Tiểu hoa yêu đang trầm tư suy nghĩ xem hai ngày qua mình đã sống sót thế nào.
"Không có ruộng cày hỏng, chỉ có trâu mệt c.h.ế.t." Hương Chi lẩm bẩm nhắc lại câu nói này. Đây là lời mấy chị vợ lớn tuổi trêu chọc cô trong tiệc rượu hôm qua, bảo cô phải biết kiềm chế một chút.
Cô mà cần kiềm chế sao?
Hương Chi cười gượng một tiếng. Nghĩ lại những màn vận động không biết xấu hổ ngày hôm qua, cô không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Đúng là đỡ thèm thật, một bữa no cả đời.
Cô đang miên man suy nghĩ thì ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ cửa. Hương Chi còn tưởng Cố Văn Sơn quên mang đồ gì, liền lộc cộc chạy vội ra mở cửa.
Đứng ngoài cửa là một người phụ nữ xa lạ, nhìn dáng vẻ khoảng hai bảy, hai tám tuổi, hoặc có thể lớn hơn một chút. Tóc mái lưa thưa trên lông mày, hai b.í.m tóc tết thả trên vai, trông cũng khá biết cách ăn diện. Cô ta mặc một chiếc váy liền áo kẻ ô vuông màu đỏ trắng, cổ áo cũng là kiểu lá sen đang thịnh hành.
Nga
Chưa đợi Hương Chi kịp hỏi cô ta tìm ai, bé trai khoảng mười tuổi đứng bên cạnh người phụ nữ bỗng nhiên lao tới, định xông thẳng vào trong nhà: "Ba ba, ba ba!"
Hương Chi nhanh như chớp chặn thằng bé lại, không cho nó mang đôi giày đầy bùn đất chạy loạn trong phòng. Sàn nhà này đều là do Cố Văn Sơn vất vả lau dọn, sạch sẽ lắm đấy.
Cô tuy được nuôi chiều sinh kiêu, không biết làm vệ sinh, nhưng cũng hiểu được phải giữ gìn thành quả lao động của chồng mình.
"Các người tìm ai?"
Hương Chi nhớ lại hôm qua Cố Văn Sơn cũng nghe thấy có người gọi "Ba ba". Cô đoán chừng đây chính là hai mẹ con hôm qua. Cố Văn Sơn đã không cho thằng bé gọi ba, vậy mà hôm nay còn dám tìm tới tận cửa, không biết là muốn làm cái gì.
"Chào cô, đồng chí. Tôi tên là Đỗ Tiểu Quyên. Tôi qua đây để đưa quà mừng tân hôn cho hai người."
Đỗ Tiểu Quyên xách theo hũ đậu phụ thối mang từ Hồ Nam tới, thấy Hương Chi bịt mũi lùi lại phía sau thì cười nói: "Thứ này ngửi thì thối nhưng ăn vào thì thơm lắm. Cô không hiểu cái này đâu, nhưng Đoàn trưởng Cố thì biết, anh ấy thích nhất món này đấy."
"Vậy cô để lên tủ giày đi."
Hương Chi bị mùi hôi hun đến mức không ngửi thấy mùi hương trên người người phụ nữ kia nữa. Thấy người ta đến tặng quà, cô đành lấy dép lê dành cho khách ra cho họ thay: "Vào nhà ngồi một lát chứ?"
Đỗ Tiểu Quyên cũng không khách khí, khuôn mặt tròn trịa cười lên trông như cái bánh trung thu, cằm nọng rung rung. Có lẽ vì bận chăm con nên tóc mái của cô ta hơi bết dầu.
Thằng bé thay dép lê, để lộ những ngón chân đen nhẻm bẩn thỉu. Hương Chi liếc nhìn một cái, không nói gì.
Đỗ Tiểu Quyên ngược lại liếc nhìn Hương Chi, quả nhiên đúng như lời đồn, là một mỹ nhân tuyệt sắc. Nhưng nghe nói trình độ văn hóa không cao, tố chất cũng bình thường.
Thế thì càng tốt.
Cô ta ngồi xuống ghế sô pha, mặc kệ con trai mình bốc từng nắm bánh hạnh nhân nhét vào miệng. Vụn bánh rơi đầy xuống đất, bị chân giẫm lên nát bấy. Nhà ở tầng một thế này không biết sẽ dụ bao nhiêu kiến tới.
Hương Chi ghét nhất là kiến, đặc biệt là kiến lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ba ba cháu khi nào thì về ạ?"
Thằng bé lại nhìn chằm chằm vào quả táo Nguyên Soái vàng ươm, cũng chẳng thèm rửa, dùng hai cái răng cửa to tướng cạp vỏ, định phun vỏ xuống đất. Hương Chi nhanh chân đá cái thùng rác tới hứng trọn.
"Ai là ba của nhóc?" Hương Chi hỏi.
"Đoàn trưởng Cố là ba cháu mà." Thằng bé nói một cách đương nhiên.
Mẹ nó trước khi đến đã dặn dò kỹ, bảo nó phải gọi Đoàn trưởng Cố là ba thật nhiều trước mặt cô dâu mới. Thằng bé cũng đến tuổi hiểu chuyện, lại nghe lời mẹ dạy, nên trước mặt Hương Chi cứ một câu ba ba, hai câu ba ba gọi Cố Văn Sơn.
Đỗ Tiểu Quyên ngồi bên cạnh lẳng lặng quan sát sắc mặt Hương Chi, thấy cô vẫn thờ ơ, không hề tức giận đến hộc m.á.u hay đuổi bọn họ ra khỏi nhà như trong tưởng tượng, trong lòng tức khắc có chút buồn bực.
Hương Chi làm sao có thể tin mấy lời nhảm nhí đó chứ?
Cố Văn Sơn sạch sẽ, thể diện lại xinh đẹp, là một giống đực trác tuyệt. Nếu anh ấy mà gieo hạt giống, làm sao có thể mọc ra cái mầm dưa vẹo vọ thế này được.
Xì.
"Nhóc thích gọi thì cứ gọi đi." Hương Chi nhạt nhẽo nói: "Dù sao ta cũng biết nhóc không phải giống của anh ấy."
Đỗ Tiểu Quyên ngẩn ra, không ngờ Hương Chi có thể lập tức chọc thủng vấn đề, còn nói thẳng ra trước mặt cô ta và thằng bé Điều Nhi.
Cô ta cũng từng sống ở khu gia quyến, khi đến đây đã nghe không ít lời tán dương nhan sắc vợ mới cưới của Cố Văn Sơn. Trong mắt cô ta, Hương Chi bất quá chỉ là kẻ có vẻ bề ngoài.
Lúc này, nước mắt cô ta bỗng nhiên dâng lên trong hốc mắt, cô ta móc khăn tay ra, tượng trưng chấm chấm khóe mắt, nói: "Ba của Điều Nhi mất sớm, lúc trước vì chắn đao cho Đoàn trưởng Cố mà nằm ở bệnh viện, m.á.u nhuộm đỏ cả giường bệnh. Sau này Đoàn trưởng Cố..."
"Hắn chắn đao cho Cố Văn Sơn?"
Hương Chi quét mắt nhìn "mầm dưa vẹo", không tin một giống đực sản xuất ra loại hạt giống kém chất lượng này có thể so sánh được với Cố Văn Sơn trác tuyệt nhà mình.
"Đúng vậy, chắn ba đao, nhát nào cũng vào chỗ hiểm. Đáng tiếc chồng tôi mệnh khổ mất sớm."
Nhắc tới chồng, Đỗ Tiểu Quyên thật sự chảy ra hai giọt nước mắt: "Không có anh ấy đổ m.á.u phía trước, thì làm gì có Đoàn trưởng Cố vẻ vang hiện tại. Cưới được cô vợ xinh đẹp, cùng nhau hưởng vinh hoa phú quý."
"Cố Văn Sơn cần hắn chắn đao sao?"
Hương Chi lặp lại câu hỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại: "Chồng cô ngày thường thành tích huấn luyện thế nào? Thi đấu toàn quân xếp hạng thứ mấy? Đã từng dẫn dắt bao nhiêu lính? Có bao nhiêu huân chương trên người?"
"Cái này... Anh ấy..." Đỗ Tiểu Quyên lại ngây ngẩn cả người, không ngờ cô gái này lại sắc bén như vậy, lắp bắp nửa ngày không nói nên lời.
Hương Chi ở trước mặt người thân thì ngây ngô, nhưng khổ nỗi xung quanh cô toàn là những người tinh khôn, đặc biệt là Cố Văn Sơn. Bọn họ rất thích dạy cô đạo lý đối nhân xử thế, tiểu hoa yêu mưa dầm thấm đất cũng học được không ít tinh túy.
Cô bưng ly sữa mạch nha lên nhấp một ngụm, cũng không vội vàng tỏ thái độ.