Mặt bà ta đỏ bừng, lắp bắp: “Tôi nào dám khoa tay múa chân với phu nhân Cố. Chỉ là lãnh đạo huyện cũng muốn qua đây gặp ngài, như vậy không hay lắm...”
“Không hay? Từ khi nào bộ đội lại phải chịu sự quản hạt của địa phương? Lãnh đạo huyện quèn mà cũng đòi lãnh đạo tôi sao? Họ đến gặp tôi, hay là bà muốn tôi đi gặp họ?!”
Cái mũ to như vậy chụp xuống đầu, mặt Trâu Ổ trắng bệch, môi run rẩy xua tay lia lịa: “Không không không, tôi tuyệt đối không có ý đó. Tôi thật sự không có ý đó, mọi người nói giúp tôi một lời đi.”
Bà ta kéo các cán sự bên cạnh, nhưng họ đều lùi về sau. Vũng nước đục đáng sợ này không phải là thứ họ có thể nhúng tay vào. Từng người một ngượng ngùng lắc đầu, không dám đối thoại với Cố Văn Sơn.
Cố Văn Sơn dù bây giờ có chuyển ngành về địa phương cũng sẽ ngang hàng ngang vế với huyện trưởng, huống chi sau này còn thăng tiến như diều gặp gió, trấn giữ một phương. Biết anh trở về, những kẻ ngày thường không thể đến quân khu để tạo quan hệ liền ngửi thấy mùi mà tìm đến.
Giọng Cố Văn Sơn khàn khàn nhưng không giấu được vẻ lạnh lùng sắc bén: “Tôi về cùng vợ để thăm bạn bè, bà dọn dẹp hết những suy nghĩ bẩn thỉu trong đầu mình đi. Cũng đừng nghĩ đến việc kiếm cớ chèn ép đám thanh niên trí thức kia, nếu để tôi biết được, nợ cũ nợ mới tôi sẽ tính sổ với bà một lượt.”
“Sẽ không, tôi thề... Xin lỗi đoàn trưởng Cố, xin lỗi đồng chí Hương Chi. Các vị cứ tự nhiên sắp xếp, tôi, tôi tuyệt đối không xen vào.”
Trâu Ổ vô tình chạm phải ánh mắt chán ghét của Cố Văn Sơn, người từ chiến trường trở về, chỉ một ánh mắt đã khiến bà ta hồn bay phách lạc, sợ đến mức vội cúi đầu không dám nhìn thẳng.
Đừng trách Cố Văn Sơn không cho bà ta chút thể diện nào.
Năm ngoái khi điều tra chuyện của Lục Kiến Bình, anh đã biết Trâu Ổ có nhúng tay vào, cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Nếu không có một nhóm đồng chí thanh niên trí thức giúp đỡ, cô vợ nhỏ của anh e rằng đã không thể rời đi thuận lợi. Ngay từ đầu, bà ta còn không chịu cấp giấy giới thiệu cho cô!
Anh lạnh lùng liếc bà ta một cái, cảm giác lòng bàn tay bị khều nhẹ, quay đầu lại thấy Hương Chi đang nhìn mình chăm chú.
Cố Văn Sơn hạ giọng dịu dàng: “Anh không giận, hôm nay anh rất vui. Đi thôi.”
Khủng bố như vậy mà là vui sao?
Nghe được lời này, tất cả mọi người đều lè lưỡi, quả nhiên vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Mọi người nhìn về phía Hương Chi, một cô gái xinh đẹp nhỏ nhắn, trong mắt không khỏi tràn ngập sự sùng bái.
Bị mất mặt, Trâu Ổ đi theo sau cũng không được, mà không đi cũng không xong.
“Ai da, sao mọi người đều ở đây vậy. Tiểu Trần bảo tôi ra xem mọi người đến đâu rồi, chảo sắt đã nóng rồi đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó đội trưởng đại đội Vương Lệ là cán bộ trẻ ưu tú năm nay mới được điều từ A Lạp Thiện về, tuổi tác tương đương với nhóm thanh niên trí thức.
Cô ngày thường không ra vẻ ta đây, quan hệ với Tôn Quốc Kỳ và Tang Bảo rất tốt, cũng có thư từ qua lại với Vưu Tú. Giờ phút này, cô tự nhiên bước đến bên cạnh họ, cùng nhau đi về phía khu thanh niên trí thức: “Thím Triệu nói muốn cho thêm nhiều hành tây vào, như vậy hầm lên mới thơm. Đồng chí Hương Chi, cậu không kiêng món gì chứ?”
“Cho thêm nhiều vào, canh cá bỏ hành tây ăn ngon cực.”
Hương Chi kéo tay cô lắc lắc: “Phó đội trưởng Vương, tớ thay Vưu Tú gửi lời hỏi thăm cậu. Lát nữa tớ muốn nhờ cậu giúp mang ít thịt khô về cho cậu ấy, cậu ấy thèm món này lắm. Phiếu thịt và tiền tớ đều chuẩn bị cả rồi.”
“Cứ gọi tớ là Vương Lệ được rồi, nghe lạ tai quá.”
Nga
Vương Lệ cười ha ha: “Cậu yên tâm, thím Triệu và thím Lý Tết vừa rồi hun nhiều thịt khô lắm, năm ngoái được mùa nên tay cũng rủng rỉnh, chắc chắn có thể cho cậu nhiều một chút.”
Hương Chi vừa đi vừa nói cười vui vẻ với họ ở phía trước, Cố Văn Sơn trước sau vẫn đi bên cạnh.
Ban đầu họ có chút sợ hãi, nhưng sau đó phát hiện ra lúc anh không nói gì thì cứ chăm chú nhìn Hương Chi cười, mọi người đều thầm cười trong lòng, cũng không còn sợ như vậy nữa.
Trâu Ổ vốn rất e dè Vương Lệ, luôn đề phòng bị cô thay thế. Thấy vậy, bà ta cũng mặt dày mày dạn, mặt mày tím tái đi cùng về phía khu thanh niên trí thức.
Trần Tấn Phiên đã ngồi xổm ở cửa nhà ăn của khu thanh niên trí thức, thím Triệu và con dâu của thím Lý là Tương Hoa đang bận rộn hái rau.
Trần Tấn Phiên từ xa thấy một đám người đi về phía này, liền ném mẩu t.h.u.ố.c lá xuống đất, quay đầu nói với Tương Hoa: “Chị dâu, hôm nay người ăn chực đông đấy, lát nữa nhớ nhắc anh Ngô tìm đại đội thanh toán tiền cơm nhé.”
Tương Hoa đi ra nhìn, đôi má hồng hào lộ ra nụ cười hiền lành, trong nụ cười còn có một tia căng thẳng: “Cậu nói xem tay nghề của chị có được không? Đồng chí Hương Chi thì biết rõ hoàn cảnh của khu thanh niên trí thức chúng ta, chứ đoàn trưởng Cố thì không biết, lỡ làm không tốt, anh ấy nổi giận thì ai chịu nổi?”
Trần Tấn Phiên cười nói: “Chị coi đồng chí Hương Chi là đồ trang trí à? Thôi thôi, để em mổ cá, chúng ta chuẩn bị món cá lớn hầm chảo sắt thôi.”
Trần Tấn Phiên trước đây từng yêu thầm Hương Chi, thấy cô có một bến đỗ tốt như vậy, khác biệt một trời một vực với anh, ngoài lời chúc phúc ra anh không còn suy nghĩ gì khác.
Hương Chi dẫn Cố Văn Sơn vào khu thanh niên trí thức, thấy Trần Tấn Phiên và mọi người liền chào hỏi vô cùng náo nhiệt. Cố Văn Sơn thì lại nhìn anh ta thêm một cái.
Hương Chi không biết rõ chuyện, nhưng Vưu Tú đến đơn vị đã từng mắng Cố Văn Sơn.
Chính là lần trước Vưu Tú mắng cả Cố Văn Sơn, Chu tiên sinh và Mục Dĩnh một trận, đã từng uy h.i.ế.p Cố Văn Sơn, lẩm bẩm rằng nếu anh dám đối xử không tốt với Hương Chi, cô sẽ đưa Hương Chi trở về khu thanh niên trí thức, nơi đó còn có một Trần Tấn Phiên đang chờ.