Trong nhà chỉ có một dì giúp việc, lúc vào cửa chỉ chào một tiếng, còn lại đều im lặng làm việc. Người này không giống dì Đỗ ở quê, trẻ hơn một chút, chắc là ở đây nhiều việc, cần người nhanh nhẹn nhưng ít nói.
Họ lên đến tầng 3, nơi có một căn phòng khép kín mà Cố Văn Sơn từng ở. Bên trong có phòng sinh hoạt, phòng vệ sinh và phòng thay đồ, gần ban công còn có một bộ bàn ghế và giá sách.
Phòng không có người ở, được dành riêng cho vợ chồng họ. Biết họ sắp đến, người nhà còn lắp sẵn đường dây ăng-ten tivi và chảo thu sóng.
Ga đệm cũng đã được trải sẵn, ngửi thấy mùi thơm của bột giặt.
Tần Chi Tâm đã dặn đi dặn lại trong điện thoại bảo Hương Chi cứ tự nhiên, coi như nhà mình. Hương Chi từng ở nhà cũ họ Cố hơn một năm, đến đây lại có cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Người vẫn là những người đó, hoàn cảnh thay đổi, nhưng mùi vị trong không khí thì không đổi.
Phòng khách của Vưu Tú đơn giản hơn nhiều, bên cạnh còn một phòng khách nữa, hai phòng dùng chung một nhà vệ sinh. Ngoài giường và tủ đầu giường, bên trong cũng có tivi, còn đặt sẵn một ít đồ ăn vặt đặc sản.
Chắc là Tần Chi Tâm đã đặc biệt dặn dò người giúp việc chuẩn bị.
Cố Văn Sơn thu dọn quần áo trong phòng, treo từng cái vào phòng thay đồ.
Hương Chi chạy sang phòng Vưu Tú, vừa giúp bạn thu dọn, vừa ríu rít trò chuyện.
Cố Văn Sơn nghe tiếng cười nói vui vẻ bên phòng khách, không biết mấy cô bạn gái này lấy đâu ra lắm chuyện để nói thế. Cứ như nói mãi không hết vậy.
Lần này Vưu Tú ở lại Kinh Thị học, cái miệng nhỏ của vợ anh cứ hoạt động liên hồi, toàn dặn dò Vưu Tú như dặn trẻ con. Thế mà Vưu Tú cũng kiên nhẫn nghe hết cả quãng đường.
Buổi tối họ ăn cơm do người giúp việc nấu. Hai ông bà ở ngoại ô, ngày mai còn phải đi leo núi với bạn học cũ nên tối nay chỉ có bọn họ ngủ lại trong tòa nhà gạch đỏ.
Hôm sau, Cố Siêu Nam lái xe đưa Vưu Tú đến Đại học Thanh Bắc nhập học. Cả nhà ba người Hương Chi đương nhiên cũng đi theo.
Đại học Thanh Bắc đúng là khiến người ta mở rộng tầm mắt, vừa bước vào cổng trường đã cảm nhận được bầu không khí học thuật nồng đậm.
Đi ngang qua sân vận động thấy không ít sinh viên thể d.ụ.c đang tập luyện, còn có một số người mặc áo ba lỗ đỏ cầm vợt đ.á.n.h bóng bàn.
Trong khuôn viên trường thi thoảng lại thấy một bóng hồng váy đỏ lướt qua.
Trên tường sơn khẩu hiệu “Đọc sách vì sự trỗi dậy của Trung Hoa”, trước cửa thư viện xếp hàng dài. Dù chưa khai giảng nhưng các bạn sinh viên đã nóng lòng mở sách học tập.
Sau khi làm thủ tục nhập học, có sinh viên khóa trên dẫn Vưu Tú về ký túc xá.
Cố Siêu Nam đỗ xe jeep dưới lầu, xách hành lý đi về phía ký túc xá.
Ký túc xá của Vưu Tú nằm ở lưng chừng núi, cầu thang làm bằng đá xám, hơi dốc. Ký túc xá sinh viên năm nhất là dãy nhà trệt trên sườn núi, Hương Chi nhìn mà nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tớ nghe nói điều kiện bên này bình thường thôi. Chờ đến năm hai là được chuyển xuống nhà tầng bằng phẳng rồi, chỉ cần chịu khổ một năm, chuyện nhỏ.” Vưu Tú lại tỏ ra bình thản, cho đến khi nhìn thấy một con rết to bằng bàn tay bò qua hành lang: “...”
Cô ấy lén véo tay Hương Chi. Hương Chi rất hiểu ý nói: “Tớ sẽ ‘kéo’ nhiều một chút cho cậu, đảm bảo ký túc xá của cậu không có một con sâu bọ nào bén mảng.”
Tiểu Hoa Bảo ngồi trên cổ ba, suýt nữa thì đụng đầu vào khung cửa. Cô bé chỉ vào con rết đang chạy trốn, hét lên: “Ba ơi bắt nó về cho ông nội ngâm rượu!”
Cố Văn Sơn giữ c.h.ặ.t đôi chân đang loạn xạ của con gái, giả vờ không thấy con rết: “Đâu?”
“Đằng kia kìa!”
“Sao ba không thấy nhỉ?”
“Ui trời, mắt ba kém quá đi. Thế này sao ba làm thiện xạ được ạ!”
Cố Văn Sơn tự nhiên tránh được nhiệm vụ bắt rết, cẩn thận ngồi xổm xuống để qua khung cửa, bước vào trong ký túc xá.
Hương Chi đi đến cửa phòng, thấy ký túc xá bốn người khá chật chội, đã có ba giường có người nhận. Bốn cái bàn ở giữa kê sát nhau, cũng may mặt bàn của Vưu Tú chưa bị ai để đồ linh tinh.
Mái nhà chắc mới được tu sửa, vài chỗ vết tích còn rất mới, không ăn nhập với xung quanh. Tường loang lổ, góc tường có vệt nước ẩm ướt.
Nga
Kinh Thị khí hậu khô ráo, nếu không phải ở sườn núi thì chắc không đến mức ẩm thấp thế này.
Cô lẩm bẩm: “Thành phố mình gửi giấy báo muộn quá. Nếu không đến sớm chút còn chọn được chỗ tốt.”
Vưu Tú nhìn cái giường tầng dưới cạnh cửa sổ, tỏ vẻ hài lòng: “Chắc sợ có sâu nên mọi người đều tranh giường tầng trên. Thế này tớ lại tiện, chứ tớ nặng cân thế này leo lên leo xuống cũng bất tiện.”
Hương Chi nhân lúc không ai để ý, lén rải một nắm hoa sơn chi vào góc tường cho Vưu Tú, sau đó thì thầm: “Cậu cứ dùng trước đi, hôm nào tớ phơi hoa khô ở nhà rồi gửi sang cho.”
Vưu Tú cảm kích nói: “Được rồi, nhưng nhớ chú ý đừng để còn trẻ mà đã vặt trọc đầu mình đấy nhé.”
Hương Chi cười khanh khách: “Cậu coi thường tớ quá đấy.”
Cố Siêu Nam nhớ đến chiếc khăn voan phấn không rời đầu của Hương Chi lần trước, cũng hùa theo: “Đúng đấy, không thể coi thường Chi Chi được.”
Trong lúc họ nói chuyện, ba bạn cùng phòng bước vào. Người lớn nhất khoảng hơn ba mươi, người nhỏ nhất trông cũng lớn hơn Vưu Tú, tầm 27-28 tuổi.
Chắc do đều lớn tuổi nên thấy Vưu Tú đến, họ chào hỏi rất nhiệt tình. Tiểu Hoa Bảo còn được các cô tặng dây chun sắc màu và kẹo đường đỏ thủ công.
Vưu Tú cũng tự nhiên bắt chuyện với họ. Dù sao sau này cũng sống chung bốn năm, ai cũng muốn hạn chế mâu thuẫn, kết giao vui vẻ. Sau khi tốt nghiệp, biết đâu còn là những mối quan hệ giúp đỡ lẫn nhau.