Hương Chi rối rít cảm ơn Vưu Tú cùng anh Ngô, lưu luyến chia tay bọn họ xong liền bị Tần Chi Tâm gọi vào nhà cũ nói chuyện.
"Không phải dì muốn đuổi con đi, nhưng dì cứ có cảm giác tên kia sẽ không chịu để yên đâu. Chúng ta tránh đêm dài lắm mộng, dì sẽ đích thân đưa con đến đơn vị!"
Tần Chi Tâm tính toán rất chu đáo. Hương Chi tuổi còn nhỏ, da mặt lại mỏng, bà đi cùng để gặp cái thằng con trời đ.á.n.h Cố Văn Sơn kia. Có chuyện gì bà còn có thể chống lưng cho Hương Chi, tránh để thằng nhãi đó bắt nạt người ta xong lại không chịu nhận nợ.
Dù biết con trai mình không phải loại người vô trách nhiệm, nhưng chuyện đã đến nước này, bà không thể khoanh tay đứng nhìn.
Hương Chi đương nhiên là đồng ý cả hai tay hai chân, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn ửng hồng, trông hệt như một con b.úp bê sứ đáng yêu. Trên người cô vô thức tỏa ra mùi hương chi thoang thoảng, dần dần bao phủ lấy bầu không khí trong sân.
Tần Chi Tâm ngửi thấy mùi hoa sơn chi thơm ngọt, thở hắt ra một hơi trọc khí, nỗi bực dọc tích tụ trong n.g.ự.c như đám mây đen cũng theo đó mà tan biến. Bà cảm thấy tinh thần sảng khoái, tâm trạng tốt hiếm thấy kể từ khi bước vào tuổi trung niên.
Dì Đỗ cũng cảm thấy như vậy, bà vuốt n.g.ự.c hít sâu một hơi mùi hương dễ chịu, lẩm bẩm: "Đầu đông rồi mà vẫn còn có hoa sơn chi nở sao?"
Hương Chi nhân cơ hội hỏi: "Dì có thích ngửi không ạ?"
Nga
Tần Chi Tâm thẳng thắn đáp: "Dì thích mùi hương nồng nàn của nó, giống hệt như miền Bắc vậy. Gió lạnh thấu xương, tuyết rơi như lông ngỗng, tính tình oanh oanh liệt liệt, chúng đều mang một tấm lòng thuần thiện mãnh liệt."
"Hoa sơn chi còn tượng trưng cho điềm lành đấy ạ, đặc biệt là Pháp Liên sơn chi, lợi hại lắm đó."
Hương Chi nói xong liền cười tinh nghịch. Nếu có thể nhìn thấy nguyên hình của cô lúc này, chắc chắn sẽ thấy cành lá đang giãn ra, còn rung rinh khoe khoang đầy đắc ý.
"Pháp Liên? Không ngờ còn có loại sơn chi như vậy, nghe tên đã biết là trân phẩm rồi." Tần Chi Tâm khẽ gật đầu, ghi nhớ cái tên này.
Thư ký Trâu làm giấy giới thiệu rất nhanh, tươi cười hớn hở đưa tới. Tần Chi Tâm không thích vẻ giả tạo của cô ta, chỉ ứng phó vài câu rồi tiễn khách.
Hương Chi cầm tờ giấy giới thiệu lên xem, Tần Chi Tâm bất lực lắc đầu, giúp cô xoay ngược tờ giấy lại cho đúng chiều. Hương Chi chẳng đợi người khác cười, tự mình đã khúc khích cười trước: "Nhiều chữ như con nòng nọc thế này làm con hoa cả mắt, con thật sự không phân biệt được đâu ạ."
Thời buổi này thế cục không tốt, không có văn hóa đôi khi lại an toàn hơn người có học. Tần Chi Tâm không khuyên cô đi học, chỉ đứng bên cạnh mỉm cười.
"Dù sao con còn trẻ, từ từ học là được." Dì Đỗ cũng cười theo, xem ra chuyện họ Lục kia nói cô viết thư tình cho hắn quả nhiên là bịa đặt trắng trợn.
"Chị Đỗ, chị vào nhà giúp con bé thu dọn ít hành lý. Sáng mai chúng tôi sẽ xuất phát. Hương Chi, con cùng dì ấy vào chọn mấy bộ quần áo trang nhã mang theo, áo bông dì còn một cái mới, con mang thêm một bộ nữa."
Tần Chi Tâm lo lắng đi lệch đường với Cố Văn Sơn, bèn đi một chuyến đến đại đội để liên lạc với đơn vị bộ đội.
Lần này người nghe điện thoại là Thạch Chí Binh, cũng giống như Tiểu Quách, anh ta kinh ngạc đến mức không khép được miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh ta cúp điện thoại, lập tức chạy tới hiện trường di dời dân. Cố Văn Sơn đang làm tổng chỉ huy ở đây, Thạch Chí Binh ngồi trong lều đợi mãi mới thấy anh phong trần mệt mỏi trở về.
"Hỏng rồi hỏng rồi, mẹ cậu tới thật đấy!" Thạch Chí Binh lượn lờ bên cạnh Cố Văn Sơn, sốt ruột nói: "Cậu mau gọi điện thoại cho bà ấy đi."
Cố Văn Sơn tháo mũ quân trang đưa cho Tiểu Quách, uống một ngụm nước ấm: "Sao lại là tới thật? Không phải bảo tôi qua đón người sao?"
Thạch Chí Binh tự nhiên biết trong đại viện tin đồn đã lan truyền đến mức nào, thấy Cố Văn Sơn vẫn giữ cái vẻ bình chân như vại, anh ta cười lạnh: "Mẹ cậu muốn đích thân đưa người tới tận nơi."
Tay cầm ca tráng men của Cố Văn Sơn khựng lại. Không ngờ Tần Chi Tâm lại hành động sấm rền gió cuốn như vậy. Trực giác mách bảo anh bên trong có chuyện, chỉ cần gặp mặt anh nhất định sẽ làm rõ mọi thứ.
"Biết rồi."
"Biết rồi?" Thạch Chí Binh ngồi xuống ghế hành quân, lều bạt bị gió bấc thổi phần phật. Anh ta không nhịn được nói: "Được rồi, vậy chúc cậu sớm sinh quý t.ử."
"Bớt nói nhảm đi." Cố Văn Sơn nghe ra ý trêu chọc của anh ta, cười khẽ: "Bên ngoài xe áp tải vật tư sắp tới, cậu đi hay tôi đi?"
"Không cần các anh đi, để tôi!"
Mục Dĩnh mặc áo khoác quân đội, dáng người cao gầy đứng ở cửa lều, tay cầm danh sách vật tư nói: "Chú Lưu phái tôi tới đây an ủi bà con gặp nạn, văn nghệ binh chúng tôi cũng không thể cứ trốn mãi ở hậu phương được."
Cố Văn Sơn không nói gì, chỉ gật đầu chào cô ta một cái rồi vén rèm lều đi ra ngoài.
Cảm nhận được sự lạnh nhạt của anh, Mục Dĩnh có chút thất bại. Bạn thân cô ta đã mách nước, bảo cô ta tới đây thể hiện nhiều hơn trước mặt Cố Văn Sơn, biết đâu có thể làm tan chảy tảng băng này. Cô ta đã cầu xin mãi chú Lưu mới cho đi theo xe, nhưng hiện tại xem ra hy vọng rất mong manh.
Cô ta xách ghế hành quân ngồi xuống đối diện Thạch Chí Binh. Thạch Chí Binh đứng dậy định đi thì bị cô ta gọi lại: "Từ từ, tôi có việc muốn hỏi anh."
Thạch Chí Binh quay lưng về phía cô ta, trợn trắng mắt. Lại nữa rồi, lại nữa rồi.
Anh ta và Cố Văn Sơn là chiến hữu bao nhiêu năm, hầu như nữ đồng chí nào bắt chuyện với anh ta cũng đều là để thăm dò chuyện riêng tư của Cố Văn Sơn.
Lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.
"Anh có biết đối tượng của Đoàn trưởng Cố là ai không?" Mục Dĩnh đi thẳng vào vấn đề: "Là người như thế nào?"
"Đối tượng gì chứ? Đừng có nghe tin vịt. Người còn chưa gặp mặt bao giờ, sao lại thành đối tượng rồi?"
Thạch Chí Binh vì muốn tránh phiền phức cho Cố Văn Sơn sau này, dứt khoát giải thích giúp bạn: "Cô tốt xấu gì cũng là quân nhân, sao có thể tin vào mấy lời đồn đại vô căn cứ như vậy?"