Hương Chi kéo cô ấy đến bên bàn trà: “Tớ còn có vị trứng muối và vị táo đỏ thịt băm đây, chúng ta ăn cái nào?”
Cố Siêu Nam đáp: “Trứng muối đi?” Vừa nói cô vừa liếc ra cửa, Tống Hồng Tinh đã đóng cửa rời đi.
Cố Siêu Nam ăn một miếng bánh trung thu, cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
Cô biết Hương Chi không nỡ để mình đi, do dự mãi cuối cùng vẫn mở lời: “Tớ không giải quyết tốt chuyện nhà mình, ngày mai tớ vẫn nên về cùng anh ta, để tránh lúc cậu mang thai, anh ta lại đến nhà làm ầm ĩ.”
Hương Chi không vui nói: “Anh ta nói chuyện luôn thích trốn tránh trách nhiệm, tớ thấy anh ta cũng chẳng yêu cậu nhiều đâu. Cậu biết đấy, tình yêu phải nồng cháy, phải trân trọng.”
Cố Siêu Nam cười nhẹ, lắc đầu: “Vợ chồng già rồi thì làm gì có nhiều quy tắc như vậy.”
Lần này Hương Chi không giữ cô lại nữa: “Thôi được rồi.”
Cố Văn Sơn đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, ngạc nhiên liếc nhìn: “Lần này đã nỡ để chị ấy đi rồi à?”
Hương Chi ngả đầu lên vai anh: “Không nỡ cũng phải nỡ thôi, đành phải để chị ấy đi mà.”
Cố Siêu Nam khẽ cười: “Đợi khi nào nghỉ, tớ lại đến thăm cậu.”
Tâm trạng Hương Chi khá hơn một chút: “Chúng ta hẹn vậy nhé.”
Buổi tối, Cố Văn Sơn vẫn ngủ một mình trên chiếc giường trống trải trong phòng khách, lắng nghe tiếng trò chuyện thì thầm từ phòng ngủ chính vọng ra, cứ như thể anh mới là khách đến chơi nhà.
Anh tưởng hai người họ sẽ quyến luyến trò chuyện đến khuya, ai ngờ chỉ mười mấy phút sau, cô vợ nhỏ mặc váy ngủ đã chạy tới gọi: “Sao anh ngủ thật thế! Làm em cũng không ngủ được.”
Cố Văn Sơn chống tay, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh: “Mau lại đây, anh cũng không ngủ được, để anh ôm em một cái.”
Hương Chi không những không lên giường mà còn thì thầm: “Em chuốc cho chị anh ngủ rồi, anh mau đi ra ngoài với em tìm Tống Hồng Tinh, em muốn đập c.h.ế.t hắn.”
Dù không đập c.h.ế.t được thì cũng phải khiến hắn ngày mai không lên nổi tàu hỏa.
Cố Văn Sơn: “...” Hóa ra là đang chờ ở đây.
Anh dở khóc dở cười nói: “Em còn học được cả chiêu rút củi dưới đáy nồi à?”
Hương Chi chạy tới hôn Cố Văn Sơn một cái: “Giúp em đi, em không muốn chị của anh lại rơi vào vũng bùn đó nữa.”
Cố Văn Sơn hỏi: “Vũng bùn? Em cảm thấy Tống Hồng Tinh không xứng với chị ấy hay sẽ làm hại chị ấy?”
Hương Chi nhớ lại rồi nói: “Khí tức trên người hai người họ tương khắc, em không cảm thấy chị ấy sẽ thích bản chất của hắn, có lẽ mọi thứ trước đây đều là do hắn ngụy tạo.”
Nói rồi cô lại lén lút nhìn về phía phòng khách, Cố Siêu Nam vẫn đang ngủ say dưới tác dụng linh lực của cô. Hương Chi sốt ruột giục: “Cố Văn Sơn, rốt cuộc anh có giúp không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Văn Sơn đứng dậy mặc quần áo, nhanh nhẹn đi ra ban công xách túi đựng gạo lên: “Đi.”
Hương Chi vui mừng khôn xiết, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ phấn khích, ửng đỏ lên.
Cô còn định sang nhà bên cạnh tìm Thẩm Hạ Hà, nhưng Cố Văn Sơn thấy đèn nhà họ đã tắt hết, chỉ còn chiếc đèn bàn trong phòng khách là hơi sáng, bèn vội kéo Hương Chi lại: “Một mình anh là đủ rồi.”
Hương Chi nghĩ lại cũng phải, Cố Văn Sơn là người lợi hại nhất thiên hạ mà.
Tống Hồng Tinh rời đi chưa đầy nửa tiếng, họ đến nhà khách hỏi thăm trước, nhân viên tiếp tân nói Tống Hồng Tinh chưa về.
Hương Chi ngửi ngửi trong không khí, quay đầu hỏi nhân viên phục vụ: “Các cô không có điện thoại sao?”
Nhân viên phục vụ đáp: “Dây điện thoại bị chuột c.ắ.n rồi. À đúng rồi, đồng chí Tống Hồng Tinh cũng hỏi như vậy, anh ấy đến bưu điện gọi điện thoại rồi. Hai mươi phút nữa bưu điện sẽ đóng cửa, hai người muốn đi thì đi nhanh lên.”
“Cảm ơn cô.” Hương Chi không nói hai lời, kéo Cố Văn Sơn đi về phía bưu điện.
Nga
Bưu điện chỉ cách nhà khách chừng năm phút đi bộ, Hương Chi đi trước, Cố Văn Sơn xách bao tải theo sau.
Đến gần tòa nhà bưu điện, Hương Chi đột nhiên ngồi thụp xuống, chỉ vào cửa sổ rồi bịt miệng lại.
Cố Văn Sơn cũng nghe thấy tiếng Tống Hồng Tinh gọi điện thoại bên trong, anh ngồi xuống lắng nghe, nhưng không nghe rõ lắm.
Hương Chi là tiểu yêu tinh lớn lên trong núi, tai thính mắt tinh, nghe rõ mồn một.
“Anh biết là sắp công bố người được chọn làm trưởng khoa nội rồi, anh cũng sợ cô ta làm lỡ việc của anh nên mới cố tình đến đón...”
“Ai ngờ lại lòi ra một kẻ ngáng đường, nói cái gì mà không cho cô ta về với anh. Em nói xem, nếu cô ta về với anh như trước đây, đến nhà Viện trưởng Tôn làm khách, tùy tiện mang chút quà, người ta đều sẽ nể mặt cô ta mà giữ lại suất đó cho anh.”
“Ngày mai anh lại dỗ dành cô ta, kia là hạn ch.ót rồi! Anh sắp sốt ruột c.h.ế.t đi được. Anh cứ nghĩ anh đến là cô ta sẽ về theo, ai ngờ cô ta cứng như đá, đâu có được tri kỷ hiểu chuyện như em. Cái con đàn bà c.h.ế.t tiệt, tức c.h.ế.t anh mất.”
“Được rồi, được rồi, đừng quấy nữa, đợi lần sau anh lại đưa em đi miền Nam chơi. Thiệt thòi cho em rồi.”...
Hương Chi kéo Cố Văn Sơn đi một đoạn xa, Cố Văn Sơn thấy cô lảo đảo, vội đỡ lấy: “Tống Hồng Tinh rốt cuộc đã nói gì mà khiến em tức giận đến vậy?”
Cố Văn Sơn nâng cằm cô lên, kinh ngạc khi thấy răng nanh của cô lộ ra. Đây là lần đầu tiên anh thấy kể từ khi họ kết hôn.
Hương Chi càng nghĩ càng thấy bất bình thay cho Cố Siêu Nam, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má, khiến Cố Văn Sơn đau lòng không thôi. Bất chấp có thể có người đi dạo nhìn thấy, anh ôm c.h.ặ.t cô vợ nhỏ vào lòng an ủi.
Đôi mắt Hương Chi lóe lên ánh sáng xanh biếc, cô hung dữ nói: “Em muốn hắn c.h.ế.t!”
“Ngoan, nghe anh nói.” Cố Văn Sơn vỗ nhẹ lên gương mặt nhỏ của cô: “Mau bình tĩnh lại, có chuyện gì chúng ta cùng bàn bạc. Đừng xúc động làm người khác bị thương, không tốt cho em và con đâu.”