Vưu Tú cứ tưởng Cố Văn Sơn không nghe thấy, nhưng Cố Văn Sơn là ai cơ chứ? Tai anh thính vô cùng, chỉ thoáng qua đã nhớ kỹ cái tên đó. Lúc Cố Văn Sơn nhìn thấy chính chủ, anh cứ thế mây trôi nước chảy mà đi ngang qua mặt người ta, làm như thể mình là một người đàn ông vô cùng rộng lượng vậy.
Lúc ăn cơm, nghe được Trần Tấn Phiên thành khẩn chúc phúc cho mình và Hương Chi, Cố Văn Sơn vui vẻ ra mặt, lập tức quyết định tặng cho mỗi nam nữ thanh niên trí thức ở đây một bộ quân trang. Quân trang bán ngoài dân gian không giống với hàng chuẩn phát ra từ bộ đội, màu sắc sẽ nhạt hơn một chút. Dù gia công có tốt đến đâu cũng chẳng thể sánh bằng màu xanh chính thống đầy khí phái của quân đội. Điều này làm đám người Trần Tấn Phiên mừng rỡ đến phát điên, nếu không phải vì Cố Văn Sơn thân cư địa vị cao, bọn họ đã sớm muốn cùng anh xưng huynh gọi đệ, nâng chén rượu mừng rồi.
Về phần Hương Chi, cô đang rầm rì to nhỏ với Tôn Quốc Kỳ và Tang Bảo. Các cô gái thi nhau hỏi han tình hình của cô ở bộ đội, chuyện tình cảm với Cố đoàn trưởng, lại còn hỏi thăm cả tình trạng của Vưu Tú nữa. Hương Chi biết gì nói nấy, đem những chuyện có thể kể ra kể sạch sành sanh. Điều duy nhất cô giấu nhẹm đi, chính là sự cố "tưới úng" của mình. Kể ra thì mất mặt c.h.ế.t đi được!
Hương Chi còn hỏi thăm chuyện Tôn Quốc Kỳ trở về thành phố, cùng với chuyện Tang Bảo đang yêu thầm một nam thanh niên. Ba cái đầu nhỏ chụm sát vào nhau, giúp Hương Chi thu hoạch được biết bao nhiêu là tin đồn bát quái.
Lúc sau, Vương Lệ cũng gia nhập hội buôn chuyện. Cô nàng là một người rất được lòng người khác, không hề tính toán chi li như Trâu Ổ, thế nên cả nhóm rất nhanh đã trò chuyện đến khí thế ngất trời. Trâu Ổ ngồi ở bàn bên cạnh chẳng chen nổi vào nửa lời, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn. Đến cả dũng khí cầm ly sang kính rượu Cố Văn Sơn, cô ta cũng chẳng có.
Ngô đại ca ra ngoài làm việc, lúc trở về ngồi vào bàn ăn liền bị mọi người lôi kéo uống rượu. Được ngồi chung bàn với Cố đoàn trưởng đại danh đỉnh đỉnh làm anh ấy có chút ngại ngùng, nhưng hai ly rượu vào bụng là bắt đầu mở máy hát, nói không biết bao nhiêu là chuyện. Cố Văn Sơn lấy trà thay rượu kính anh ấy, cũng coi như là để cảm tạ anh ấy đã từng chiếu cố Hương Chi.
Ngô đại ca vui tươi hớn hở nhìn hai vợ chồng, cảm thấy bản thân mình ít nhiều cũng tính là nửa ông mai, càng nhìn càng thấy hai người xứng đôi vừa lứa: “Từ xưa anh hùng đã xứng với mỹ nhân rồi! Cố đoàn trưởng, bao giờ hai người sinh một đứa bé bụ bẫm đây? Chắc chắn sẽ là một cặp kim đồng ngọc nữ cho mà xem.”
Cố Văn Sơn mỉm cười nhìn về phía Hương Chi: “Phải xem ý của cô ấy đã, nhà chúng tôi là do cô ấy làm chủ.”
Hương Chi nghe vậy liền ưỡn n.g.ự.c, cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt. Chuyến về thăm này Cố Văn Sơn biểu hiện thật sự quá tốt, giúp cô giữ đủ thể diện trước mặt bạn bè tốt. Trong lòng cô thầm khen ngợi anh một tiếng.
Cơm nước xong xuôi, Hương Chi lại gọi điện thoại đến Trường Tiểu học Tâm Liên Tâm để báo bình an cho Vưu Tú. Biết Hương Chi không sao, Vưu Tú ban đầu thì khóc lóc, sau đó lại mắng mỏ một trận, cuối cùng mới mặt dày nhờ Hương Chi mang chút thịt khô về cho mình. Hương Chi cười đến mức không thở nổi, cô biết ngay là cô nàng sẽ như vậy mà.
Một bữa cơm vô cùng náo nhiệt cứ thế trôi qua, thậm chí còn rộn ràng hơn cả lúc đón năm mới. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hương Chi cười nhiều đến mức tê rần cả lên. Hơn chín giờ tối, hai vợ chồng mới trở lại nhà cũ họ Cố để nghỉ ngơi.
Đánh răng rửa mặt xong, Hương Chi gối đầu lên cánh tay Cố Văn Sơn, ngắm nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ. Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, cô cảm giác mọi thứ xung quanh đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Cũng may là những người bạn tốt vẫn không hề thay đổi. Khóe môi cô vương nụ cười, dưới ánh trăng m.ô.n.g lung, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy có người đang nhéo má mình. Mơ mơ màng màng mở mắt ra, cô nhìn thấy góc nghiêng của Cố Văn Sơn đang đầy vẻ quan tâm nhìn mình: “Em tỉnh rồi à?”
Hương Chi kéo cánh tay anh ôm vào trong n.g.ự.c, giọng ngái ngủ lầm bầm: “Buồn ngủ c.h.ế.t đi được, mau ngủ đi anh.”
Một tiếng đồng hồ trôi qua, cô lại bị Cố Văn Sơn nhéo tỉnh: “Anh làm gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không có gì.” Cố Văn Sơn đáp. Anh thật sự sợ cô lại ngủ một giấc không tỉnh lại nữa, nên trằn trọc thế nào cũng không sao ngủ yên được.
Hương Chi dứt khoát rúc hẳn vào trong n.g.ự.c Cố Văn Sơn, đôi tay ôm c.h.ặ.t lấy eo anh, chân gác vào giữa hai chân anh để anh vững vàng ôm trọn lấy mình, lẩm bẩm nói: “Ngủ đi, ngủ đi mà, em thề ngày mai chắc chắn em sẽ dậy được.”
Nga
Chiếc quạt điện bên giường quay qua quay lại, phát ra tiếng kêu ong ong đều đặn. Tiếng ếch nhái dưới vùng đất trũng kêu vang từng hồi, Thôn Yên Hà chìm sâu vào giấc ngủ say. Cố Văn Sơn ngơ ngẩn nhìn chằm chằm khuôn mặt say ngủ của vợ một hồi lâu, lắng nghe nhịp thở đều đặn nhẹ nhàng của cô, cuối cùng vì quá mỏi mệt, anh mới chịu nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau.
Việc đầu tiên Cố Văn Sơn làm khi tỉnh dậy là xem Hương Chi có tỉnh lại hay không. Hương Chi đang ngủ say sưa trời đất tối tăm lại một lần nữa bị Cố Văn Sơn lay tỉnh. Cô không tình nguyện ngồi dậy trên giường, đầu tóc rối bù, ngáp ngắn ngáp dài: “Chào buổi sáng.”
Cố Văn Sơn nhìn dáng vẻ lười biếng của cô vợ nhỏ mà trong lòng dâng lên niềm yêu thương vô hạn. Anh đã mặc quân trang chỉnh tề, dáng người thẳng tắp, tay cầm mũ quân đội bước tới hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Chào buổi sáng, hoan nghênh em tỉnh lại.”
Phải đến khi tận mắt nhìn thấy Hương Chi tỉnh dậy lần nữa, Cố Văn Sơn mới thực sự tin tưởng rằng cô đã "bệnh nặng mới khỏi".
Hôm nay phải vội vã trở về, Hương Chi đành cáo biệt đám bạn tốt đang rơm rớm nước mắt, xách theo túi thịt khô ngồi lên xe jeep.
“Để hôm nào về, chúng ta dựng một cái giàn trong sân cho lọt ánh nắng mặt trời. Lúc nào rảnh rỗi, em cứ ra đó phơi nắng một chút.” Cố Văn Sơn ngồi ở băng ghế sau, ôm Hương Chi vào lòng dặn dò.
Hương Chi cảnh giác híp mắt lại, đưa tay chọc chọc vào sống mũi cao thẳng của Cố Văn Sơn, hừ giọng: “Cố đoàn trưởng đây là vết sẹo lành xong đã quên mất đau rồi sao?”
Cố Văn Sơn đã sớm hỏi qua Dã Sơn Anh rồi. Anh bắt lấy bàn tay nhỏ bé không an phận của cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau, ôn tồn nói: “Anh hỏi rồi, mẹ em nói làm như vậy ngược lại sẽ giúp ích cho việc tu luyện. Một tuần phơi nắng ba đến bốn lần, có thể tiêu hóa được phần lớn...”
Hương Chi vội vàng đưa tay bịt miệng anh lại, liếc mắt nhìn Tiểu Quách đang lái xe phía trước, bĩu môi lầm bầm: “Về nhà rồi nói sau, em không muốn nhắc lại chuyện này nữa đâu.”
Cô vợ nhỏ đã muốn bịt miệng, Cố Văn Sơn đành chiều ý, suốt dọc đường đi thật sự không nhắc lại chuyện này nữa.
Chiếc xe jeep tiến vào trong đại viện, chạy thẳng hướng về khu gia thuộc. Vừa đến bốt canh gác, họ đã nhìn thấy Vưu Tú mồ hôi nhễ nhại đứng dưới gốc cây, đang kiễng chân ngóng nhìn về phía con đường.