Thập niên 70: Thần Y Cay Nồng

Chương 548



“Đến lúc đó rồi tính, có thời gian khẳng định cùng em về.” Tần Sơn Hà nói.

“Mang theo Bình Bình An An đi,” Lương Hiểu Đào lại nói, Trần Ngọc Quế nhớ mong bọn nhỏ, mang về có thể cho bà ấy nhìn thấy.

Tần Sơn Hà bàn tay to nắm lấy tay cô: “Được.” Vợ nhỏ vì sao mang hai đứa nhỏ về, trong lòng anh tự nhiên rõ ràng. Nhưng cô không thể coi đó là đương nhiên, vợ nhỏ lúc trước cùng mẹ anh quan hệ căng thẳng thế nào, anh rõ hơn ai hết.

Hiện tại vợ nhỏ làm việc gì cũng nghĩ đến mẹ anh, còn không phải vì anh sao.

“Giang Hạnh khi nào sinh? Anh sắp xếp thời gian.” Anh nói.

“Đại khái nửa tháng nữa, em về gọi điện thoại hỏi cô ấy một chút.”

Hai vợ chồng nói chuyện về nhà, nhìn thấy Lương Nguyên Đường, Lương Hiểu Đào nói với ông chuyện đòi tiền t.h.u.ố.c men của Ngụy Kinh Luân. Lương Nguyên Đường nghe xong thở dài nói: “Thư thả cho nó một thời gian đi, nếu thật sự không lấy ra được thì thôi.”

Coi như ông làm chuyện cuối cùng vì ông bạn già.

Lương Hiểu Đào đã nghĩ tới khả năng Lương Nguyên Đường sẽ miễn tiền t.h.u.ố.c men cho Ngụy Kinh Luân, rốt cuộc ông từng có quan hệ không tồi với Ngụy Tứ Hải, hơn nữa bọn họ cũng không thiếu chút tiền ấy.

Nhưng Lương Hiểu Đào một chút cũng không muốn miễn phí cho kẻ kia, nhưng cô cũng không có cách nào, rốt cuộc Ngụy Tứ Hải trong lòng những người già ở Kinh Đô vẫn còn chút tình cảm.

“Hiện tại Cù Tiêu Ngọc là rũ bỏ gánh nặng, ném cái phiền toái Ngụy Kinh Luân kia cho chúng ta.” Ăn cơm xong lên lầu, Lương Hiểu Đào oán giận với Tần Sơn Hà.

Tần Sơn Hà cầm đồ ngủ chuẩn bị đi tắm rửa, nghe cô nói xong thì bảo: “Chỉ là một chút tiền, coi như bố thí cho ăn mày. Hắn đây là đang tiêu hao quá mức chút bóng râm cuối cùng mà ông nội hắn để lại.”

Nhưng chẳng phải sao, nếu Ngụy Kinh Luân tự cường tự lập, không chơi khôn vặt, dùng cái bóng của Ngụy Tứ Hải vào thời khắc mấu chốt, khẳng định là có thể làm đại sự, nhưng hắn dường như cũng không nghĩ như vậy.

Đây là thông minh quá bị thông minh hại.

“Em thấy ông nội đây cũng là lần cuối cùng giúp hắn,” Lương Hiểu Đào hừ một tiếng nói: “Ngày mai đổi phương t.h.u.ố.c cho hắn, lại đắng thêm một chút.”

Tần Sơn Hà cười, cảm thấy vợ nhỏ có chút ấu trĩ, nhưng anh cái gì cũng không nói. Thuốc đắng là người khác uống, liên quan gì đến anh. Hơn nữa theo anh hiểu biết, Ngụy Kinh Luân cũng chẳng phải người tốt lành gì.

Tần Sơn Hà sải bước chân dài vào phòng tắm, Lương Hiểu Đào ngồi xếp bằng trên giường lướt giao diện hệ thống, xem có loại t.h.u.ố.c nào đắng hơn không. Hơn mười phút sau, cô đóng giao diện hệ thống, ngẩng đầu liền thấy đồng chí Tần Sơn Hà chỉ mặc một chiếc quần đùi tứ giác, bước đôi chân dài thon dài hữu lực từ phòng tắm đi ra.

Lương Hiểu Đào cũng không cho rằng mình là sắc nữ, nhưng giờ phút này nhìn thấy thân thể cơ hồ khiến người ta huyết mạch sôi sục của người đàn ông kia, yên lặng nuốt nước miếng: “Anh không lạnh à?”

Đồng chí Tần Sơn Hà cầm khăn lông trắng tuyết tùy ý lau người, đối với ánh mắt gần như trần trụi kia của vợ nhỏ “nhìn như không thấy”: “Không lạnh, anh còn nóng đây này.”

Anh vừa nói nóng, Lương Hiểu Đào cũng cảm thấy nóng. Người đàn ông này đang câu dẫn cô, đương nhiên cô cũng c.ắ.n câu. Chỉ là nếu cô chủ động nói, thân thể khả năng sẽ chịu không nổi. Đều nói 30 như sói 40 như hổ, nhưng cô mới hơn hai mươi tuổi, người đàn ông lại hơn 30, đúng là độ tuổi như sói, hai người vô luận là thể lực hay hormone phân bố đều không cân bằng.

Nhưng cũng không thể bởi vậy mà ủy khuất chính mình đúng không? Cô quyết tâm, vẫy tay với người đàn ông: “Đồng chí Tần Sơn Hà, tới đây tới đây, lãnh đạo muốn kiểm tra công tác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn người đàn ông chậm rãi đi tới, Lương Hiểu Đào chỉ cảm thấy đó là một khối hormone di động. Đợi người đến gần, cô vươn tay sờ sờ cơ bụng rõ nét kia, sau đó là đường cong lưu sướng của đùi, không tự giác lại nuốt nước miếng.

“Lãnh đạo đối với công tác còn hài lòng không?”

Giọng người đàn ông mang theo ý cười, Lương Hiểu Đào gật gật đầu, sau đó lập tức đẩy ngã người xuống giường: “Lãnh đạo đối với công tác trước mắt của anh còn tính là hài lòng, kế tiếp phải tiếp tục nỗ lực.”

Tần Sơn Hà ha hả cười, cánh tay dài ôm lấy người phụ nữ nhỏ bé trước n.g.ự.c: “Anh khi nào làm lãnh đạo thất vọng chưa? Yên tâm, anh sẽ rất nỗ lực.”

Lương Hiểu Đào suy xét thể lực của mình, nhỏ giọng nhắc nhở: “Thật ra, cũng không cần đặc biệt nỗ lực.”

Tần Sơn Hà: “Ừ, anh sẽ đặc biệt nỗ lực.”

........

Ngày hôm sau Lương Hiểu Đào rời giường có chút chân mềm, cô cảm thấy mình nên rèn luyện thân thể, ít nhất thể lực phải theo kịp, cô không muốn trong chuyện vận động trên giường làm người đàn ông nhà mình chịu ủy khuất.

“Em quyết định về sau mỗi ngày dậy sớm nửa giờ, tập thể d.ụ.c buổi sáng.” Lương Hiểu Đào ngáp một cái nói.

Tần Sơn Hà thấy cô ngáp liên miên có chút áy náy, tối hôm qua vợ nhỏ quá chủ động, anh hưng phấn không kìm chế được, quá mức nỗ lực một chút. Nhưng vợ nhỏ nói tập thể d.ụ.c buổi sáng anh giơ hai tay tán thành, nếu cô kiên trì một thời gian, chênh lệch thể lực giữa hai người nói không chừng có thể thu nhỏ lại một ít.

“Ngày mai bắt đầu, lúc dậy anh sẽ gọi em.”

Lương Hiểu Đào xoay người mềm oặt dựa vào người đàn ông làm nũng: “Đồng chí Tần Sơn Hà, lãnh đạo hiện tại cả người không còn chút sức lực nào.”

Tần Sơn Hà khom lưng bế bổng cô lên: “Anh bế lãnh đạo xuống lầu.”

Lương Hiểu Đào tựa đầu vào n.g.ự.c anh: “Vâng.”

“Trưa nay, anh mời lãnh đạo ăn tiệc lớn, tẩm bổ thật tốt.” Tần Sơn Hà nói rồi sải bước đi ra ngoài. Lương Hiểu Đào ngẩng đầu nhìn anh: “Không bận à?”

“Bồi lãnh đạo ăn cơm quan trọng nhất.”

Lương Hiểu Đào chậc một tiếng, người đàn ông nhà cô càng ngày càng biết dỗ cô.

Trên đường đi làm, Lương Hiểu Đào ngủ bù một giấc, Tần Sơn Hà trực tiếp lái xe đến cửa văn phòng cô. Xuống xe xong, Lương Hiểu Đào tỉnh táo hơn nhiều, đứng ngoài cửa sổ xe nhỏ giọng nói với anh: “Buổi trưa nếu bận thì không cần qua đây ăn cơm với em đâu.”

Siêu thị mới khai trương không bao lâu, anh khẳng định rất bận. Lương Hiểu Đào không muốn làm chậm trễ thời gian của anh. Làm nũng thì làm nũng, nhưng cô không thể không hiểu chuyện bắt người đàn ông buông công việc để bồi cô.

Tần Sơn Hà vươn tay vỗ vỗ cô: “Thời gian ăn cơm trưa vẫn phải có chứ. Chúng ta đã rất lâu không ăn cơm riêng ở bên ngoài rồi.”