Hương Chi thì thầm: “Cũng là người chồng tốt nữa. Không đúng, trước khi kết hôn anh ấy đã rất tốt rồi, chỉ là không giỏi biểu đạt thôi.”
Cố Văn Sơn cười trộm đến mức cái thìa cũng run lên, cháo bí đỏ rớt xuống cằm Tiểu Hoa Bảo. Anh thành thục dùng cạnh thìa gạt đi rồi tiếp tục bón.
Tiểu Hoa Bảo l.i.ế.m l.i.ế.m mép, quay sang mách mẹ: “Mẹ ơi, mẹ lại khen ba rồi, ba sắp bón cháo vào mũi con đến nơi rồi này.”
Hương Chi đưa cái thìa vào tay con: “Vậy con tự ăn đi, đi học mẫu giáo cũng phải tự ăn mà.”
Tiểu Hoa Bảo biết tự ăn, nhưng còn nhỏ mà đã ham hưởng thụ, thích lười biếng. Thấy ba không bón nữa, cô bé tự bưng bát nhỏ húp sùm sụp hết hơn nửa bát cháo bí đỏ, rồi chìa bát ra nói với cô phục vụ: “Chị xinh đẹp ơi, cho em thêm một bát nữa! Cảm ơn chị!”
Cô phục vụ thấy bé quen quen, nhìn kỹ một lúc rồi reo lên: “Em là người mẫu nhí quảng cáo kem dưỡng da Thượng Hải đúng không? Hèn gì đáng yêu thế, hóa ra là em thật.”
Tiểu Hoa Bảo tự tin tỏa sáng: “Là em đó ạ, nếu em không đáng yêu thì người ta đâu có chọn em.”
Hương Chi còn chưa xem quảng cáo, Cố Văn Sơn giải thích: “Có lẽ đài truyền hình phát sóng khác nhau.”
Vưu Tú biết chuyện này, nhưng Cố Siêu Nam thì chưa. Tiểu Hoa Bảo lại bắt đầu bi bô kể chuyện đi quay quảng cáo thú vị thế nào, còn khoe: “Bà ngoại con là siêu sao đại minh tinh đấy!”
Cô phục vụ nói: “Nghệ sĩ Lệ Anh thật sự là bà ngoại em sao? Đúng là di truyền tốt, thảo nào em vừa xinh vừa thông minh.”
Hương Chi ngồi bên cạnh Tiểu Hoa Bảo, chỉ vào mình hỏi: “Vậy cô thấy tôi thế nào?”
Cô phục vụ nhìn Hương Chi đầy kinh ngạc: “Đồng chí, cô đẹp quá. Cô cũng là minh tinh sao?”
Thanh niên trong nước bây giờ đang ở độ tuổi vác đài cassette nghe nhạc, sau khi mở cửa thì biết đến không ít ngôi sao. Từ khi có nhạc disco, mọi người càng theo đuổi cái đẹp và thời trang hơn. Hình tượng thần tượng trong lòng cũng phong phú hơn.
Tiểu Hoa Bảo nói: “Mẹ con lên báo nhiều lần lắm rồi, mẹ là Quân tẩu Lôi Phong đấy ạ.”
Vưu Tú thấy cô phục vụ chưa phản ứng kịp, bèn nhắc khéo: “Người mẫu váy đỏ.”
“Hóa ra là cô! Tôi cũng mua một chiếc váy đỏ đấy.” Cô phục vụ bừng tỉnh, vội vàng chạy vào bếp bưng ra một đĩa nộm: “Mời mọi người dùng từ từ, nộm dưa chuột này bao no.”
Tiểu Hoa Bảo quay sang nói với Hương Chi: “Mẹ ơi, mẹ chỉ đáng giá một đĩa nộm dưa chuột thôi ạ.”
Nga
Cố Văn Sơn buồn cười, gắp một đũa bỏ vào bát Hương Chi: “Dù sao cũng là lương thực, đây là nể mặt em mới có đấy, không thì chúng ta cũng chẳng được ăn đâu.”
Cố Siêu Nam cũng nói: “Đúng đấy, chị đến đây mấy lần rồi mà có được ăn nộm dưa chuột đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hương Chi không muốn xin xỏ đồ ăn của người ta, chẳng qua là sĩ diện hão c.h.é.m gió vài câu thôi. Hơn nữa cũng đâu phải vì cô, chắc chắn là nể mặt bạn nhỏ Cố Ánh Dương mới cho đấy chứ.
Nhưng có còn hơn không, Hương Chi vẫn vui vẻ nói: “Cũng tốt, lát nữa về em sẽ mua mấy con vịt mang về cho mọi người nếm thử!”
Ăn xong vịt quay, Cố Siêu Nam đưa họ về khu gia thuộc quân khu của nhà họ Cố.
Qua tầng tầng lớp lớp lính gác, một tòa nhà nhỏ bốn tầng bằng gạch đỏ có chút niên đại hiện ra trong tầm mắt. Tường ngoài ốp gạch, kết cấu bên trong bằng gỗ, bức tường phía đông phủ đầy dây thường xuân xanh mướt.
Tiểu Hoa Bảo lộc cộc chạy đến cửa, thấy có lính gác. Đối phương nhìn thấy Cố Siêu Nam và Cố Văn Sơn liền giơ tay chào theo nghi thức quân đội.
Tiểu Hoa Bảo cũng bắt chước chào lại, rồi chạy vào cửa hét lớn: “Ông nội bà nội ơi con đến rồi!”
“Ông bà không có nhà đâu.” Cố Siêu Nam ở phía sau bảo người giúp việc mở cửa, rồi bế thốc Tiểu Hoa Bảo lên: “Bác cả đưa con đi xem cá nhé, ông nội con nuôi nhiều cá vàng béo múp ở sân sau lắm.”
Cố Siêu Nam quay lại nói với nhóm Hương Chi: “Em trai biết sắp xếp thế nào rồi, chị không chỉ tay năm ngón nữa nhé. Mọi người cứ thu dọn trước đi, xong xuôi chị dẫn đi dạo một vòng quanh đại viện.”
Tiểu Hoa Bảo ôm cổ bác cả hỏi: “Bác cả ơi, trong đại viện có nhiều bạn nhỏ không ạ? Có ai xinh như con không?”
Bạn nhỏ Cố Ánh Dương sau khi trở thành ngôi sao quảng cáo mới nổi thì cực kỳ tự tin về ngoại hình, thậm chí có phần kiêu ngạo.
Cố Siêu Nam rất phối hợp: “Bạn nhỏ thì nhiều lắm, nhưng chẳng có ai đáng yêu xinh xắn bằng con cả. Chỉ riêng đôi mắt to y hệt mẹ con là đã thắng chắc rồi.”
Tiểu Hoa Bảo rất hưởng thụ, ôm cổ bác cả thơm hai cái: “Bác cả ơi, con cho cá vàng ăn được không ạ?”
Cố Siêu Nam nói: “Con muốn nghịch thế nào thì nghịch.”
Hương Chi đứng sau nhìn, làm động tác cứa cổ ra hiệu cho Tiểu Hoa Bảo tự liệu hồn. Tiểu Hoa Bảo quay đầu làm bộ không thấy, ê a đòi đi xem cá vàng.
Cố Văn Sơn nói: “Chúng ta lên lầu xem phòng đi. Tiểu Vưu, cô ở cùng tầng với chúng tôi.”
Vưu Tú đeo túi xách, xách túi du lịch đi theo lên lầu. Cố Văn Sơn đỡ lấy túi du lịch giúp cô, nghe Vưu Tú nói: “Thật ra tớ không cần qua đây làm phiền đâu, đến thẳng trường là được mà.”
Hương Chi lanh lảnh đáp: “Tớ lần đầu đến nhà chồng, nếu ngay cả cậu cũng không ở bên cạnh thì tớ căng thẳng c.h.ế.t mất.”
Cố Văn Sơn cười: “Anh chẳng thấy em căng thẳng chút nào. Em với mẹ anh sắp thành chị em kết nghĩa đến nơi rồi, chưa cưới mẹ đã bắt anh đi ở rể.”
Vưu Tú cười theo, bước từng bước lên cầu thang. Cách bài trí trong nhà cổ kính, đơn giản mà hào phóng, toát lên khí chất trầm ổn và tầm nhìn của gia đình có địa vị cao.