Đối với những kẻ tìm đến tận cửa gây sự, không cần thiết phải đưa thang cho họ leo xuống.
Đỗ Tiểu Quyên nghĩ tới nghĩ lui, trừng mắt lên phảng phất như chính mắt nhìn thấy: "Lúc ấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc! Ai bảo anh ấy lớn tuổi hơn Đoàn trưởng Cố chứ."
Hương Chi ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Tôi lại nghĩ Cố Văn Sơn là người coi trọng nghĩa t.ử là nghĩa tận thì có."
Cô từng nghe người kể chuyện trên đài phát thanh nói, ngày xưa có những binh lính vì tranh công lao mà mạng cũng không cần. Cướp được công lao thì cả đời vinh hoa phú quý. Lấy mạng ra đ.á.n.h cược tuy liều lĩnh, nhưng luôn có kẻ mang tâm lý may mắn.
Thấy cô không tin, Đỗ Tiểu Quyên đảo mắt, lại nói: "Tiền tuất cũng là do Đoàn trưởng Cố giúp xin, mỗi tháng anh ấy còn gửi cho mẹ con tôi hai mươi đồng đấy. Anh ấy còn lo cho con trai tôi đi học, cô đừng để ý chuyện con tôi gọi anh ấy là ba, anh ấy đang làm tròn trách nhiệm của một người cha mà. Cô đừng giận Đoàn trưởng Cố nhé, đứa bé không có cha đáng thương lắm."
Hương Chi dựa người vào ghế sô pha, cũng chẳng màng giữ gìn hình tượng, cười nhạo nói: "Đứa bé đã có ba để gọi rồi, nếu cô cảm thấy chưa đủ thích hợp, cô có thể gọi tôi là mẹ. Như vậy mẹ con các người ai cũng không phải chịu thiệt thòi."
"Ôi chao cô em ơi, cô nói chuyện buồn cười quá." Đỗ Tiểu Quyên khóc không được cười không xong, trong lòng cô ta thực sự rất phức tạp.
Trước khi Hương Chi xuất hiện, Cố Văn Sơn đối với mẹ con cô ta không thể nghi ngờ là đặc biệt. Bên cạnh anh không có bất kỳ người khác phái nào, chỉ có mẹ con cô ta được chiếu cố rất nhiều. Cô ta biết rõ mình không xứng với Cố Văn Sơn, nhưng không khống chế được những ý nghĩ viển vông cứ lan tràn.
Đặc biệt là khi Cố Văn Sơn thay thế trách nhiệm của người chồng quá cố, chăm sóc mẹ con cô ta, thậm chí còn làm tốt hơn cả chồng cũ. Liên tiếp sáu năm trời, điều đó khiến cô ta sinh ra một loại ảo giác ưu việt.
Đột nhiên, Đoàn trưởng Cố muốn kết hôn. Đỗ Tiểu Quyên phảng phất như bị người ta lôi tuột từ trong mộng ra, trước mặt bày ra sự thật m.á.u chảy đầm đìa. Cô ta không biết tại sao hôm nay mình nhất định phải tới đây.
Có lẽ là dù giày có êm đến đâu, nếu bên trong có viên sạn thì đi đường xa vẫn sẽ khiến người ta cảm thấy cộm chân khó chịu. Cô ta không làm được vợ của Cố Văn Sơn, vậy thì làm viên sạn kia cũng được.
Cô ta nhìn quanh căn phòng tân hôn hai phòng ngủ một phòng khách, có thể thấy được người sống ở đây đã tốn bao nhiêu tâm tư. Không nói cái khác, chỉ riêng nửa tủ đồ ăn vặt trên giá sách được đặt chung với những cuốn sách quý của Đoàn trưởng Cố, cô ta kỳ thật có thể hiểu được chút gì đó, chỉ là không muốn thừa nhận.
Còn có chiếc tivi hiệu Sao Kim kiểu mới, to như vậy. Cô ta chỉ mới nghe nói qua chứ chưa từng thấy tận mắt.
Cố Văn Sơn có phải là người thích xem tivi không? Không phải.
Vậy thì thứ đó chuẩn bị cho ai cũng không cần phải nói. Huống chi trên nóc tủ tivi còn đặt một chiếc đài bán dẫn mới đến chín phần.
"Cảm ơn các người đã tới chúc mừng chúng tôi."
Hương Chi vuốt ve tờ hướng dẫn sử dụng tivi trong tầm tay, bên trong có mấy chữ cô không biết, còn phải đợi Cố Văn Sơn về dạy cô xem có ý nghĩa gì.
Cô đứng dậy, sắc mặt như thường nói: "Lát nữa tôi còn có việc, tôi không giữ các người lại nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đỗ Tiểu Quyên ngồi trên sô pha ngây ngốc nhìn dáng người lả lướt quyến rũ của cô. Dưới sự che giấu của cổ áo, vẫn còn lộ ra nửa dấu hôn đỏ thẫm, như ẩn như hiện. Người từng trải chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra người đàn ông để lại dấu hôn này đã động tình và cuồng nhiệt đến mức nào.
Cô ta vừa mới nhen nhóm ý định rút lui, giờ lại một lần nữa ghen ghét điên cuồng.
"Ba ba còn chưa đưa tiền sinh hoạt phí cho mẹ cháu đâu, cháu không đi! Tháng nào ba ba cũng đưa, còn hỏi chuyện học tập của cháu nữa."
Thằng bé ngốc nghếch nhưng trong ánh mắt lại có tia giảo hoạt, nó dùng mu bàn tay quệt miệng nói: "Cháu phải đợi ba cháu về nói chuyện, lâu lắm rồi chúng cháu mới qua đây tìm ba ba chơi."
"Tháng nào cũng phải tới à? Được thôi." Hương Chi cười nói: "Người là của tôi, tiền sinh hoạt phí tự nhiên phải do tôi đưa. Các người chờ đấy, tôi vào nhà lấy."
Nói rồi, cô thật sự đi vào phòng ngủ lấy tiền.
Thằng bé quay đầu hỏi Đỗ Tiểu Quyên: "Mẹ, sao cô ta không tức giận ạ?"
Đỗ Tiểu Quyên c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng. Cô ta không muốn nghênh ngang vào nhà, chỉ muốn duy trì cái ảo giác giả dối bề ngoài cũng được, nhưng thái độ của Hương Chi làm cô ta cảm thấy mình thật nực cười, diễn một vở kịch độc vai mà ngay cả nam chính cũng không có.
"Cho các người này, cầm lấy đi."
Hương Chi từ trong phòng đi ra, khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp tươi cười như hoa, hai ngón tay kẹp một tờ tiền đưa cho thằng bé: "Đường xa không dễ dàng, đừng khách sáo với tôi nhé."
Đỗ Tiểu Quyên giật lấy tờ hai hào, không nhịn được thất thanh nói: "Hai hào? Cô coi mẹ con tôi là ăn mày đấy à?"
Nga
Hương Chi phẩy phẩy tay, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Ăn mày cái gì chứ. Lần trước có ông lão ở cửa Bách hóa Tổng hợp đòi tận năm hào mới chịu đi đấy."
"Cô đừng hòng chèn ép tôi, con trai tôi nói đúng, tháng nào chúng tôi cũng phải qua đây một chuyến. Cô mới chân ướt chân ráo về đây, đừng hòng đuổi chúng tôi đi."
Đỗ Tiểu Quyên đứng dậy, giọng điệu chua ngoa nói: "Lúc tôi quen biết Đoàn trưởng Cố, cô còn chưa biết đang ở xó xỉnh nào đâu. Cô kết hôn với anh ấy thì tính là cái gì? Ai mà chẳng từng kết hôn."
Hương Chi đáp trả: "Nhưng tôi không giống cô, cô còn có thể kết hôn thêm lần nữa đấy."
"Cô... Tôi thủ tiết dễ dàng lắm sao?"
"Tôi thấy cũng chẳng khó khăn gì. Mẹ đơn thân nuôi con, đi đến đâu cũng là kẻ yếu thế, đi đến đâu cũng có người chiếu cố. Mấy năm nay, đương nhiên hưởng thụ không ít lợi lộc rồi. Lúc chồng cô còn sống, cô có được thoải mái như vậy không?"