Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 192: Cố Văn Sơn "múa Dao" Và Chiếc Bánh Trung Thu An Ủi



 

Cố Siêu Nam nhìn thấy sắc mặt xanh mét của Tống Hồng Tinh, giờ phút này cô cũng không cảm nhận được cảm xúc của hắn, ngược lại còn phải cố nén cười.

 

Trước kia Tống Hồng Tinh bề ngoài là một người đàn ông tốt, nhưng sau lưng tâm địa rất hẹp hòi. Thường xuyên sẽ âm thầm sinh khí, hắn giận dỗi kiểu gì cũng sẽ để Cố Siêu Nam phát hiện ra, vì thế Cố Siêu Nam lại vì hắn khó chịu mà khó chịu theo, còn đắc tội không ít bạn bè.

 

Hiện tại sao lại không được nữa rồi?

 

Cố Siêu Nam nhìn về phía Hương Chi, cô dường như càng nguyện ý tin tưởng tấm lòng son sắt của em dâu hơn.

 

Tống Hồng Tinh dứt khoát ôm cái ly sứ trắng không nói gì, quay đầu lại tìm cơ hội nói chuyện riêng với Cố Siêu Nam sau vậy.

 

Hiện giờ người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu a.

 

Hắn nhìn về phía Hương Chi, một cái túi da tuy rằng xinh đẹp nhưng không hề có nội hàm, phỏng chừng cũng chẳng có gu thẩm mỹ gì. Nhìn cái khăn trùm đầu hình tam giác màu hồng phấn trên đầu cô là biết.

 

Cố Siêu Nam phát hiện đôi mắt Tống Hồng Tinh cứ nhìn chằm chằm vào đầu dưa của Hương Chi, bèn đứng dậy chắn trước mặt hắn, đoạt lấy cái ly: “Để em thêm chút nước ấm cho anh.”

 

Tống Hồng Tinh vừa mới tự mình rót nước, phích nước nóng ngay ở chân. Lúc này thụ sủng nhược kinh nói: “Cảm ơn vợ, anh còn tưởng em ngoại trừ đ.á.n.h người thì sẽ không biết hầu hạ người khác chứ.”

 

Hương Chi lại há miệng, mí mắt Tống Hồng Tinh giật liên hồi, Hương Chi chậm rì rì nói: “Đầu tiên, đối tượng phải là người đã.”

 

Cố Siêu Nam nén cười, tay run lên suýt nữa thì bị nước nóng làm bỏng, đặt mạnh cái ly sứ trắng xuống, nước bên trong không cẩn thận b.ắ.n lên tay Tống Hồng Tinh.

 

Tống Hồng Tinh lập tức bùng nổ, quát lớn: “Cô gãy chân rồi nên mắt cũng mù luôn sao!?”

 

Cố Văn Sơn là người đầu tiên từ phòng bếp lao ra, trong tay còn cầm con d.a.o gọt hoa quả.

 

Hương Chi cũng đứng bật dậy, kéo tay Cố Siêu Nam ra sau lưng, đối mặt với Tống Hồng Tinh nói: “Đây là nhà tôi, đừng có mà hô to gọi nhỏ!”

 

Tống Hồng Tinh chỉ vào Hương Chi nói: “Tôi hô to gọi nhỏ không được, còn cô âm dương quái khí thì được chắc? Cô tưởng gả vào nhà họ Cố là leo lên cành cao sao? Từ giây phút đầu tiên tôi bước vào cửa cô đã nhắm vào tôi rồi.”

 

Cố Văn Sơn đứng một bên nhàn nhạt nói: “Cô ấy là con gái duy nhất của ông cụ Chu, anh cảm thấy là tôi leo lên cô ấy, hay là cô ấy leo lên tôi?”

 

Tống Hồng Tinh lúc đầu không phản ứng kịp, cười lạnh: “Ông cụ Chu? Bây giờ ai cũng có thể... đều có thể... Cô ta là con gái duy nhất của vị kia sao? Con ruột?”

 

Cố Siêu Nam thấy hắn thất kinh, không khỏi cảm thấy thất vọng, còn tưởng rằng hắn cũng là người không sợ quyền thế. Cô gả cho hắn, cũng là vì hắn luôn mồm nói không sợ thế lực nhà họ Cố, nguyện ý dựa vào tài học của chính mình để leo lên, cho cô cuộc sống tốt hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Siêu Nam không cần người khác hứa hẹn cho cô điều gì, nhưng vẫn bị sự “chân thành” của hắn cảm động.

 

Nhưng lần này Cố Siêu Nam có chút thất vọng, bình tĩnh nói: “Anh có điều không biết, tên đầy đủ của em ấy là ‘Chu Hương Chi’. Ông cụ Chu tìm được con gái thành công, còn đăng thông báo trên báo chí cả nước, em nhớ là anh còn đưa cho em xem mà.”

 

Hồi tưởng lại những lời Tống Hồng Tinh nói lúc ấy, ngoại trừ ngoài miệng chúc mừng gia đình ông cụ Chu đoàn tụ, dường như còn có thêm vài phần ghen ghét không thể giải thích được. Lúc ấy hắn còn nói một câu “đùa”: “Nếu là vứt con trai, tôi liền đi nhận cha.”

 

Tống Hồng Tinh vừa muốn trở mặt, bị dư uy của Chu tiên sinh trấn áp, tức khắc im thin thít: “Đồng chí Chu, em dâu, anh có thể cùng em trở thành người một nhà thật là vinh hạnh a.”

 

Hương Chi cười lạnh nói: “Phải để mọi người đều cảm thấy vinh hạnh mới là cả nhà cùng vui.”

 

Tống Hồng Tinh lần này chẳng những không dám cãi lại, ngay cả mặt cũng không dám đen. Hắn ngượng ngùng cười, xấu hổ cầm lấy ly sứ trắng uống một ngụm nước.

 

Cố Văn Sơn càng không để hắn dễ chịu, cổ tay xoay con d.a.o gọt hoa quả loang loáng ánh bạc, hoa cả mắt, cứ như vậy mà còn có thể phân tâm gây sự: “Tôi nghe bạn bè ở Kinh Thị nói, anh đi khắp nơi rêu rao chị tôi bạo hành gia đình anh, có chuyện này không?”

 

Khẩu khí của anh lạnh nhạt, không giống như là dò hỏi mà càng giống như là thẩm vấn.

 

Tống Hồng Tinh co rụt vai lại, ấp úng.

 

Cố Siêu Nam trừng mắt nhìn Tống Hồng Tinh: “Anh còn nói như vậy sao? Em đã giải thích rất nhiều lần là tự anh uống say rồi ngã, chẳng liên quan gì đến em cả. Em đã nói với anh rồi, nếu anh còn như vậy em sẽ ly hôn với anh.”

 

Lời này làm Tống Hồng Tinh sợ hãi, hắn lập tức làm ra tư thái phục thấp làm nhỏ nói: “Anh sai rồi, là anh hồ ngôn loạn ngữ. Anh cũng chỉ là nói đùa thôi, ai biết người khác lại tưởng thật chứ. Hay là hai chúng ta ra ngoài nói chuyện cho rõ ràng, anh có phòng ở nhà khách, ở đây em dâu đang mang thai, cứ tức giận mãi cũng không tốt.”

 

Cố Siêu Nam bình tĩnh lại, cảm thấy lời này của Tống Hồng Tinh ít nhiều cũng có chút đạo lý, cô quay đầu nhìn về phía Hương Chi, lại thấy trong mắt em dâu ngập nước mắt lưng tròng: “Đã nói tối nay ngủ cùng nhau mà.”

 

Cố Siêu Nam lập tức nhìn về phía Tống Hồng Tinh từ chối: “Ngày mai hãy nói, hôm nay muộn quá rồi, sáng mai ăn cơm xong em sẽ qua tìm anh.”

Nga

 

Tống Hồng Tinh không nói được cũng không nói không được, lẳng lặng đứng lên đi về phía tủ giày: “Anh về nhà khách đây.”

 

Cố Siêu Nam do dự nhìn hắn, mỗi lần hắn làm ra tư thái cô đơn này, cô luôn muốn ôm lấy hắn để an ủi.

 

“Chị tốt ơi, em một mình ăn không hết một cái bánh trung thu, hai chúng ta chia nhau được không?”

 

Hương Chi kéo tay Cố Siêu Nam lắc lắc, làm cô quay về phía mình, nhỏ giọng nói: “Em thích ăn nhân thập cẩm thêm mứt sợi xanh đỏ, còn chị?”

 

Cố Siêu Nam buột miệng thốt ra: “Khẩu vị của em cũng khác người quá đi? Chị thích ăn nhiều loại, nhưng chỉ riêng vị này là không thích.”