Lương Hiểu Đào cảm thấy công việc này rất thích hợp: “Anh xem mà làm là được, dù sao anh cũng phải lo lắng nhiều rồi.”
Tần Sơn Hà đưa bàn tay to xoa xoa lưng cô: “Đây không phải là việc anh nên làm sao?”
Lương Hiểu Đào xoay người giơ tay bôi chút sữa dưỡng lên mặt anh, chọc cho mặt anh nhăn thành một cục, Lương Hiểu Đào thấy thế ha ha ha cười ngất. Tần Sơn Hà bó tay với cô, chỉ có thể để cô muốn làm gì thì làm.
..........
Nói đến quyển sách này thật sự là trắc trở rất nhiều, lúc mới đầu là m.a.n.g t.h.a.i sinh con ngắt quãng một thời gian dài, lần này là nằm viện làm phẫu thuật, lại ngắt quãng thời gian dài như vậy.
Sỏi mật, lúc mới đầu không có bất kỳ cảm giác gì, chỉ là đột nhiên gầy đi rất nhiều. Sau đó một buổi tối cảm thấy đau dạ dày, ngày hôm sau đi bệnh viện kiểm tra, nói là viêm túi mật, truyền nước về nhà vẫn đau không chịu nổi. Ngay đêm đó lại đi bệnh viện, lại chụp cộng hưởng từ, kiểm tra ra là sỏi mật, ngày hôm sau liền làm phẫu thuật.
Vốn định xuất viện nghỉ ngơi mấy ngày liền cập nhật, kết quả bị mẹ tôi bắt nghỉ ngơi một tháng.
Tiếp theo sẽ cập nhật bình thường, mong mọi người thông cảm.
Ngày hôm sau, Tần Sơn Hà đến nhà máy liền cho người dọn dẹp căn phòng bên cạnh nhà kho, còn sắm thêm rất nhiều đồ nội thất. Tuy rằng Giang Đại Hải làm bố vợ chẳng ra gì, nhưng nếu đã đến thì Tần Sơn Hà tự nhiên sẽ không bạc đãi ông, đồ đạc trong phòng không thể nói đều là tốt nhất, nhưng tuyệt đối không kém.
Công nhân phụ trách dọn dẹp phòng đều thắc mắc, rốt cuộc là ai sắp đến mà khiến Tần tổng coi trọng như vậy? Không tránh khỏi lén lút bàn tán xôn xao.
“Tôi cảm thấy chắc chắn là người thân thiết của Tần tổng, nếu không sẽ không dụng tâm như vậy, không thấy tủ lạnh đều mua về rồi sao?”
“Không thể nào, nghe nói em trai Tần tổng là đại lý lớn nhất của chúng ta, em gái cậu ấy cả nhà đều làm ở chỗ em trai cậu ấy, đâu còn người thân thiết nào nữa.”
“Hay là người bên nhà bà chủ?”
“Ai biết được, dù sao chúng ta về sau cẩn thận một chút khi tiếp xúc là được.”
Tần Sơn Hà không có thời gian để ý tới công nhân bàn tán bên dưới, anh đang bận rộn chuẩn bị chuyện siêu thị. Anh tuy rằng đã học hệ thống quản lý siêu thị ở nước ngoài, nhưng cũng không thể nào tự mình quản lý từng bước một. Anh liên hệ với Derson, nhờ anh ta phái vài người qua giúp anh chuẩn bị siêu thị.
Lương Hiểu Đào cũng không nhàn rỗi, tuy rằng hiện tại bệnh nhân của cô không nhiều, nhưng mỗi bệnh nhân hầu như đều là ca khó. Cô cho dù có hệ thống, nhưng hệ thống cũng chỉ có tác dụng hỗ trợ cô, rất nhiều bệnh tật đều cần cô tự nghiên cứu.
Cho nên, cô vừa bắt đầu đi làm cũng rất bận.
Hai ngày sau, Giang Đại Hải gọi điện thoại tới nói đã mua vé xe, Lương Hiểu Đào tính toán thời gian, bảo Tần Sơn Hà đi nhà ga đón ông. Tần Sơn Hà bận tiếp đãi người do Derson phái tới, liền bảo Lão Lâm đi nhà ga đón.
Lão Lâm chưa từng gặp Giang Đại Hải, liền viết một cái bảng tên đứng ở đám người ra cửa. Giang Đại Hải ra khỏi cửa trạm nhìn quanh vài lần, liền thấy được cái bảng viết tên mình, xách hành lý đi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Xuân Linh đi theo phía sau ông cũng vội vàng đi theo. Nói trùng hợp cũng trùng hợp, cô ta và Giang Đại Hải mua cùng một chuyến tàu, còn ở cùng một toa. Nhìn thấy có người tới đón Giang Đại Hải, cô ta cảm thấy mình nên qua chào hỏi một tiếng, tìm chút cảm giác tồn tại.
Giang Đại Hải và Lương Hiểu Đào đều muốn cả đời không qua lại với cô ta, cô ta càng không để họ được như ý. Chỉ bằng việc bọn họ đã sống cùng nhau hai mươi năm, Lương Hiểu Đào và Giang Đại Hải đừng hòng rũ bỏ cô ta.
Cô ta muốn coi Giang Đại Hải là bố ruột, Lương Hiểu Đào phải coi Ngô Mai Hoa là mẹ ruột.
“Bố, Đào Nhi không tới đón bố ạ!” Giang Xuân Linh đi đến bên cạnh Giang Đại Hải cười hỏi, còn gật đầu chào hỏi Lão Lâm đầy thân thiện.
Giang Đại Hải nghe cô ta nói thì mặt nhăn lại: “Đã nói với mày rồi, tao với mẹ mày ly hôn rồi, tao lại không phải bố ruột mày, về sau đừng gọi tao là bố.”
“Bố, sao bố có thể nói như vậy chứ? Tuy rằng con không phải con ruột của bố, nhưng con là do bố nuôi lớn từ nhỏ, bố có ơn dưỡng d.ụ.c với con, con không thể bất hiếu kính bố.”
Trong mắt Giang Xuân Linh ngấn lệ, Giang Đại Hải há miệng không biết nói thế nào. Lúc này Ngô Mai Hoa xách hành lý đi tới, bà ta hung hăng trừng mắt nhìn Giang Xuân Linh một cái: “Người ta đều không coi mày là con gái, mày lại trơ mặt đi hiếu kính người ta. Còn không mau gọi điện thoại bảo người tới đón.”
Bà ta nhìn thấy chiếc ô tô con phía sau Lão Lâm, liền không muốn cùng Giang Xuân Linh đi xe buýt. Con gái bà ta gả cũng là nhà có uy tín danh dự, Giang Đại Hải có thể có ô tô con đón, bà ta cũng có thể.
Giang Xuân Linh thật sự hận không thể tát cho Ngô Mai Hoa một cái, mẹ nhà người ta đều vắt óc tìm mưu kế vì con cái, bà ta thì sao? Cả ngày chỉ nghĩ đến bản thân, một chút cũng không suy xét cảm nhận của cô ta.
Đòi ô tô con đón! Ai cho bà cái mặt mũi lớn như vậy? Kỷ Quang Viễn có xe riêng, nhưng ông ta tuyệt đối sẽ không dùng để đón bà ta.
“Mẹ, mọi người trong nhà đều bận lắm, xe buýt rất tiện, chúng ta đi xe buýt về.” Giang Xuân Linh cười nhìn Ngô Mai Hoa, hy vọng bà ta đừng nhắc lại chuyện bảo người đón nữa.
Ngô Mai Hoa không biết tình trạng của Giang Xuân Linh ở Kỷ gia sao? Đương nhiên biết. Nhưng mà, Giang Đại Hải đều có thể được người dùng ô tô con đón, bà ta sao lại không thể?
Chẳng phải là làm phiền một chút ông con rể còn lớn tuổi hơn bà ta sao? Ông ta nếu tức giận, Xuân Linh buổi tối dỗ dành một chút là được chứ gì. Theo bà ta thấy, vẫn là do Xuân Linh không có bản lĩnh, một lão già cũng dỗ không xong.
Nhìn xem Lương Hiểu Đào, quản Tần Sơn Hà ngoan ngoãn. Trần Ngọc Quế trước kia đanh đá thế nào! Nhìn xem hiện tại, ở trước mặt Lương Hiểu Đào rắm cũng không dám đ.á.n.h.
Chẳng lẽ thật sự là vì Lương Hiểu Đào có ông nội làm tướng quân? Nếu đàn ông không chống lưng cho, hừ! Nhà mẹ đẻ dù có cứng đến đâu, ở nhà chồng cũng không đứng vững được.
Trong lòng Ngô Mai Hoa khó chịu, vẫn luôn cho rằng con gái bà ta thông minh hơn con ranh con Lương Hiểu Đào kia, hiện tại xem ra Xuân Linh kém con ranh kia xa lắc.
Bà ta bước lên một bước, lạnh mặt nói với Giang Đại Hải: “Đừng nói thế nào tôi với ông cũng sống với nhau mười mấy năm, ông cho người đưa tôi một đoạn đường cũng được chứ?”