Cù Tiêu Ngọc cười nhạo một tiếng: “Cô rất biết khuyên người khác.”
Lương Hiểu Đào nhún vai, cô chỉ là muốn nói cho cô ta biết, kẻ thù không quan trọng bằng người thân.
Ăn cơm xong, Cù Tiêu Ngọc liền đi, Lương Hiểu Đào tiếp tục làm việc của mình. Những lời nên nói cô đã nói, Cù Tiêu Ngọc vẫn chấp mê bất ngộ thì cô cũng không có cách nào.
Vài ngày sau, Kỷ Duyệt Nghi từ nước ngoài trở về, thay đổi kiểu tóc. Tóc xoăn lông dê biến thành tóc ngắn tinh xảo, cả người thoạt nhìn tinh thần lại xinh đẹp. Lương Hiểu Đào thấy mà động lòng.
“Cháu muốn đổi kiểu tóc thì ra nước ngoài, trong nước làm thật sự không tốt.” Kỷ Duyệt Nghi vừa sờ mái tóc ngắn của mình, chính cô ấy cũng hài lòng vô cùng.
“Tóc chị Hiểu Đào dài, có thể uốn thành lọn to. Khẳng định đẹp.” Kỷ Duyệt San ở bên cạnh nói.
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ: “Lần sau ra nước ngoài cháu cũng đổi kiểu tóc.”
Kỷ Duyệt Nghi bắt đầu lấy ra những bộ quần áo nhỏ mua cho Bình Bình An An: “Cháu không biết đâu, những bộ quần áo nhỏ đó đáng yêu lắm, ta nhìn thấy đều muốn mua. Đặc biệt là mấy cái váy công chúa.... Cháu nói xem lúc ấy sao cháu không sinh con gái chứ?”
Lương Hiểu Đào trợn trắng mắt: “Mợ muốn váy công chúa thì mau ch.óng tự mình sinh một tiểu công chúa đi.”
Kỷ Duyệt Nghi sờ sờ bụng, c.ắ.n c.h.ặ.t răng: “Sinh, hôm nay buổi tối trở về liền sinh.”
Lương Hiểu Đào và Kỷ Duyệt San nghe xong đều ha ha cười, bất quá cô ấy cũng thật nên suy xét chuyện sinh con, hai nhà đều đang mong ngóng.
Tan tầm đem quần áo của cặp song sinh về nhà, Mai Thu Lan thấy cũng thích lắm, còn thay cho hai tên nhóc mỗi đứa một bộ. Hai đứa nhỏ hơn một tuổi, đã biết xấu đẹp, mặc quần áo mới vào cũng cảm thấy mình đẹp thật sự, cao hứng vỗ tay bôm bốp bằng bàn tay múp míp.
“Nói đến ngày tháng trôi qua thật nhanh,” Mai Thu Lan nhìn hai tên nhóc cười nói: “Lúc trước chỉ là hai cục thịt đỏ hỏn, đảo mắt đã biết chạy rồi.”
Lương Hiểu Đào cũng cảm thấy ngày tháng trôi qua nhanh: “Nước ngoài đi học sớm, sang năm lúc này là có thể đi nhà trẻ rồi.” Hơn hai tuổi, quý tộc nước ngoài đã bắt đầu cho con giáo d.ụ.c sớm.
Mai Thu Lan nghe cô nói thì kinh ngạc: “Hai tuổi thì học được cái gì? Chúng ta cũng không học theo những nhà đưa con ra nước ngoài kia.”
Nếu đưa cặp song sinh ra nước ngoài, chính là muốn mạng của bà.
“Sao có thể chứ? Cháu chỉ là nói vậy thôi.” Lương Hiểu Đào vội vàng nói, bất quá cô xác thật bắt đầu suy xét vấn đề giáo d.ụ.c của hai đứa nhỏ. Tuy rằng không ra nước ngoài, nhưng những thứ nên cho con học thì cũng phải học.
“Năm trước Thu gia đưa con ra nước ngoài, mấy hôm trước bà gặp lão thái thái nhà họ Thu, nhắc đến cháu còn rớt nước mắt đấy.” Mai Thu Lan thở dài nói: “Cháu nói xem đứa bé mười một mười hai tuổi, nói không chừng chữ Hán chúng ta còn chưa nhận hết, về sau trở về tính là cái gì? Tàu không ra Tàu Tây không ra Tây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào qua đi ôm cặp song sinh vào lòng: “Mỗi người có ý tưởng riêng.”
Buổi tối, Tần Sơn Hà tắm rửa xong từ phòng tắm đi ra, liền thấy vợ nhỏ nhà mình dựa vào đầu giường ngẩn người. Anh đi qua ngồi ở mép giường hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Lương Hiểu Đào hoàn hồn, lấy khăn lông trong tay anh giúp anh lau tóc, miệng nói: “Đang nghĩ chuyện đi học của Bình Bình An An. Trẻ con nước ngoài hai ba tuổi liền bắt đầu đi nhà trẻ, anh nói xem bọn nó thì làm sao bây giờ?”
“Đại viện không phải có nhà trẻ phụ thuộc sao? Đến lúc đó đi học ở đó là được.” Tần Sơn Hà thực hưởng thụ vợ nhỏ phục vụ mình, lau tóc tự mình không thể lau sao? Đương nhiên có thể, nhưng là đối phương làm cho mình sẽ khiến hai người càng thân mật.
Vợ chồng già, tình cảm càng phải chăm chút kinh doanh.
Lương Hiểu Đào không biết trong đầu anh nghĩ nhiều như vậy, đầu óc cô vẫn đầy chuyện đi học của cặp song sinh: “Nhà trẻ đại viện 4 tuổi mới có thể đi học, nhỏ nhất cũng phải ba tuổi rưỡi.”
“Vậy 4 tuổi hãy đi,” Tần Sơn Hà không thèm để ý nói: “Sợ lo liệu không hết thì thuê thêm hai bảo mẫu.”
Lương Hiểu Đào cảm thấy không thể giao lưu với anh, lại cầm lấy máy sấy sấy tóc cho anh, thu dọn xong xuôi lại tiếp tục dựa vào đầu giường ngẩn người. Tần Sơn Hà lên giường ôm người vào trong n.g.ự.c: “Em đang lo âu cái gì?”
“Không thể để hai đứa nhỏ thua ngay ở vạch xuất phát.” Lương Hiểu Đào nói.
Tần Sơn Hà ha hả cười, Lương Hiểu Đào quay đầu trừng anh: “Em đều lo âu muốn c.h.ế.t, anh còn cười.”
“Em là tự mình làm khổ mình,” Tần Sơn Hà nắm lấy tay cô: “Hai đứa nó sinh ra vạch xuất phát đã cao hơn người khác rồi, làm sao có thể thua ở vạch xuất phát?”
Lương Hiểu Đào: “......”
Xác thật, cặp song sinh sinh ra đã là thế hệ đỏ thứ tư, phú nhị đại, vạch xuất phát này có thể nói là cao đến trần nhà.
“Nhưng cho dù xuất phát điểm cao cũng phải giáo d.ụ.c tốt a.” Lương Hiểu Đào lại nói, làm cha mẹ, đều muốn dành những gì tốt nhất cho con mình.
“Chúng nó không phải con nhà người thường. Chúng ta cũng không thể lấy tư duy người thường đi giáo d.ụ.c chúng nó.” Tần Sơn Hà nhẹ giọng phân tích với cô: “Con nhà người thường, phụ huynh nghĩ chính là để con học tập thật tốt, tương lai trở nên nổi bật. Chúng ta không cần như vậy. Anh xem ý tứ của Lương tướng quân, hai đứa nhỏ có một đứa là muốn vào bộ đội. Mười mấy năm sau, cho dù Lương tướng quân lui về, nhưng còn có Lương Nghị, con vào bộ đội bọn họ khẳng định sẽ trải sẵn đường cho nó. Em còn có cái gì phải lo lắng?”
“Đứa còn lại, vô luận là theo em học y hay là đi theo anh kinh doanh, chúng ta đều sẽ đem tài nguyên tốt nhất cho nó, cái này em càng không cần lo lắng. Hoặc là chúng nó lớn lên, không muốn vào bộ đội cũng không muốn học y kinh doanh, chúng nó làm cái khác chúng ta giống nhau có năng lực cung cấp tài nguyên hàng đầu cho chúng nó.
Chúng ta muốn giáo d.ụ.c chúng nó chính là phương pháp làm người xử thế, dạy cho chúng nó chuẩn tắc làm người làm việc, còn có chính là để cho chúng nó xây dựng tốt nhân mạch của mình. Theo anh thấy, những người đưa con ra nước ngoài đều là ngốc t.ử. Không nói cái khác, liền đám trẻ con trong đại viện này, đứa nào mà không có tài nguyên cùng nhân mạch cường đại? Tình cảm chơi với nhau từ lúc còn mặc quần hở đũng mới là tình cảm thật sự, đừng cấm đoán chúng nó chơi với con nhà người ta, đây đều là nhân mạch về sau của chúng nó.”