Thê Du

Chương 9



Hứa Triều Cẩn đầy vẻ mệt mỏi.

 

Ta dìu nàng ta trở về viện của nàng ta, bữa sáng và t.h.u.ố.c men đã sớm được ta sai người chuẩn bị sẵn.

 

Khi Hứa Lãng tới thăm nàng ta thì đã muộn.

 

Hứa Triều Cẩn đã thu dọn xong và đi ngủ.

 

Ta chặn Hứa Lãng ở bên ngoài, khách sáo mà xa cách nói:

 

“Tỷ tỷ đã ngủ rồi, huynh trưởng lát nữa hãy đến thăm tỷ ấy.”

 

Hứa Lãng không cố chấp đi vào, ngược lại, huynh ấy nhìn ta như muốn nói lại thôi.

 

Ta làm như không thấy, lướt qua người huynh ấy, lghe thấy huynh ấy khẽ hỏi:

 

“Muội sao không gọi ta là a huynh nữa?”

 

Bước chân ta khựng lại, ta không trả lời huynh ấy, lặng lẽ rời đi.

 

Về sau cũng như vậy.

 

Đối với Hứa Triều Cẩn thì chăm sóc chu đáo hết mực, còn với Hứa Lãng thì lạnh nhạt nhưng vẫn giữ lễ.

 

Những dòng đạn mạc nghi hoặc hỏi:

 

“Nữ phụ độc ác thật sự sửa đổi rồi sao?”

 

“Đừng mất cảnh giác, thiết lập của Hứa Thê Du chính là nữ phụ độc ác.”

 

“Chẳng phải trước đây đại tiểu thư cũng từng phạm sai lầm sao? Khi đó nàng ấy bỏ t.h.u.ố.c Tần Dực, nhất thời đi lạc đường thôi, ai mà chẳng có cơ hội sửa sai.”

 

“Đừng lôi đại tiểu thư vào. Tâm cơ của đại tiểu thư đâu sâu như nữ phụ. Lúc đó nàng ấy bỏ t.h.u.ố.c Tần Dực còn chẳng phải vì bị nữ phụ ngầm ám chỉ dẫn dắt sao? Một người phạm lỗi bị động, một người chủ động, sao có thể giống nhau được?”

 

“... Dù là đại tiểu thư hay tiểu trà xanh thì cũng cho người ta một cơ hội trưởng thành đi chứ.”

 

“Sao nữ phụ lại không để ý đến Hứa Lãng nữa vậy? Trước đây chẳng phải nàng ta thích người huynh trưởng này nhất sao?”

 

“Hứa Lãng đã oan uổng nàng ta bao nhiêu lần rồi? Là người thì ai chẳng có oán khí.”

 

Những món trang sức và trái cây Hứa Lãng tặng ta, ta đều tự mình mang tới viện của Hứa Triều Cẩn.

 

Ta cài tóc cho nàng ta, cùng nàng ta ăn trái cây.

 

Thân thiết như thể giữa chúng ta chưa từng xuất hiện bất kỳ hiềm khích nào.

 

Hứa Triều Cẩn trong lòng có nghi ngờ, nhưng lại không tiện đuổi ta đi, còn chu đáo biện hộ cho Hứa Lãng:

 

“Hôm đó a huynh vì quá sốt ruột nên mới hiểu lầm muội. Bây giờ huynh ấy đã biết mình sai rồi. Cũng trách ta, ta không nói rõ ràng. Vốn định nhờ muội giúp cầu tình, kết quả lại khiến a huynh suy nghĩ nhiều.”

 

Trên mặt nàng ta đầy vẻ áy náy.

 

Ta khẽ an ủi nàng ta: “Không trách tỷ tỷ. Trong lúc như vậy mà tỷ còn nghĩ đến muội, muội rất vui.”

 

“Trước đây muội làm chuyện sai trái, tỷ tỷ chẳng những không trách muội mà còn cầu tình giúp muội. Bây giờ cũng đến lúc muội báo đáp tỷ rồi.”

 

Nàng ta tưởng như kín đáo liếc nhìn phía sau lưng ta.

 

Nhưng những dòng đạn mạc đã sớm nói ra rồi.

 

Hứa Lãng đang trốn sau tấm bình phong phía sau ta.

 

Hứa Triều Cẩn nắm lấy tay ta:

 

“Thê Du, vậy muội còn trách a huynh không?”

 

Ta im lặng một lúc rồi lắc đầu:

 

“Không trách. Trước đây muội độc ác như vậy, huynh trưởng nghĩ về muội như thế cũng là điều nên làm.”

 

Nàng ta nói: “Vậy sao muội vẫn không để ý tới a huynh? A huynh sắp buồn c.h.ế.t rồi.”

 

Ta cụp mắt xuống, buồn bã lên tiếng:

 

“Muội không phải không để ý đến huynh trưởng, chỉ là... có chút khó chịu. Nhìn thấy huynh ấy là lại thấy khó chịu.”

 

Ta trở tay nắm lấy tay Hứa Triều Cẩn, chân thành thì thầm:

 

“Huống hồ, muội phát hiện ra rằng, cho dù là người thân, cũng có thân sơ khác biệt.”

 

“Người đối xử tốt với muội nhất, từ đầu đến cuối vẫn luôn là tỷ tỷ. Đã như vậy, muội cũng phải đối xử tốt với tỷ nhất.”

 

“Nếu muội vẫn thân thiết với huynh trưởng như trước, thì có lỗi với sự tốt đẹp mà tỷ dành cho muội.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Muội không phải người chính trực công bằng như huynh trưởng.”

 

“Tư tâm của muội rất lớn. Ai đối xử tốt với muội, muội sẽ đối xử tốt với người đó.”

 

“Muội và tỷ tỷ mới là người thân thiết nhất.”

 

Ta chớp chớp mắt, vành mắt đỏ lên:

 

“Tỷ tỷ vẫn muốn đẩy muội về phía huynh trưởng sao?”

 

Hứa Triều Cẩn ngẩn người.

 

Những dòng đạn mạc nói:

 

“Trời đất, ai mà chống đỡ nổi combo liên hoàn mượt như lụa này của muội muội chứ?”

 

“Về nguyên tắc thì ta không thích trà xanh đâu, nhưng nếu trà xanh thích người đó là ta thì lại khác.”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Mấy người đúng là đồ ngốc! Đây là thủ đoạn chia rẽ của tiểu trà xanh đấy. Nàng ta đang đặt đại tiểu thư và huynh trưởng vào thế đối lập, đừng có bị lừa!”

 

“Mặt Hứa Lãng nghe đến trắng bệch luôn rồi. Muội muội hắn không thích hắn nữa rồi.”

 

14

 

Trong mắt Hứa Triều Cẩn thoáng hiện vẻ giằng co và hoài nghi, nhưng cuối cùng nàng ta vẫn nói:

 

“Đẩy hay không đẩy gì chứ? Muội mãi mãi là muội muội của ta, huynh trưởng mãi mãi là huynh trưởng. Ba chúng ta m.á.u mủ tình thâm, có c.h.ặ.t đứt xương vẫn còn gân nối liền.”

 

“Bây giờ có lẽ muội còn đang tức giận, đợi nguôi giận rồi sẽ nhớ tới những điều tốt đẹp a huynh từng làm cho muội.”

 

Ta khẽ nói: “Huynh trưởng quả thực cũng có lúc đối xử tốt với muội, nhưng mà...”

 

Sau một thoáng ngập ngừng, ta lau nước mắt:

 

“Thôi vậy, không nói nữa. Muội nghe lời tỷ tỷ, sẽ hòa thuận với huynh trưởng.”

 

Biểu cảm của Hứa Triều Cẩn rất kỳ lạ, chắc là nàng ta chưa quen với việc ta đối xử với nàng ta như vậy.

 

Ta chuyển đề tài, chủ động nhắc tới Tần Dực:

 

“Tỷ tỷ, muội và Thính Vi vẫn còn hôn ước, lần sau... tỷ có thể đừng đẩy muội về phía Tần thế t.ử nữa được không?”

 

Hứa Triều Cẩn lập tức cảnh giác, dò xét hỏi:

 

“Muội thấy Tần thế t.ử là người thế nào?”

 

Ta khẽ nhíu mày:

 

“Muội với thế t.ử vốn chẳng nói với nhau được mấy câu. Trước đây đến bái phỏng Tần Vương phi mới tình cờ gặp vài lần. Huống hồ, đó là người tỷ tỷ thích, muội tuyệt đối sẽ không nảy sinh tâm tư gì với hắn.”

 

Lời bộc bạch của ta ngược lại khiến sắc mặt nàng ta càng khó coi hơn.

 

Bàn tay đặt trên mặt bàn siết c.h.ặ.t lại, nàng ta lẩm bẩm:

 

“Vậy tại sao hắn lại cứ thích muội chứ?”

 

Ta khó hiểu hỏi: “Tỷ tỷ đang nói gì vậy? Ai thích muội?”

 

Nàng ta nhắm mắt lại, đưa tay xoa xoa thái dương:

 

“Không có gì, ta muốn nghỉ ngơi.”

 

Nàng ta đối xử với ta không nóng không lạnh.

 

Dù sao thì người nàng ta thích lại thích ta, nàng ta để tâm đến c.h.ế.t đi được, làm sao còn rộng lượng nổi?

 

Ta rời khỏi viện của nàng ta.

 

Chưa đi được bao xa thì có người đuổi theo từ phía sau.

 

Hứa Lãng cầm một chiếc đèn thỏ nhỏ, chắn trước mặt ta.

 

Ta lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách với huynh ấy:

 

“Huynh trưởng tìm muội có việc gì sao?”

 

Hứa Lãng mím môi, đưa chiếc đèn thỏ tới trước mặt ta:

 

“Ta đặc biệt mua cho muội. Chỉ mình muội có thôi.”