Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 303: Song Hỷ Lâm Môn: Đi Học Và Mang Thai Đôi



 

Cố Văn Sơn cong môi cười, cùng cô ngồi xuống, sau đó đi lấy một bát chè đậu xanh ướp lạnh cho cô giải nhiệt.

 

Hồng Kim Bổng hào phóng bày năm bàn tiệc, lãnh đạo Sở và nhà trường cùng nhau chúc mừng thành tích của Vưu Tú. Nhóm Hương Chi cũng nâng chai nước ngọt lên cụng ly.

 

Cố Văn Sơn cầm chén trà, khẽ chạm vào chai nước ngọt của Hương Chi, thì thầm: “Chúc mừng đồng chí Hương Chi tốt nghiệp tiểu học.”

 

Hương Chi cười tít mắt, ngọt ngào đáp: “Cũng chúc mừng anh có cô vợ lợi hại như vậy.”

 

Trong bữa ăn, Hương Chi mấy lần muốn nói lại thôi.

 

Cố Văn Sơn gắp một miếng cá bỏ vào bát cô, hỏi: “Có chuyện gì muốn nói à?”

 

Hương Chi liếc nhìn Thẩm Hạ Hà, nhận được ánh mắt cổ vũ của bạn, cô quyết định nói: “Em muốn học tiếp cấp hai.”

 

Cố Văn Sơn buông đũa, nghiêm túc nói: “Anh ủng hộ. Sau đó thì sao?”

Nga

 

Hương Chi gãi đầu, không ngờ Cố Văn Sơn lại chẳng phản đối gì cả. Dường như cô làm gì, muốn gì anh cũng đều ủng hộ.

 

Hương Chi nói tiếp: “Sau đó có tin tốt, là học cấp hai tại chức. Hệ hai năm.”

 

Cố Văn Sơn cười: “Chẳng lẽ còn có tin xấu?”

 

Hương Chi cười hì hì: “Tin xấu là học phí cao.”

 

Cố Văn Sơn nói: “Gia đình chúng ta gánh được học phí. Chỉ cần em muốn học, anh sẽ nuôi em học đến cùng.”

 

Hương Chi ghé tai anh thì thầm: “Tiếc là không có cơ hội cho anh thể hiện rồi, người nhà ạ. Hiệu trưởng Quách đã đồng ý với em và Tiểu Hà, chỉ cần bọn em đi học làm tấm gương xóa nạn mù chữ, bọn em đều được miễn học phí. Hì hì.”

 

Biểu cảm vui sướng của Hương Chi lọt vào mắt Cố Văn Sơn sao mà đáng yêu thế, anh gật đầu: “Vậy để anh bọc sách vở cho em nhé.”

 

Chờ Vưu Tú đi mời rượu một vòng quay lại, cuối cùng cũng có thời gian ngồi xuống ăn cơm.

 

Hồng Kim Bổng bưng cho cô ấy một tô lớn, bên trong toàn là thức ăn chưa động đũa. Cậu ta rưng rưng nước mắt nhìn Vưu Tú: “Có phải cậu sắp đi Kinh Thị không?”

 

Vưu Tú vội vàng nói: “Dừng lại, tớ chỉ đi học bốn năm thôi. Sau này thế nào tớ cũng chưa rõ, cậu cứ lo làm tốt sự nghiệp của cậu đi.”

 

Hồng Kim Bổng quệt nước mắt: “Tớ biết rồi, tớ đi cán thêm ít mì sợi đây, lãnh đạo Sở khen mì tớ làm ngon.”

 

Chờ cậu ta đi rồi, Hương Chi kéo tay Vưu Tú: “Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

 

Thẩm Hạ Hà vui sướng xen lẫn chút ngượng ngùng: “Tớ cũng có chuyện muốn nói.”

 

Hương Chi cứ tưởng chuyện của hai người giống nhau, bèn nói trước: “Tớ định tiếp tục học cấp hai đấy! Tiểu Hà, đến lượt cậu!”

 

Thẩm Hạ Hà e thẹn nói: “Tớ muốn nói là tớ... tớ m.a.n.g t.h.a.i đôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hương Chi, Vưu Tú đồng thanh: “Hả?!”

 

Cố Văn Sơn hỏi: “Sinh đôi? Của lão Mạnh à?”

 

Hương Chi gõ đũa vào tay anh: “Không phải của anh Mạnh thì còn là của ai.”

 

Thẩm Hạ Hà không để bụng, ngượng ngùng nói: “Tú Tú à, tớ cũng muốn học cấp hai, cậu xem có thể giúp tớ lên kế hoạch lại được không?”

 

Hương Chi hỏi: “Biết từ bao giờ thế?”

 

Thẩm Hạ Hà hôm nay để mặt mộc, không tô son điểm phấn vì không muốn chiếm sự chú ý của Vưu Tú. Cô nhỏ giọng nói: “Biết từ tháng trước, thấy chậm kinh nên anh Mạnh bảo đi khám, khám xong mới biết là song thai. Vốn còn do dự có nên giữ hay không, nhưng là sinh đôi thì không nỡ bỏ.”

 

Hương Chi nắm tay bạn: “Sinh đôi hiếm lắm đấy, đây là chuyện vui tày đình. Nhà tớ còn nhiều đồ bổ lắm, tớ đưa cho cậu, cậu bảo mẹ Lý hầm cho ăn nhé.”

 

Thẩm Hạ Hà khẽ gật đầu, mím môi cười.

 

Sau khi tiệc mừng kết thúc, Hương Chi về nhà bắt đầu thu gom đồ bổ. Nếu không có gì bất ngờ, tháng 4 sang năm sẽ được gặp cặp song sinh của Thẩm Hạ Hà.

 

Cố Văn Sơn vẻ mặt nhàn nhạt, giúp vợ bỏ đồ bổ vào giỏ. Miệng lẩm bẩm: “Để thằng cha đó giành trước mất rồi.”

 

Hương Chi cười hớn hở: “Mấy ngày nay anh có ‘gieo giống’ đâu mà bảo người ta giành trước.”

 

Cố Văn Sơn đã cân nhắc kỹ việc không sinh thêm con nữa, tránh để vợ chồng phải chia tách (ý nói kiêng cữ). Tư tưởng của anh rất rõ ràng, nhưng vẫn nhân cơ hội đòi chút quyền lợi.

 

Dạo gần đây công vụ bận rộn, hai người một tuần có khi chỉ gần gũi được một lần. Giờ thời gian dư dả, anh muốn tranh thủ “làm sáu nghỉ một”.

 

Hương Chi không đồng ý. Trời nóng là một chuyện, Cố Văn Sơn mà hăng lên là lăn lộn đến nửa đêm. Cô cò kè mặc cả với anh, cuối cùng chốt lại là “làm năm nghỉ hai”.

 

Sở dĩ nhượng bộ thêm một ngày là vì Cố Văn Sơn tung ra đòn sát thủ —— đi Kinh Thị.

 

“Lần trước bảo đưa em đi xem Thiên An Môn mà mãi chưa có thời gian. Lần này tiện thể đưa hai mẹ con đi xem luôn. Em cũng nên biết cửa nhà chồng mở hướng nào chứ.”

 

“Em còn chưa nói chuyện t.ử tế với ba bao giờ. Lần trước ông đi qua Quân khu 114 cũng chẳng ghé vào nhà mình ngồi một chút. Anh bảo em đường đột đến đó, liệu ông có làm mặt lạnh với em không? Em sợ nhất là người già hay soi mói đấy.”

 

“Nếu em lo lắng thì chúng ta không về nhà, chúng ta ở nhà khách tốt nhất, anh đưa hai mẹ con đi ăn tiệm mỗi ngày không trùng món.” Cố Văn Sơn bày ra cái nết “có vợ quên mẹ”.

 

“Thế sao được.” Hương Chi lí nhí: “Em làm con dâu mà đến nơi không vào chào hỏi, người ta biết được thì không hay.”

 

Đồng chí con dâu hiền thảo Chu Hương Chi suy đi tính lại rồi nói: “Thôi em cứ đi vậy.”

 

Cố Văn Sơn cười đầy ý vị: “Nếu ông ấy nói gì khó nghe, em cứ cãi lại.”

 

Tiểu Hoa Bảo cũng hùa theo: “Mẹ ơi, con sẽ giúp mẹ véo mũi ông nội.”