Thê Du

Chương 10



 

Ta khó hiểu: “Huynh trưởng có ý gì vậy?”

 

Hứa Lãng thở ra một hơi:

 

“Ta biết muội để ý việc ta thiên vị tỷ tỷ của muội. Là ta làm chưa tốt, sau này ta sẽ sửa. Thê Du, đừng giận dỗi ta nữa.”

 

Ta cụp mắt không nói.

 

Giọng huynh ấy trở nên gấp gáp hơn:

 

“Ta bảo đảm, sau này sẽ không tùy tiện nghi ngờ muội nữa.”

 

Ta lắc đầu:

 

“Huynh trưởng nghĩ nhiều rồi. Muội không để ý việc huynh thích tỷ tỷ hơn đâu. Tỷ tỷ tốt như vậy, muội cũng thích tỷ ấy hơn. Thích tỷ tỷ vốn là chuyện nên làm.”

 

Ta đẩy trả chiếc đèn thỏ lại cho huynh ấy:

 

“Đèn thì muội không cần nữa. Thứ gì tỷ tỷ không có, muội cũng không muốn có, kẻo tỷ ấy tủi thân. Hơn nữa... hội đèn đã qua rồi, muội cũng không còn muốn đèn nữa.”

 

Hứa Lãng cau c.h.ặ.t mày: “Muội vẫn còn trách ta?”

 

“Muội đã nói rồi, thật sự không có. Huynh trưởng thích ai là quyền tự do của huynh.”

 

Ta nói vô cùng chân thành.

 

Huynh ấy nghiến răng, buột miệng:

 

“Rõ ràng là ta đối xử với muội tốt hơn, vậy mà muội vẫn xa cách ta. Chẳng lẽ muội không nhìn ra từ trước tới giờ luôn là Triều Cẩn tranh giành với muội sao?”

 

15

 

Vậy ra những chuyện trước đây, huynh ấy đều nhìn thấy.

 

Chỉ là đối với huynh ấy, đó chẳng qua là chút cãi vã, chút hờn dỗi nhỏ nhặt, không đáng để trong lòng, cứ qua loa cho qua chuyện với ta là được.

 

Lời vừa ra khỏi miệng, huynh ấy đã nhận ra không thích hợp, trên mặt lập tức hiện lên vẻ hối hận.

 

Huynh ấy nhắm mắt lại.

 

Ta nổi giận: “Huynh trưởng, sao huynh có thể nói xấu tỷ tỷ như vậy?”

 

“Huynh nghĩ quá nhiều rồi. Chẳng phải tỷ tỷ vẫn luôn nhường đồ cho muội sao?”

 

Ta tức giận đi lướt qua huynh ấy:

 

“Muội quá thất vọng về huynh rồi. Sau này đừng để muội nghe thấy huynh nói tỷ tỷ như vậy nữa.”

 

Huynh ấy không đuổi theo.

 

Trở thành người không được thiên vị, cảm giác khó chịu lắm phải không?

 

Hứa Lãng không còn tặng đồ cho ta nữa.

 

Huynh ấy như đang giận dỗi, cùng ta coi nhau như không khí.

 

Còn ta thì hết lần này đến lần khác chạy tới viện của Hứa Triều Cẩn.

 

Phụ mẫu thấy ta biết lỗi sửa sai, vui mừng khôn xiết, còn đặc biệt thưởng cho ta.

 

Ta hào phóng đem tất cả tặng cho Hứa Triều Cẩn, rồi nhìn thấy nàng ta trầm mặc nhìn chằm chằm vào món đồ bày bằng bạch ngọc kia.

 

Những dòng đạn mạc hiện lên:

 

“Đem quà phụ mẫu tặng cho mình đưa cho đại tiểu thư, tiểu trà xanh đang khoe khoang đấy à?”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Thật luôn, ta phục rồi. Sao không thể đối xử công bằng một chút? Chuẩn bị quà cho cả hai cô con gái cùng lúc thì khó lắm sao?”

 

“Chỉ tặng quà cho muội muội, mà muội muội còn chẳng thèm để ý, tiện tay tặng lại cho mình. Ai mà không thấy khó chịu chứ?”

 

“... Các người quên đại tiểu thư vẫn đang bị phạt à...”

 

“Ta thấy phu thê Hứa gia cũng có ý gõ đầu cảnh cáo đại tiểu thư. Muội muội ngoan thì được thưởng, tỷ tỷ ngoan cũng sẽ có phần thôi.”

 

Ta nhìn sắc mặt Hứa Triều Cẩn, cẩn thận hỏi:

 

“Tỷ tỷ không thích sao?”

 

Ánh mắt Hứa Triều Cẩn nhìn ta có một thoáng lạnh lẽo.

 

Ta làm bộ bị dọa, luống cuống nhìn nàng ta.

 

Nàng ta khẽ kéo khóe môi, nở một nụ cười cực kỳ khó coi:

 

“Thích chứ. Thê Du có lòng rồi. Nhưng đây là đồ phụ mẫu tặng cho muội, ta không nhận đâu. Chờ khi phụ mẫu chuẩn bị phần của ta, lúc đó ta sẽ nhận.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng ta nhét món đồ bày bằng bạch ngọc trở lại vào lòng ta:

 

“Ta hơi mệt rồi. Thê Du, muội về trước đi.”

 

Ta ôm món bạch ngọc kia, bị đuổi khỏi viện.

 

Đứng ở cổng viện thật lâu mới thất hồn lạc phách rời đi.

 

Những dòng đạn mạc lại hiện lên:

 

“Nữ phụ cũng đáng thương thật, chỉ muốn hàn gắn quan hệ với tỷ tỷ thôi, kết quả phụ mẫu lại xen vào.”

 

“Lại bắt đầu thương nữ phụ rồi à? Trở mặt nhanh thế sao không gọi ta?”

 

“Ta biết đại tiểu thư tâm tư thẳng thắn, nhưng bây giờ thế công của tiểu trà xanh quá mạnh. Nếu không muốn bị cướp mất sự chú ý thì đại tiểu thư không thể ngồi yên chờ c.h.ế.t được.”

 

Qua một đêm, Hứa Triều Cẩn đổ bệnh.

 

Phụ mẫu rốt cuộc vẫn thương nàng ta, mời đại phu tới khám, không nhắc tới chuyện cấm túc nữa, còn bảo nàng ta hãy thả lỏng tinh thần.

 

Ta ở lại trong phòng chăm sóc nàng ta.

 

Đến buổi chiều, Thẩm Thính Vi tới thăm, hắn mang theo rất nhiều d.ư.ợ.c liệu và đồ bổ.

 

Nhìn Hứa Triều Cẩn đang ốm yếu trên giường một cái, hắn lập tức sa sầm mặt, kéo ta ra ngoài.

 

Cổ tay ta bị hắn siết đến đau nhức.

 

Vừa dừng lại, ta liền hất tay hắn ra.

 

Ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn chằm chằm vào ta:

 

“Có phải muội giở trò không?”

 

Ta cúi đầu xoa cổ tay.

 

“Muội vừa trở về, Triều Cẩn trước thì bị cấm túc, sau lại lâm bệnh. Là trùng hợp, là do người khác làm, hay là...”

 

Hắn dừng một chút, giọng đầy châm chọc:

 

“Hay là sát khí khắc thân nhân của ai đó lại quay trở về rồi?”

 

16

 

Thẩm Thính Vi từng thương xót mười năm ta sống trong am ni cô, ba năm không được tự do trong nhà.

 

Đã từng có người tò mò hỏi ta có phải thật sự mang mệnh cách hung ác hay không.

 

Khi đó, Thẩm Thính Vi lập tức nói với người kia:

 

“Ngươi nên tìm người xem thử có phải yêu quái đầu heo đã ăn mất não ngươi rồi không.”

 

Ta nhìn dáng vẻ hắn che chở cho ta, tim đập rộn ràng vui vẻ.

 

Ta thích hắn, chỉ có hắn là không hề để tâm đến mệnh cách của ta.

 

Bây giờ, hắn lại dùng chính lời đó để châm chọc ta.

 

Ta nhìn gương mặt hắn, bỗng nhiên thấy hơi chua xót.

 

Không phải vì Thẩm Thính Vi, mà là bởi người từng bảo vệ ta thuở thiếu thời, nay cũng lấy chuyện đó làm lưỡi d.a.o, vung về phía ta.

 

Sau một hồi im lặng thật lâu, sắc mặt Thẩm Thính Vi hơi thay đổi.

 

Hắn mím môi, có chút mất kiên nhẫn, lại có chút nhượng bộ:

 

“Muội đừng mãi để tâm đến chuyện trước kia nữa. Chúng ta sẽ thành phu thê, ta sẽ đối xử tốt với muội. Cho ta thời gian, ta sẽ buông bỏ tỷ tỷ muội. Muội đừng tiếp tục nhằm vào muội ấy nữa, được không?”

 

Ta lắc đầu:

 

“Mấy hôm trước tỷ tỷ nói, tỷ ấy không còn thích Tần Dực nữa. Huynh đã có cơ hội rồi, vẫn muốn thành thân với ta sao?”

 

Trong mắt Thẩm Thính Vi lập tức sáng lên.

 

Ta bình thản nhìn thẳng vào hắn:

 

“Ta biết huynh thật lòng thích tỷ tỷ. Ta hy vọng tỷ tỷ được hạnh phúc.”

 

“Nếu người có thể mang lại hạnh phúc cho tỷ ấy là huynh, vậy ta hy vọng người thành thân với tỷ ấy chính là huynh.”

 

Mắt hắn mở lớn, ngẩn người nhìn ta, sự đề phòng và chán ghét đối với ta, vào khoảnh khắc này dần tan biến.

 

“Muội...”

 

Hắn trở nên lúng túng, giọng nói hạ thấp:

 

“Muội... nhường ta cho tỷ tỷ muội như vậy, đối với muội... không công bằng.”