Chẳng bao lâu sau, Hồng Kim Bổng ở dưới lầu gọi vọng lên rủ các cô đi uống chè đậu xanh.
Hồng Kim Bổng dạo này cũng bận tối mắt tối mũi. Sau khi thầu căng tin của đồn công an và ủy ban đường phố, cậu ta lại thuê một cửa hàng ở đầu phố, đặt tên là “Tiệm Cơm Cũ Nhà Họ Hồng”. Cậu ta chịu khó, bán đủ ba bữa sáng trưa chiều, tối còn mở sạp bán đồ nướng.
Hương Chi đưa cho cậu ta hai khoản tiền đầu tư, tuy chưa thấy tiền lời đâu, nhưng ngày nào cũng thấy cậu ta tất bật vất vả, coi như tự an ủi mình là đầu tư dài hạn.
Ba chị em từ ký túc xá đi xuống, Hương Chi bỗng dừng bước, nhìn về phía cổng trường: “Mọi người có nghe thấy tiếng chiêng trống không?”
Thẩm Hạ Hà lắng tai nghe: “Không có mà.”
Vưu Tú đoán: “Chắc ai đó kết hôn thôi.”
Hồng Kim Bổng chép miệng, đi phía trước lau mồ hôi: “Mùa hè nóng nực thế này mà cưới xin thì khổ thật, phí công lăn lộn, có cần thiết không chứ.”
Nga
Nhưng tiếng chiêng trống không hề biến mất, ngược lại càng lúc càng gần.
Hương Chi thấy rất nhiều học sinh tiểu học đang nghỉ hè chạy ùa về phía sân thể d.ụ.c, nghi hoặc nói: “Chẳng lẽ có thầy cô nào trong trường kết hôn thật à?”
Vưu Tú còn ngây ngô hỏi: “Có giáo viên kết hôn sao? Sao không mời tớ nhỉ, tớ phải gửi tiền mừng chứ.”
Các cô tiếp tục đi về phía nhà ăn, đi được nửa đường thì bị Quách Quan Vũ gọi giật lại.
Quách Quan Vũ hiếm khi lộ ra vẻ mặt phấn khích tột độ: “Cô giáo Vưu! Cán bộ Sở Giáo d.ụ.c đích thân xuống đưa giấy báo trúng tuyển cho cô đấy!”
Hương Chi vui sướng muốn nhảy cẫng lên, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay mũm mĩm của Vưu Tú: “Mau! Chúng ta mau ra đó!”
Thẩm Hạ Hà cũng bước nhanh theo, vừa đi vừa nói: “Khua chiêng gõ trống thế này, không biết còn tưởng là trúng Trạng nguyên ấy chứ.”
Quách Quan Vũ không giấu được niềm vui sướng: “Sao lại không phải là Trạng nguyên? Cô giáo Vưu chính là Thủ khoa khối Tự nhiên của tỉnh chúng ta năm nay! Mau mau, đừng để giấy báo bay mất, mau ra nhận đi.”
Vưu Tú biết mình làm bài không tệ, nhưng cũng không ngờ lại giành được danh hiệu Thủ khoa tỉnh.
Cô ấy đi theo mọi người ra đến cổng trường. Ngoài đội ngũ chiêng trống, còn có không ít giáo viên và học sinh. Người đi đường và mấy người bán hàng rong trước cổng cũng chen chúc ngó vào xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cán bộ Sở Giáo d.ụ.c không chỉ đến một mình mà còn dẫn theo cả phóng viên. Chủ nhiệm văn phòng Sở Giáo d.ụ.c trước sự chứng kiến của bao người, trịnh trọng trao giấy báo trúng tuyển cho Vưu Tú, nói: “Chúc mừng đồng chí Vưu Tú. Cô quả nhiên người cũng như tên, vô cùng ưu tú. Đây là giấy báo trúng tuyển của Đại học Thanh Bắc, chuyên ngành Kỹ thuật Động lực và Nhiệt vật lý, là ngành trọng điểm số một số hai của trường Thanh Bắc danh giá.”
Vưu Tú đăng ký nguyện vọng 1 chính là ngành này, các nguyện vọng sau lần lượt là Động lực học, Vật lý, Công nghệ sinh học... Không ngờ lại trúng tuyển ngay nguyện vọng 1.
Quách Quan Vũ cười tít mắt kéo Vưu Tú đứng chụp ảnh với các phóng viên, nhân tiện nhắc khéo các đồng chí phóng viên nhớ chụp cả tên trường vào.
Chủ nhiệm Sở Giáo d.ụ.c vui vẻ nói với mọi người: “Từ khi khôi phục thi đại học đến nay, thành phố chúng ta chưa từng có học sinh đỗ Thanh Bắc, càng chưa từng có Thủ khoa tỉnh! Lần này Hải Thành chúng ta nhất minh kinh nhân, nở mày nở mặt! Đồng chí Vưu Tú, tôi thay mặt Sở Giáo d.ụ.c trao tặng cô học bổng 100 đồng, ngoài ra vé xe và lộ phí đi Thanh Bắc của cô sẽ do chúng tôi chi trả toàn bộ. Học phí sẽ do nhà nước tài trợ.”
Quách Quan Vũ cũng tiếp lời: “Trường chúng ta với tư cách là đơn vị công tác cũ sẽ cấp sinh hoạt phí hàng tháng cho cô ấy. Với tư cách hiệu trưởng, tôi quyết định nâng mức sinh hoạt phí từ 20 đồng lên 35 đồng mỗi tháng. Toàn lực ủng hộ cô giáo Vưu trong cuộc sống và học tập sau này.”
Hương Chi đã chẳng còn nghe rõ bọn họ thao thao bất tuyệt cái gì nữa. Cô đứng trong đám đông nhìn Vưu Tú, cảm thấy cô bạn mình đang tỏa sáng rực rỡ. Thẩm Hạ Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nói: “Hóa ra đi học thật sự có tiền đồ lớn như vậy.”
Hương Chi giật mình: “Cậu muốn làm gì?”
Thẩm Hạ Hà nói: “Tớ muốn học cấp hai.”
Hương Chi nhìn Vưu Tú lấp lánh hào quang, cũng cảm thấy tâm hồn hiếu học của mình đang rục rịch. Vưu Tú thật sự quá xuất sắc, không chỉ là chị em tốt, bạn thân tốt, mà còn là tấm gương sáng về nghị lực vươn lên, lội ngược dòng nghịch cảnh.
Hồng Kim Bổng đứng trong đám đông xem từ đầu đến cuối, cuối cùng vừa khóc vừa cười chạy đi lo liệu tiệc mừng.
Lần này cậu ta chẳng sợ trời nóng hay vất vả, đon đả mời các vị lãnh đạo, thầy cô giáo và người quen đến dự. Dù có mang quà hay không, cậu ta đều thết đãi một bữa tiệc cao cấp sáu món một canh.
Hương Chi đang ngồi chờ ăn cơm, từ xa thấy Cố Văn Sơn đi tới, liền kích động chạy ra đón: “Cố Văn Sơn! Vưu Tú đỗ chuyên ngành tốt nhất của Thanh Bắc rồi! Còn là Thủ khoa tỉnh! Người đứng đầu Hải Thành đấy!”
Cố Văn Sơn thấy khuôn mặt nhỏ của vợ đỏ bừng vì phấn khích, giơ cuốn sổ sưu tập tem trong tay lên: “Lần trước chúng ta đi mua được không ít tem, lần này đi công tác anh cũng kiếm được một ít tem kỷ niệm, vừa hay cô ấy thích, hay là hôm nay tặng luôn?”
“Được! Em còn đang định bảo anh mang qua đây mà.” Hương Chi mở sổ tem ra, thấy bên trong có cả tem kỷ niệm năm con Khỉ năm nay.
Cô lấm lét nhìn ra sau, nhân lúc mọi người không chú ý, kiễng chân hôn chụt một cái lên má Cố Văn Sơn.
Nhưng Cố Văn Sơn mới đi công tác về, râu ria lởm chởm nhìn không rõ nhưng đ.â.m vào rất đau. Hương Chi nhăn nhó che vết nhiệt miệng, hít hà một hơi.