Thập niên 70: Thần Y Cay Nồng

Chương 547



“Cảm ơn Tiểu Lương đại phu,” Ngụy Kinh Luân cười nói, nụ cười có chút miễn cưỡng. Hắn tưởng Lương Hiểu Đào sẽ hỏi chuyện hắn và Cù Tiêu Ngọc ly hôn, kết quả cô một câu cũng không hỏi, làm màn kịch hắn thiết kế sẵn không thể thuận lợi phát huy.

“Cô nghe nói chuyện tôi và A Ngọc ly hôn rồi chứ?” Ngụy Kinh Luân trên gương mặt tuấn tú mang theo nụ cười miễn cưỡng: “Là tôi có lỗi với cô ấy, hiểu lầm năm đó là hố sâu vĩnh viễn không thể vượt qua giữa chúng tôi.”

Nói xong những lời này, hắn đau thương nhìn Lương Hiểu Đào, muốn từ trên mặt cô nhìn thấy sự đồng cảm, như vậy tiếp theo bọn họ sẽ có nhiều đề tài hơn. Tiếp xúc nhiều tự nhiên sẽ sinh ra tình cảm, hắn rất tin tưởng mị lực của mình.

So với Cù Tiêu Ngọc, Lương Hiểu Đào càng thích hợp làm vợ hắn. Tính cách dịu dàng, trẻ trung xinh đẹp, gia thế cường đại, quan trọng hơn là, cô là người thừa kế y học của Lương gia.

Ở bên người phụ nữ như vậy, cuộc đời tương lai của hắn mới có thể càng xuất sắc. Cù Tiêu Ngọc tuy rằng gia thế cũng cường đại, nhưng cô ta quá cường thế, hơn nữa lại mang mối hận sâu sắc với hắn, ở bên cô ta, hắn chú định là đối tượng bị nô dịch.

Hắn thậm chí đều nghĩ tới cuộc sống tốt đẹp sau khi ở bên Lương Hiểu Đào. Đến nỗi người chồng hiện tại của Lương Hiểu Đào, kẻ đó căn bản không nằm trong phạm vi suy nghĩ của hắn.

Hắn biết rõ, khi một người phụ nữ trầm mê trong tình yêu sẽ phấn đấu quên mình thế nào, nghĩa vô phản cố ra sao. Chỉ cần Lương Hiểu Đào yêu hắn, mọi chuyện cô sẽ tự mình giải quyết.

Hắn chìm đắm trong nguyện vọng tốt đẹp không thể tự kiềm chế.

“Nếu anh đã ly hôn, tiền t.h.u.ố.c men của anh nên do anh chi trả. Tiền t.h.u.ố.c men trước kia của anh cũng vẫn luôn chưa trả, hôm nay anh bổ sung tiền t.h.u.ố.c men đi.”

Ngụy Kinh Luân đang tưởng tượng Lương Hiểu Đào vì tình yêu của bọn họ mà đấu tranh với gia đình, không ngờ lại nghe thấy cô thúc giục nộp tiền t.h.u.ố.c men.

“Cái này... tiền t.h.u.ố.c men...” Còn cần nộp tiền t.h.u.ố.c men sao?

“Đúng vậy, tiền t.h.u.ố.c men.” Lương Hiểu Đào nhàn nhạt nhìn hắn nói: “Dược liệu dùng cho anh đều là loại tốt nhất, cho nên tiền t.h.u.ố.c men không thấp, lát nữa anh đi nộp một chút đi.”

Nói xong cô liền định đi ra ngoài, lại bị Ngụy Kinh Luân gọi lại: “Tiểu Lương đại phu, có thể hay không qua mấy ngày nữa hãy nộp, tôi... vừa ly hôn, có một số việc còn chưa xử lý tốt.”

Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ nói: “Được rồi, anh mau ch.óng lên.”

Ngụy Kinh Luân là tên cặn bã, nhưng mặt mũi của ông nội hắn Ngụy Tứ Hải không thể không nể. Tuy rằng Ngụy Tứ Hải đã mất, nhưng rất nhiều người già ở Kinh Đô vẫn còn nhớ tình cảm đã từng, nếu truyền ra chuyện cô vì tiền t.h.u.ố.c men mà bức bách cháu trai Ngụy Tứ Hải, rốt cuộc thanh danh không tốt lắm.

Lương Hiểu Đào đi rồi, Ngụy Kinh Luân nhìn bóng dáng cô nhíu mày trầm tư. Lương Hiểu Đào thế nhưng không có ý gì với hắn. Điều này làm cho hắn cảm thấy có chút thất bại, đồng thời ý chí chiến đấu lại sục sôi.

Cô rốt cuộc các phương diện điều kiện ưu tú, ngạo khí một chút cũng bình thường, nhưng hắn tin tưởng, không có người phụ nữ nào hắn không bắt được.

Lương Hiểu Đào không biết có người nảy sinh tâm tư xấu xa với mình, hai ngày nay cô đang mê mẩn học lái xe, tan tầm đã bị Tần Sơn Hà đưa tới xưởng mỹ phẩm, ở đó có một bãi đất trống rất lớn, có thể cho cô học lái xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không có biện pháp, người vây xem ở quân khu đại viện quá nhiều.

“Lúc rẽ trái phải bật đèn xi nhan trái trước.” Tần Sơn Hà ngồi ở ghế phụ nhẹ giọng nhắc nhở. Lương Hiểu Đào cúi đầu tìm công tắc đèn xi nhan trái, Tần Sơn Hà thấy thế cười nói: “Em không cần cúi đầu nhìn, hơn nữa như vậy rất nguy hiểm.”

Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, gạt công tắc xi nhan, kết quả cần gạt nước phía trước lại lắc lư trái phải, chọc Tần Sơn Hà cười ha ha: “Vợ à, không học được không? Anh rất cam nguyện làm tài xế cả đời cho em.”

Lương Hiểu Đào bị anh cười có chút tức giận, hừ một tiếng: “Anh giỏi lắm phải không? Sinh thử một đứa xem.”

Tần Sơn Hà: “Vợ à, anh sai rồi!”

Lương Hiểu Đào lại hừ một tiếng: “Nhanh lên làm nó dừng lại.”

Tần Sơn Hà nín cười gạt công tắc, ho nhẹ một tiếng tiếp tục kiên nhẫn dạy vợ nhỏ lái xe. Cách đó không xa, đám Lão Lâm mấy người ngồi xổm ở đó xem.

“Không nghĩ tới Tiểu Lương đại phu thông minh như vậy, học lái xe lại như vậy...” Lão Lâm nói một nửa, nhìn thấy Giang Đại Hải bên cạnh sắc mặt khó coi, lập tức sửa lời: “Mới vừa bắt đầu học đều như vậy, Tiểu Lương đại phu trong số các nữ tài xế đã là rất tốt rồi.”

“Trách không được Lão Tần mấy ngày nay nghiên cứu ô tô nước ngoài, nguyên lai là Tiểu Lương đại phu muốn học lái xe a!” Lão Lưu nói xong còn chậc chậc vài tiếng. Tần Sơn Hà hiện tại vẫn lái chiếc Hồng Kỳ nội địa, thế mà muốn tặng vợ xe nhập khẩu. Thế này mà hắn còn không thừa nhận mình là kẻ cuồng vợ.

“Giang sư phụ, bác cũng học lái xe đi, đến lúc đó bảo Tần tổng tặng bác một chiếc.” Một nhân viên kinh doanh mới vào công ty không lâu cười nói với Giang Đại Hải. Giang Đại Hải nhìn cậu ta một cái: “Cậu khi nào tặng cha mẹ cậu một chiếc xe?”

Nhân viên kinh doanh im bặt. Lão Lâm và Lão Lưu nhìn nhau, người này không thể giữ lại ở nhà máy, thế nhưng dám châm chọc chuyện thị phi của ông chủ.

Giang Đại Hải tiếp tục cười ha hả xem con gái mình học lái xe, ông đã từng hồ đồ, nhưng không ngốc. Ông hiện tại ở tốt ăn ngon, đi đến đâu cũng được người ta tôn kính gọi một tiếng Giang sư phụ, mỗi tháng còn có mấy chục đồng tiền lương, còn không phải đều nhờ ông có cô con gái tốt, con rể tốt sao.

Ông đối với cuộc sống hiện tại rất biết đủ, đến nỗi có người nói con gái con rể ông điều kiện sống tốt hơn, tiền tiêu không hết, ông một chút cũng không để trong lòng. Ông không có bản lĩnh dựa vào con gái sống, con gái cho thì ông nhận, không cho ông cũng không mở miệng đòi.

Ông cảm thấy cuộc sống hiện tại chính là ngày tháng thần tiên, biết đủ lắm rồi.

Lương Hiểu Đào học hơn nửa giờ, coi như có chút tiến bộ. Hai vợ chồng chào hỏi Giang Đại Hải và đám Lão Lâm rồi lái xe về quân khu đại viện.

“Hạnh Nhi sắp sinh, em định đến lúc đó về quê một chuyến.” Trên đường về nhà Lương Hiểu Đào thương lượng với Tần Sơn Hà: “Anh đến lúc đó có thời gian không?”

Có thời gian khẳng định sẽ cùng cô về, không cần hỏi.