"Thảo nào cô ấy lại chạy về phía nhà cũ họ Cố, Giáo sư Tần là mẹ chồng tương lai của người ta mà!"
Mọi người mồm năm miệng mười bàn tán, từng lời như đ.â.m chọc khiến sắc mặt Lục Kiến Bình tái mét. Hắn nghiến răng, trong đầu suy nghĩ bay nhanh xem tiếp theo nên làm cái gì bây giờ.
Vưu Tú gắt gao nhéo cánh tay Hương Chi, nhỏ giọng thì thầm: "Cậu thu phục mẹ của Cố Đoàn trưởng từ lúc nào thế! Cậu cũng quá đỉnh rồi!"
Lục Kiến Bình ngàn tính vạn tính cũng không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài dự đoán thế này, trong lúc nhất thời hắn hoàn toàn không nghĩ ra được biện pháp nào tốt hơn.
Ngô đại ca đi cùng đến đây liền đứng trong đám người lên tiếng chất vấn: "Lục cán bộ, không phải anh nói anh và đồng chí Tào đã đính hôn sao? Thế nào mà bây giờ cả đồng chí Tào và Giáo sư Tần đều nói không có quan hệ gì với anh vậy?"
Lời này của Ngô đại ca hiển nhiên là đang thiên vị "Tào Hương Cầm". Trên đường tới đây, Vưu Tú đi phía sau đã kể rõ ngọn ngành sự tình cho anh ấy nghe. Ngô đại ca vô cùng kinh hãi, đồng thời cũng cực kỳ phẫn nộ trước bản tính cầm thú của Lục Kiến Bình. Đường đường là cán bộ trẻ tuổi của Cục Thanh niên trí thức thành phố, vậy mà lại có thể làm ra cái trò nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của đê tiện như thế.
Lục Kiến Bình có dám đấu với ai đi chăng nữa thì cũng tuyệt đối không dám đối đầu với Tần Chi Tâm. Nhà họ Cố là gia đình quân nhân, hậu duệ của công thần khai quốc. Nhà họ Tần ở Kinh Thị lại là dòng dõi thư hương có uy tín danh dự, bản thân Tần Chi Tâm còn là giáo sư được quốc gia mời từ Liên Xô về. Bất luận là gia thế bên nào, cũng không phải là thứ mà một tên tiểu t.ử xuất thân từ chốn hương dã như hắn có thể đắc tội nổi.
Nếu Tần Chi Tâm đã mở miệng, vậy chuyện này khẳng định là thật. Hắn nghiến răng, âm hiểm hỏi: "Cô thông đồng với Cố Đoàn trưởng từ lúc nào?"
Tần Chi Tâm lạnh mặt quát: "Khống chế tốt cảm xúc của anh đi, Lục cán bộ. Nếu anh còn tiếp tục lì lợm la l.i.ế.m, tôi sẽ lấy tội danh ý đồ phá hoại quân hôn để phản ánh với lãnh đạo cấp trên của anh! Đến lúc đó, mất công tác chỉ là chuyện nhỏ thôi!"
Câu nói tiếp theo cho dù Tần Chi Tâm chưa nói thẳng ra, Lục Kiến Bình cũng tự hiểu rõ, nếu tội danh "phá hoại quân hôn" được thành lập, hắn chắc chắn sẽ phải ngồi tù mọt gông.
Nhớ lại cảm giác uy áp tỏa ra quanh người Cố Đoàn trưởng, Lục Kiến Bình thậm chí còn cảm thấy sẽ có hậu quả nghiêm trọng hơn cả việc ngồi tù đang chờ đợi mình.
"Lục cán bộ, xin anh đừng có mưu đồ gây rối với tôi nữa." Hương Chi thong thả đợi sự việc lên men đến mức độ vừa phải, cuối cùng mới mở miệng nói chuyện với Lục Kiến Bình, nhưng nội dung lời nói lại là thứ hắn không muốn nghe nhất: "Tình cảm giữa tôi và Cố Văn Sơn rất tốt, rất rất tốt, tôi sẽ không bao giờ vì anh mà rời xa anh ấy đâu."
"Cô... cô... cô! Được lắm, được lắm!"
Lục Kiến Bình sụp đổ đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Hắn vò đầu bứt tai, ngồi xổm xuống mặt đất thở hồng hộc. Ngô đại ca có ý tốt muốn đỡ hắn dậy, lại bị hắn hất mạnh tay ra.
Phản ứng giống hệt hắn lúc này còn có Bí thư Trâu. Trâu Ổ ngượng ngùng xoa xoa tay, sắc mặt trắng bệch, xấu hổ nói lấp l.i.ế.m: "Ây da, thảo nào tôi cứ thấy hai bác cháu thân thiết như vậy, hóa ra là sắp thành người một nhà rồi. Chuyện lớn thế này sao không nói với tôi một tiếng?"
"Sao tự dưng lại quay sang trách móc thế?" Hương Chi lẩm bẩm: "Chuyện hôn sự của chúng tôi có liên quan gì đến bà sao?"
Trâu Ổ bị nghẹn họng, trong đám đông không biết ai đã bật cười ha hả. Vưu Tú đứng bên cạnh Hương Chi cũng nở nụ cười châm chọc: "Không biết còn tưởng Bí thư Trâu là mẹ ruột của Lục cán bộ, đang gấp gáp không chờ nổi muốn làm mẹ chồng của đồng chí Tào đấy chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nga
Trâu Ổ vội vàng xua tay chối bay chối biến: "Làm gì có chuyện đó, tôi và Lục cán bộ chẳng có quan hệ gì sất."
Hương Chi vặn lại: "Vậy tại sao bà cứ ra sức xen vào thế?"
Lời này vừa nói ra, những người có mặt ở đây đều hiểu rõ trong lòng. Còn không phải là vì tham cái bánh vẽ to đùng mà Lục cán bộ đã hứa hẹn sao.
Trâu Ổ không còn lời nào để nói, dứt khoát nặn ra một nụ cười giả lả đứng sang một bên, sắc mặt lúc xanh lúc tím. Bà ta hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được, trong một khoảng thời gian rất dài sắp tới, chủ đề tiêu khiển lúc trà dư t.ửu hậu của người trong thôn chắc chắn sẽ là bà ta.
"Ơ kìa, sao nói đi là đi luôn vậy? Cũng không thèm xin lỗi một tiếng à?" Vưu Tú nhón chân nhìn về phía sau đám đông.
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, Lục Kiến Bình đã bị người ta xốc nách kéo về phía quốc lộ bên kia. Hai chân hắn mềm nhũn lảo đảo, phảng phất như vừa phải chịu một đả kích tày trời.
Cũng phải thôi, vưu vật khiến hắn say mê điên đảo rõ ràng sắp nắm được trong tay, thế mà lại bay mất ngay trước mắt. Đã thế còn bay lên tận cành cao mà cả đời này hắn cũng không thể nào với tới được. Hơn nữa, đối phương lại dùng chính công việc mà hắn luôn lấy làm tự hào ra để uy h.i.ế.p, hắn không rời đi không được. Nếu không có công việc này, hắn có thể nói là chẳng còn cái thá gì cả.
Nhưng Tần Chi Tâm vẫn không yên tâm. Bà nhìn người rất chuẩn, loại người như Lục Kiến Bình chính là điển hình của kẻ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Hương Chi cuối cùng cũng vứt bỏ được cái rắc rối lớn này. Cô nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng Lục Kiến Bình đang rời đi, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy hắn ngoái đầu lại, dùng ánh mắt âm trầm liếc nhìn cô một cái, sau đó mới quay đầu đi thẳng.
Đánh chủ ý lên người cô còn chưa đủ sao? Hương Chi âm thầm nghiến răng, tính toán trong lòng, nếu thật sự không được thì một không làm, hai là làm cho trót, bắt luôn hắn ném vào Hoa Cốc để ủ phân!
Tần Chi Tâm cũng nhìn thấy cảnh tượng này, bà dứt khoát quay sang nói với Trâu Ổ: "Bí thư Trâu, tình hình nhà tôi bà cũng hiểu rồi đấy, hôm nay phiền bà giúp tôi khai hai tờ giấy giới thiệu."
Lỗ tai Hương Chi tức khắc dựng đứng lên. Trước đó cô muốn xin giấy giới thiệu, Bí thư Trâu có chịu cho đâu.
Trâu Ổ miễn cưỡng cười hỏi: "Giáo sư Tần, ngài đây là muốn đi đâu vậy?"
Tần Chi Tâm bước tới, ôm lấy vai Hương Chi nói: "Con bé hai ngày nay đã phải chịu kinh hãi rồi, tôi muốn đưa con bé đến bộ đội gặp con trai tôi một chuyến."
Trâu Ổ vội vàng gật đầu lia lịa: "Được, đương nhiên là không thành vấn đề rồi, tôi sẽ đi khai giấy giới thiệu cho hai người ngay đây."
Chờ bà ta rời đi, đám đông hóng hớt cũng giải tán gần hết. Chuyện này qua không bao lâu nữa, chắc chắn toàn đại đội đều sẽ biết Hương Chi chính là con dâu tương lai của nhà Cố Đoàn trưởng.