Thê Du

Chương 8



“Ngay cả số t.h.u.ố.c Đại tiểu thư mua được cũng là do Nhị tiểu thư cố ý sắp đặt.”

 

“Còn những lần trước Đại tiểu thư mất mặt, đều có phần của Nhị tiểu thư.”

 

“Bức chân dung công t.ử Thẩm từng rơi ra ngoài của Đại tiểu thư năm đó cũng là do chính tay Nhị tiểu thư vẽ.”

 

“Nô tỳ tận mắt nhìn thấy Nhị tiểu thư tráo bản thảo thơ của Đại tiểu thư.”

 

Thanh Đào dập đầu xuống đất, giọng nói bi thương:

 

“Nô tỳ thật sự không thể tiếp tục nhìn Nhị tiểu thư hãm hại Đại tiểu thư như vậy nữa.”

 

“Đại tiểu thư là người tốt mà!”

 

Nàng ta không có chứng cứ, chỉ là lời nói suông.

 

Ta hoàn toàn có thể phủ nhận, ta đau lòng chất vấn:

 

“Thanh Đào, ta đối xử với ngươi không bạc. Vì sao ngươi lại vu hãm ta?”

 

Thanh Đào nhìn Hứa Triều Cẩn đang hôn mê một cái, trong mắt bùng lên vẻ quyết tuyệt.

 

“Nô tỳ nguyện lấy tính mạng mình ra đảm bảo. Những lời vừa rồi đều là sự thật.”

 

Nàng ta đột nhiên đứng bật dậy, đ.â.m đầu vào cột.

 

Nàng ta c.h.ế.t rồi.

 

Ta cảm thấy toàn thân vô lực.

 

Ta xong rồi.

 

Cái c.h.ế.t của nha hoàn trở thành ngòi nổ.

 

Những chuyện cũ trước đây bị bọn họ điều tra lại từ đầu.

 

Những ánh mắt dò xét đan thành một tấm lưới sắc như d.a.o, từng lớp từng lớp phủ xuống, khiến ta mình đầy thương tích.

 

Hứa Lãng không dám tin hỏi ta:

 

“Thê Du, sao muội có thể làm như vậy? Muội ấy là tỷ tỷ ruột của muội!”

 

Phụ thân nói: “Tuổi còn nhỏ mà tâm tư đã độc ác, thâm trầm đến thế.”

 

Mẫu thân nói: “Thê Du, sao con lại trở thành thế này...”

 

Ánh mắt Thẩm Thính Vi nhìn ta không hề che giấu sự căm ghét.

 

Trái lại, người vừa tỉnh lại là Hứa Triều Cẩn lại lên tiếng thay ta.

 

“Thê Du chỉ nhất thời hồ đồ thôi… Phụ mẫu, đừng trách muội ấy...”

 

Nàng ta lại nhìn Thẩm Thính Vi:

 

“Thê Du chỉ vì quá để tâm đến huynh. Trước đây ta và huynh đi lại quá gần, là chúng ta không đúng.”

 

“Lần này tuy là lỗi của Thê Du, nhưng may mà chưa gây nên hậu quả lớn.”

 

“Thính Vi, huynh hãy cho Thê Du thêm một cơ hội nữa đi.”

 

Nàng ta thật tốt bụng, thật rộng lượng.

 

Mà Thẩm Thính Vi lại luôn không thể từ chối nàng ta.

 

Thế là hôn ước c.h.ế.t tiệt kia vẫn rơi xuống đầu ta.

 

Ta bận rộn tính toán một vòng lớn, kết quả chỉ đổi lại được việc hôn sự bị hoãn lại.

 

Phụ mẫu đưa ta đến trang viện để tự kiểm điểm.

 

Đối ngoại thì nói ta đi dưỡng bệnh.

 

Chuyện này bị ém xuống, không hề truyền ra ngoài dù chỉ một chút phong thanh.

 

Những ngày tháng ở trang viện thật sự chẳng dễ chịu gì.

 

Ăn cám nuốt rau.

 

Đám hạ nhân trong trang viện đều châm chọc, chế giễu ta.

 

Bề ngoài ta chấp nhận tất cả, nhưng mỗi ngày, mỗi đêm, ta đều đang hận.

 

Vì sao chỉ thiếu đúng một bước cuối cùng?

 

Vì sao Thanh Đào lại phản bội ta?

 

Ta chẳng qua chỉ dẫn dắt Hứa Triều Cẩn bộc lộ suy nghĩ thật của nàng ta.

 

Là ta tự tay bỏ t.h.u.ố.c vào chén của Tần Dực rồi ép Hứa Triều Cẩn mang đến cho hắn sao?

 

Ta chẳng qua chỉ vạch trần mối tư tình không thể đưa ra ánh sáng giữa Thẩm Thính Vi và Hứa Triều Cẩn.

 

Chứ đâu phải ta xé nát y phục của bọn họ rồi ném cả hai lên cùng một chiếc giường?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vì sao cuối cùng người bị mọi người ruồng bỏ vẫn là ta?

 

Ta không sai, sai ở chỗ ta làm chưa đủ chu toàn, chưa đủ cẩn thận, để cho người khác có cơ hội phản bội ta.

 

Chính hận thù đã chống đỡ ta vượt qua từng ngày từng đêm ở trang viện.

 

Hứa Triều Cẩn vì Tần Dực mà lại làm thêm vô số chuyện ngu xuẩn.

 

Nàng ta đúng là ngu đến mức hết t.h.u.ố.c chữa, bám theo Tần Dực suốt ba năm, trở thành trò cười lớn của kinh thành.

 

Vậy mà vẫn có người thật lòng khen nàng ta thẳng thắn rộng lượng, khâm phục nàng ta dũng cảm theo đuổi chân ái, không màng thế tục.

 

Thương xót cho nỗi khổ yêu mà không được đáp lại của nàng ta.

 

Đám người đó đều mù hết rồi sao?

 

Ta vừa giặt quần áo vừa nghiến răng nghĩ.

 

Đừng để ta có cơ hội.

 

Nếu không… ta thề, ta thề, nhất định sẽ không để bọn họ sống yên ổn.

 

Người trong trang viện canh chừng ta rất nghiêm, ta thậm chí không có cơ hội bỏ trốn.

 

Cho đến khi Hứa Triều Cẩn rơi xuống nước, tính tình thay đổi hoàn toàn.

 

Chính nàng ta đích thân đón ta từ trang viện trở về kinh thành.

 

Ai nấy đều bảo ta phải cảm tạ Hứa Triều Cẩn đã tha thứ cho ta.

 

Lại cho ta thêm một cơ hội, ta đúng là cảm tạ nàng ta đến c.h.ế.t mất.

 

Nàng ta đẩy ta đến trước mặt Tần Dực.

 

Ta không hiểu nàng ta muốn làm gì, nhưng vẫn làm theo trước.

 

Ta bây giờ đã là một người tốt hoàn lương rồi.

 

Đến khi những dòng đạn mạc kia xuất hiện trước mắt.

 

Ta mới chợt hiểu ra.

 

Hóa ra, ta chỉ là một vai phụ trong vở kịch lấy Hứa Triều Cẩn làm nhân vật chính.

 

Một nữ phụ phản diện độc ác.

 

Bọn chúng nói như vậy, vậy thì cứ coi như là thế đi.

 

13

 

May mà lúc trước khi bị vạch trần, ta không xé rách mặt mũi với họ.

 

Khi họ thất vọng trách mắng ta, ta chỉ đau lòng rơi nước mắt, nói với họ:

 

“Con làm như vậy, cuối cùng cũng khiến mọi người nhìn con thêm một lần.”

 

Lại nói với Thẩm Thính Vi:

 

“Ta hận tới hận lui, điều ta hận chẳng qua chỉ là người huynh yêu không phải ta.”

 

Trong cơn tức giận dành cho ta của họ liền xen lẫn thêm vài phần cảm xúc phức tạp.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Ta không thể để họ hoàn toàn nguội lạnh với ta.

 

Ta tin chắc rằng mình vẫn sẽ trở về kinh thành.

 

Sự thật chứng minh, việc ta chừa cho mình một đường lui là đúng.

 

Trở lại Hứa gia, cảm giác thất vọng của họ đối với ta vẫn còn đó, nhưng họ vẫn còn kỳ vọng vào ta.

 

Họ mong ta quay đầu là bờ, làm lại cuộc đời.

 

Chỉ cần ta tốt hơn một chút, họ đã thấy vui mừng rồi.

 

Bây giờ những kẻ nhìn thấu ta là những dòng đạn mạc kia.

 

Còn có Hứa Triều Cẩn, người cũng nhìn thấy những dòng đạn mạc.

 

Nhưng có vẻ như ngay cả dòng đạn mạc cũng không thể xác định ta rốt cuộc là người thế nào, chúng cũng đang do dự và hoài nghi.

 

Vậy thì ta yên tâm rồi.

 

Hứa Lãng vì liên tiếp hai lần hiểu lầm ta mà vô cùng hổ thẹn.

 

Huynh ấy đã hiểu lầm ta, nên cảm giác áy náy càng sâu hơn.

 

Ta không thể đối xử với huynh ấy như trước đây, nếu không sự áy náy của huynh ấy sẽ trở thành thứ vô dụng.

 

Trời vừa sáng, ta đã vội đến từ đường nơi Hứa Triều Cẩn bị phạt quỳ, tự tay đỡ nàng ta dậy, đưa nàng ta ra ngoài.

 

Hai mắt ngập nước mắt: “Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Có cần ta cõng tỷ không?”