Cù Tiêu Ngọc nhàn nhạt nhìn hắn một cái không nói chuyện, hắn là người thế nào cô ta rõ ràng hơn ai hết. Có đôi khi cô ta cũng cảm thấy, thật ra một chút đều không đáng.
Lúc này, một cô y tá nhỏ bưng một bát t.h.u.ố.c đi vào, cô ấy đi tới đưa cho Ngụy Kinh Luân. Ngụy Kinh Luân cười với cô ấy: “Cảm ơn cô!”
“Không... không có gì.” Cô y tá đỏ mặt.
Thật ra Ngụy Kinh Luân người này tướng mạo cũng chỉ là thanh tú, nhưng khí chất cùng nhất cử nhất động của hắn luôn có thể làm phụ nữ nảy sinh hảo cảm thậm chí rung động. Đây này, cô y tá nhỏ đã bị hắn mê hoặc đến có chút thần hồn điên đảo.
Ngụy Kinh Luân cúi đầu nhìn bát t.h.u.ố.c đen sì trong tay, mày nhăn thành một cục. Mùi t.h.u.ố.c này quá khó ngửi, còn chưa bắt đầu uống hắn đã có chút muốn nôn.
“Đồng chí Ngụy, t.h.u.ố.c phải uống lúc nóng.” Cô y tá hảo tâm nhắc nhở.
Ngụy Kinh Luân lại cười với cô ấy, yên lặng hít sâu một hơi đưa bát lên miệng nhắm mắt uống một ngụm. Nhưng t.h.u.ố.c vừa vào miệng, một mùi tanh hôi cùng chua xót tràn ngập toàn bộ khoang miệng, sau đó lại càn quét toàn thân.
Hắn rốt cuộc nhịn không được, lập tức phun t.h.u.ố.c ra ngoài. Cái bát trong tay cũng không cầm chắc, đổ đầy một thân, mùi tanh hôi tức khắc lan tỏa toàn thân.
“Ai nha,” cô y tá kêu lên một tiếng, “Sao anh lại làm đổ t.h.u.ố.c? Thuốc này rất đắt, một bát t.h.u.ố.c này của anh có thể bằng hơn nửa tháng lương của tôi đấy.”
Ngụy Kinh Luân trên mặt không còn vẻ ôn nhuận lúc trước, hắn trầm mặt nói: “Gọi người giúp tôi thay quần áo.”
Cô y tá có khả năng cảm thấy lời mình vừa nói có chút không dễ nghe, mặt lại đỏ lên, nhưng t.h.u.ố.c kia thật sự rất đắt. Cô ấy chạy chậm đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau một người đàn ông đi vào, người này là do Cù Tiêu Ngọc thuê đến chăm sóc Ngụy Kinh Luân.
Cù Tiêu Ngọc thấy hắn đi vào, liền đứng dậy ra khỏi phòng bệnh, lại nói với cô y tá đang đứng ngoài cửa: “Lại đi sắc một bát t.h.u.ố.c nữa đi, t.h.u.ố.c cho dù có đắt cũng phải uống.”
Cô y tá có chút xấu hổ, cảm thấy mình vừa rồi rung động với người đàn ông của người ta có chút không đạo đức.
“Cô ngẩn người ra đó làm gì, mau đi đi chứ.” Cù Tiêu Ngọc thấy y tá sững sờ ở đó bất động, liền lên tiếng nhắc nhở, cô y tá vâng dạ rồi chạy biến.
Cù Tiêu Ngọc sải bước chân dài, thong thả đi đến văn phòng Lương Hiểu Đào, vào xong tự nhiên tìm ghế ngồi xuống: “Đừng nói nữa, hoàn cảnh bệnh viện các cô thật tốt.”
Lương Hiểu Đào đang viết bệnh án, nghe cô ta nói đầu cũng không ngẩng lên: “Ngụy Kinh Luân uống t.h.u.ố.c chưa?”
Cù Tiêu Ngọc nghĩ đến bộ dáng chật vật của Ngụy Kinh Luân khi uống t.h.u.ố.c thì ha ha cười hai tiếng: “Uống rồi, bất quá lại phun ra.”
Lương Hiểu Đào nghe cô ta nói thì nhíu mày: “Sao có thể phun ra chứ? Thuốc đó rất đắt.”
Cù Tiêu Ngọc thu lại nụ cười trên mặt: “Tôi nói này Lương Hiểu Đào, cô không thể kê cho hắn chút t.h.u.ố.c rẻ tiền sao? Coi tiền của tôi là gió to thổi tới à?”
Lương Hiểu Đào ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, lại cúi đầu tiếp tục viết bệnh án: “Tiền của cô nhưng chẳng phải là gió to thổi tới sao, bằng không sao lại để cho một kẻ như vậy tùy ý đạp hư.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hiện tại Lương Hiểu Đào hoàn toàn tin tưởng, Ngụy Kinh Luân không phải người tốt.
Cù Tiêu Ngọc dựa lưng vào ghế hừ một tiếng không nói gì nữa. Chuyện giữa cô ta và Ngụy Kinh Luân đâu có dễ dàng phân rõ trắng đen như vậy.
Lương Hiểu Đào cũng không để ý tới cô ta, tiếp tục viết bệnh án của mình. Viết xong, cô bảo Quách Dương gọi một bệnh nhân vào.
Cả một buổi sáng, Lương Hiểu Đào đều khám bệnh cho bệnh nhân, Cù Tiêu Ngọc cũng không đi, cứ ngồi ở đó xem cô khám bệnh cho người ta, mãi cho đến khi tan tầm.
Lương Hiểu Đào thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi ăn cơm, thấy cô ta còn chưa đi liền nói: “Tôi không có thời gian ra ngoài mời cô ăn cơm đâu.”
Cù Tiêu Ngọc đứng lên: “Nghe nói đồ ăn ở bệnh viện các cô rất ngon, tôi cũng muốn nếm thử.”
Lương Hiểu Đào cầm áo khoác mặc vào rồi bước ra ngoài: “Đầu bếp nhà ăn bệnh viện chúng tôi là lớp trưởng ban cấp dưỡng xuất ngũ từ bộ đội, nấu cơm rất có nghề.”
“Vậy tôi cần phải nếm thử cho kỹ.” Cù Tiêu Ngọc đuổi theo Lương Hiểu Đào, hai người song hành đi về phía nhà ăn.
“Hồi nhỏ cô thật sự bị mẹ kế áp bức à?” Cù Tiêu Ngọc ghé sát vào Lương Hiểu Đào nhỏ giọng hỏi.
“Cô tin thì là thật, không tin thì không phải.” Lương Hiểu Đào không sao cả nói, hiện tại cô đối với những chuyện trước kia đã không còn để ý. Rốt cuộc cô hiện tại sống rất tốt.
Nói ra cô còn phải cảm ơn mẹ con họ, nếu không phải bọn họ tính kế cô rơi xuống sông, cô cũng sẽ không gặp được Tần Sơn Hà, hai người bọn họ cũng sẽ không kết hôn.
“Tôi thấy cô cũng không phải người nhân từ nương tay, vì sao không động thủ xử lý các cô ta?” Cù Tiêu Ngọc hỏi, đương nhiên cái "xử lý" cô ta nói không phải là g.i.ế.c người.
“Thời gian của tôi quý giá biết bao, vì sao phải lãng phí trên người các cô ta.” Lương Hiểu Đào vừa đi vừa nói: “Hơn nữa, tôi động thủ trả thù các cô ta, làm như bọn họ rất quan trọng vậy. Các cô ta chỉ là một đoạn trải nghiệm trong quá khứ của tôi mà thôi. Lại nói, các cô ta ngu xuẩn như vậy, không cần thiết để tôi động thủ.”
Cô chỉ cần sống thành dáng vẻ mà các cô ta hâm mộ, các cô ta liền sẽ bởi vì ghen ghét mà phát điên.
Cù Tiêu Ngọc mím môi đi theo cô vào nhà ăn, hai người lấy đồ ăn, tìm một vị trí yên tĩnh ngồi xuống. Lặng lẽ ăn một lúc, Cù Tiêu Ngọc đột nhiên hỏi: “Cô có phải cảm thấy tôi rất ngốc không?”
Lương Hiểu Đào ngước mắt nhìn cô ta một cái: “Cô hẳn là đang chui vào ngõ cụt.”
Cô không hiểu rõ Cù Tiêu Ngọc, nhưng nghe chuyện của cô ta, cảm thấy cô ta hẳn là đang tự trách, cũng đang tự ngược đãi bản thân. Lúc trước nhà bọn họ bị Ngụy gia tố cáo, bằng chứng là do Ngụy Kinh Luân lấy được. Cô ta và Ngụy Kinh Luân là thanh mai trúc mã, nếu không có sự tiện lợi từ cô ta, Ngụy Kinh Luân hẳn là không vào được thư phòng Cù gia.
Đương nhiên đây là suy đoán của cô.
Cù Tiêu Ngọc cắm cúi ăn cơm không nói chuyện nữa. Lương Hiểu Đào ăn một lúc rồi nói: “Tôi từ rất nhỏ đã không có mẹ, bố tôi cũng không phải người biết chăm sóc, sau lại cưới Ngô Mai Hoa càng là đối với tôi mặc kệ không hỏi. Từ nhỏ người chăm sóc tôi nhiều nhất chính là bà nội, bà là người thân nhất của tôi trên thế giới này. Tôi hận mẹ con kia, những lúc muốn làm ra chuyện quá khích, tôi liền sẽ nhớ tới bà nội. Cảm thấy hà tất gì đâu, vì những kẻ thù đó mà làm người thân của mình lo lắng.”