Thế Nữ Đoạt Quyền

Chương 3



Ta rất tò mò, với người trong lòng mà hắn từng nhẫn nhịn chịu khổ để tính toán như kiếp trước, lần này khi đại cục chưa định, hắn sẽ xử lý ra sao?

 

Ta khẽ cúi đầu, trong lòng mong đợi.

 

Cố Diễm hít sâu một hơi, hồi lâu, giọng hắn đã trở lại ôn hòa.

 

"Hoàng thượng đã ban hôn, thánh chỉ khó thay đổi, chuyện nàng gả cho Thái t.ử đã thành sự thật.

 

"Uyển Uyển, dù tình cảm của chúng ta có duyên không phận, nhưng nàng phải tin, ta thật lòng với nàng.”

 

"Dù thế nào, ta cũng sẽ luôn chờ nàng.”

 

"Uyển Uyển, nàng có tin ta không?"

 

Vừa nói, hắn vừa tiến lên nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy sâu lắng.

 

Ta khẽ cong môi, lập tức hiểu rõ ý đồ của Cố Diễm.

 

Nếu không thể để ta gả cho hắn trợ lực, thì hắn muốn dùng tình cảm để lừa ta, biến ta thành con d.a.o bên cạnh Thái t.ử.

 

Cố Diễm quả nhiên tâm cơ rất sâu.

 

Nhưng đáng tiếc, hắn không biết, đây chính là điều ta mong muốn.

 

Hắn xem ta như con d.a.o, mà ta lại xem hắn như một quân cờ.

 

7

 

Ta bắt đầu qua lại với Thái t.ử Cố Cảnh Dung nhiều hơn.

 

Đồng thời, Cố Diễm cũng cách vài ngày lại đến gặp ta.

 

Mỗi lần gặp, hắn lấy cớ tương tư để dò hỏi, khéo léo "quan tâm" đến mối quan hệ giữa ta và Thái t.ử.

 

Ta cũng không giấu diếm, kể hết những gì ta biết.

 

Cố Diễm tỏ ra rất hài lòng.

 

Ta quá hiểu bản tính thâm trầm của hắn. Dù tin rằng ta yêu hắn thật lòng và không che giấu gì, nhưng hắn vẫn muốn thử ta trước.

 

Những điều ta nói với hắn, thực ra ám vệ của hắn đã sớm báo cáo lại rồi.

 

Hắn chỉ muốn xác nhận xem ta có thể trở thành con d.a.o giấu bên cạnh Thái t.ử hay không.

 

Giờ đây, thời cơ đã chín muồi, hắn bắt đầu bước đi đầu tiên trong kế hoạch của mình.

 

"Uyển Uyển, ngày mai là buổi săn mùa thu. Dù đã sang thu nhưng khí hậu ở trường săn vẫn rất nóng, lại có muỗi đốt.”

 

"Ta đã chuẩn bị cho nàng một túi hương, đeo nó sẽ không bị muỗi đến gần."

 

Vừa nói, hắn vừa lấy ra một chiếc túi thơm tinh xảo, tỏa ra mùi t.h.u.ố.c nhè nhẹ.

 

Ta hơi nheo mắt, mỉm cười nhận lấy: "A Diễm thật chu đáo."

 

Thấy ta đeo túi thơm vào thắt lưng, hắn cười càng dịu dàng, nói thêm vài câu rồi lấy cớ rời đi.

 

Hắn vừa đi, nụ cười trên mặt ta liền biến mất. Ta ra hiệu cho ám vệ để che giấu hành tung, sau đó cải trang đi đến Đông cung.

 

Không ngờ, khi ta vừa đến, Cố Cảnh Dung đã bày sẵn trà nước chờ đợi.

 

Thấy ta mặc đồ giống tiểu đồng ở dịch quán, hắn mỉm cười trêu:

 

"Công chúa gặp lục đệ quang minh chính đại, nhưng gặp vị hôn phu như ta thì cứ như làm chuyện mờ ám vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn cười chế nhạo, nhưng tay vẫn rót trà cho ta.

 

Những ngày qua, ta sớm nhận ra rằng Cố Cảnh Dung không chỉ dựa vào ân sủng và gia thế để ngồi lên vị trí Thái t.ử.

 

"Điện hạ đã biết việc ta vừa gặp riêng Cố Diễm, vậy chắc không cần ta lặp lại nội dung nữa.

 

"Chiếc túi thơm này, điện hạ có thể kiểm tra, xem trong đó chứa thứ gì."

 

Ta lấy túi thơm ra, đưa cho Cố Cảnh Dung.

 

Không phải ta không có ngự y bên mình, mà là vì một số kẻ giấu mặt cần phải để Cố Cảnh Dung tận mắt thấy.

 

Ta tin rằng, ngoài ám vệ của Cố Diễm, Cố Cảnh Dung cũng có người theo dõi ta.

 

Nên hắn biết rõ, túi thơm này ta chưa từng thay đổi.

 

Cố Cảnh Dung, vì bệnh lâu năm nên hiểu biết ít nhiều về d.ư.ợ.c lý.

 

Hắn đưa túi thơm lên mũi ngửi nhẹ, nói:

 

"Quả là một số thảo d.ư.ợ.c đuổi muỗi.”

 

"Nhưng bên trong, còn trộn thêm một chút tán nhuyễn làm mềm gân cốt."

 

Ta và hắn nhìn nhau, trong lòng đều hiểu rõ.

 

Ngày mai, trong buổi săn mùa thu, ta với tư cách là vị hôn thê của Thái t.ử chắc chắn sẽ được sắp xếp cùng đội với hắn.

 

Chiếc túi thơm mà Cố Diễm đưa ta, những người trong đội của ta cũng sẽ ngửi phải.

 

Loại tán nhuyễn này sẽ khiến người ta uể oải, mất sức. Trong trường săn, người cầm cung sẽ gặp sơ suất.

 

Cố Diễm rõ ràng muốn Cố Cảnh Dung thua trong buổi săn ngày mai.

 

Ở Cố quốc, buổi săn mùa thu hàng năm, thiên t.ử sẽ cho phép người săn được nhiều nhất đưa ra một nguyện ước.

Hồng Trần Vô Định

 

Dù Thái t.ử sức khỏe yếu, nhưng nhờ có thị vệ võ nghệ cao cường, nên năm nào đội của hắn cũng đoạt giải nhất.

 

Nhưng kiếp trước, Cố Diễm lại vượt lên trong buổi săn này.

 

Hắn vừa được hưởng lợi từ việc liên hôn với Ninh quốc, vừa dùng mưu kế vượt qua Thái t.ử, thành công đứng đầu.

 

Sau đó, hắn thuận lợi xin cho mẫu phi một đặc ân.

 

Từ một tiểu phi tần không được sủng ái, mẫu phi của hắn được nâng đỡ liên tục, cuối cùng còn được phong làm Hoàng quý phi!

 

Mẫu phi được sủng, thê t.ử là công chúa nước láng giềng, một thời gian ngắn, Cố Diễm trở nên nổi bật, có tiếng nói trong triều.

 

Đó là khởi đầu cho con đường tranh quyền đoạt vị của hắn, cũng là điểm mở đầu cho bi kịch diệt môn của Thẩm gia.

 

Nhưng kiếp này, ta là vị hôn thê của Thái t.ử, nên Cố Diễm không dám tự mình ra mặt, chuyển sang chiến thuật khác, định dùng ta để kéo đội của Thái t.ử xuống.

 

Chỉ cần hắn giữ vững thành tích trước đây, đội của Thái t.ử bị suy yếu, thì phần thưởng này không phải là hắn giành được, mà là do nhặt được.

 

Vừa được lợi, lại không gây chú ý.

 

Quả thật cao tay.

 

"Không ngờ lục đệ của ta lại là người biết ẩn nhẫn như vậy."

 

Cố Cảnh Dung cười như không cười, tiện tay vứt túi thơm lên bàn.

 

Hắn thật sự không ngờ, Cố Diễm tưởng như không màng thế sự, hóa ra lại âm thầm làm những việc này.