tiện lắm.”
Mai Thu Lan xua tay bảo cô cũng đi nghỉ ngơi một lát, chuyện cứ để vợ chồng son bọn họ bàn bạc đi. Lương Hiểu Đào cũng có chút mệt, đứng dậy lên lầu. Tới phòng, Tần Sơn Hà đang ngủ say, cô nhẹ nhàng thay bộ quần áo thoải mái lên giường. Còn chưa nằm xuống đã bị cánh tay hữu lực của người đàn ông kéo vào trong lòng: “Ngủ với anh một lát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào thấy anh mắt cũng không mở, liền cười tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh nhắm mắt lại. Cô không buồn ngủ, trong đầu lại nghĩ tới chuyện của Tần Sơn Lâm.
Cũng không phải lo lắng nhiều cho Lưu Xuân Phân, rốt cuộc đó là cuộc sống của người khác, đều là người trưởng thành rồi, cô lo lắng cũng là thừa thãi. Chính là vì xã hội hiện tại cởi mở, cùng rất nhiều người nóng nảy mà cảm khái.
Mấy năm nay, người giống như Tần Sơn Lâm càng ngày càng nhiều, thậm chí có một số người cho rằng có tiền, ở bên ngoài không có tình nhân thì mất mặt. Mà rất nhiều phụ nữ gặp phải chuyện chồng có tình nhân bên ngoài, lựa chọn im lặng.
Ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt, bọn họ ở bên nhau năm sáu năm, trải qua rất nhiều chuyện, bọn họ đều trưởng thành rất nhiều. Chỉ hy vọng trong cuộc đời sau này, bất luận là bình đạm hay là khúc chiết, đều có thể giống như hiện tại thổ lộ tình cảm với nhau, nâng đỡ lẫn nhau.
Trong lòng nghĩ những điều này, tay không tự chủ được sờ lên khuôn mặt anh tuấn của anh. Nói đàn ông háo sắc, thật ra phụ nữ cũng vậy, không thể phủ nhận người đàn ông nhà cô lớn lên rất hợp thẩm mỹ của cô.
“Muốn à?” Người đàn ông cọ cọ vào cổ cô, hàm hồ nói: “Để anh ngủ thêm một lát, lát nữa cho em.”
Lương Hiểu Đào bị anh nói cho xấu hổ buồn bực, giơ tay nhéo eo anh một cái: “Suốt ngày trong đầu toàn nghĩ cái gì lung tung rối loạn thế?”
Tần Sơn Hà buồn cười một tiếng: “Ngoan, ngủ đi!”
Lương Hiểu Đào cũng cười một tiếng, nhắm mắt lại ngủ.
Hai vợ chồng tỉnh lại thì đã hơn 6 giờ, hai người rời giường xuống lầu ăn cơm. Bình Bình An An đang giơ cánh tay nhỏ chập chững tập đi, còn vừa đi vừa cười khanh khách. Nhìn thấy bố mẹ, hai tên nhóc hưng phấn hẳn lên, lạch bạch đi về phía trước, Mai Thu Lan và Lương Nguyên Đường thấy thế vội vàng ôm lấy chúng.
Hai vợ chồng đi tới, mỗi người bế một đứa đi vào nhà ăn ăn cơm. Lương Nguyên Đường đã biết chuyện Giang Đại Hải và Ngô Mai Hoa ly hôn, ông đối với người con rể kia không có chút ấn tượng tốt nào, cho nên một câu cũng không hỏi.
Ăn cơm xong hai vợ chồng chơi với cặp song sinh một lát, lại dỗ chúng ngủ mới lên lầu nghỉ ngơi. Đánh răng rửa mặt xong, Lương Hiểu Đào ngồi trước bàn trang điểm bôi kem dưỡng da, miệng nói: “Bà nội bảo, nếu nhà máy không có chỗ ở thích hợp, thì để bố em ở ngõ Tây Lăng.”
Tần Sơn Hà tắm xong lau tóc từ phòng vệ sinh đi ra, nghe cô nói xong thì đáp: “Bên cạnh nhà kho có mấy gian phòng để trống, dọn dẹp ra là có thể ở được. Thời gian trước Tiêu Sách bàn với anh, cùng nhau tìm mảnh đất xây khu tập thể cho công nhân viên chức. Nếu thành công, xây xong cho ông ấy một căn là được.”
Lương Hiểu Đào nghe xong ừ một tiếng, nếu Giang Đại Hải sau này vẫn luôn sống ở Kinh Đô, cứ ở mãi nhà máy chắc chắn là không được, Tần Sơn Hà sắp xếp như vậy là tốt nhất rồi.
“Ông ấy tới rồi, thì để ông ấy trông coi nhà kho đi.” Tần Sơn Hà đi tới dựa vào cạnh bàn trang điểm nói: “Bên nhà kho có người nhà mình trông coi cũng yên tâm.”
Giang Đại Hải làm bố đẻ của bà chủ, cho dù không làm gì cả, cứ ngồi ở cửa nhà kho, đều có thể có tác dụng cảnh cáo.