Nhưng điều đó cũng dễ hiểu, vì Cố Diễm luôn giỏi nhẫn nhịn và che giấu. Nếu không phải ta đã trải qua kiếp trước đầy đau thương, ta cũng không tin nổi một người ôn hòa vô hại như hắn lại là một con rắn độc.
"Điện hạ."
Ta nghiêm túc lên tiếng:
"Buổi săn mùa thu năm nay, nhất định phải giành giải nhất!"
8
Buổi săn mùa thu năm nay, Hoàng đế rất vui vẻ, tổ chức cực kỳ náo nhiệt.
Ngoài các quan viên triều đình, thậm chí còn cho phép mang theo phu nhân và nữ quyến.
Sống lại một kiếp, ta cuối cùng đã gặp lại Tô Thanh Nhi.
Chính là kẻ đồng lõa đã khiến ta kiếp trước rơi vào cảnh quốc phá gia vong (nước mất nhà tan).
Cách một đám đông, Tô Thanh Nhi cũng nhìn thấy ta, trong mắt lóe lên sự khinh thường.
Ta khẽ nhếch môi, dời mắt đi.
Ta không chủ động trêu chọc nàng ta, nhưng không ngờ, nàng ta lại khiêu khích trước.
"Công chúa Ninh quốc, được nuôi dưỡng trong cung cấm ngàn vạn sủng ái, ngay cả cưỡi ngựa cũng không giỏi, chắc càng không có cơ hội như nữ quyến Cố quốc chúng ta được ra ngoài săn b.ắ.n.”
"Lần đầu gặp mặt, Thanh Nhi xin tặng công chúa con gà rừng này.”
"Để công chúa không về tay không."
Săn b.ắ.n bắt đầu, vì không giỏi cưỡi ngựa, ta đã lạc khỏi đội, tách ra khỏi Cố Cảnh Dung và mọi người.
Rồi ở ngã rẽ tiếp theo, ta chạm mặt đội của Tô Thanh Nhi.
Nàng ta thay một bộ trang phục săn b.ắ.n gọn gàng, tay cầm một con gà rừng còn vấy m.á.u.
Nụ cười đầy mỉa mai, khiêu khích cực độ.
Đây rõ ràng là đang cố ý chế nhạo ta yếu đuối, không có khả năng săn b.ắ.n.
Xung quanh cũng có người qua lại, nghe vậy liền che miệng cười trộm.
"Không ngờ công chúa Ninh quốc lại không biết cưỡi ngựa."
"Các ngươi có thấy khi nãy nàng ta lạc đội, cuống quýt gọi Thái t.ử điện hạ không? Buồn cười c.h.ế.t mất.”
"Gió to, tiếng vó ngựa lớn, Thái t.ử không nghe thấy, bỏ quên nàng ta luôn."
"Hừ, ta đã sớm thấy nàng ta chướng mắt rồi!”
"Chỉ là một công chúa tiểu quốc, vốn phải khép nép mà đến hòa thân, lại được Hoàng thượng ban ơn, được chọn người trong lòng giữa các hoàng t.ử!”
"Sao lại bắt chúng ta, các quý nữ Cố quốc, phải nhường nàng ta chứ!"
...
Nghe những lời chế giễu xung quanh, Tô Thanh Nhi càng đắc ý, kiêu ngạo ngẩng đầu nhìn ta.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười của nàng cứng đờ trên mặt.
Sắc mặt lộ vẻ hoảng sợ.
Bởi vì, ta đã kéo căng dây cung, nhắm thẳng vào giữa trán nàng.
9
Tiếng hét vang lên không ngớt.
Hồng Trần Vô Định
Không ai ngờ ta lại dám kéo cung, nhắm thẳng vào Tô Thanh Nhi.
"Công chúa Ninh quốc!”
"Ninh Uyển Uyển, ngươi định làm gì… a…"
Tô Thanh Nhi sợ đến mặt mày tái nhợt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng chưa kịp dứt lời, mũi tên trong tay ta đã "vút" một tiếng, bay ra ngoài.
Mọi người kinh hô, mũi tên lướt qua mái tóc của Tô Thanh Nhi, làm rơi chiếc trâm nam trang trên đầu nàng ta.
Tô Thanh Nhi vừa thoát khỏi cái c.h.ế.t, nghiến răng nói:
"Ninh Uyển Uyển, dù ngươi là công chúa Ninh quốc, nhưng đây là Cố quốc, ngươi sao có thể coi thường sinh mạng người khác?”
"Ngươi đợi đấy, ta sẽ bẩm báo với Hoàng thượng, trị tội ngươi!"
Ta thong thả thu cung, mỉm cười:
"Quý nữ Cố quốc lại dùng cách này để cảm tạ ân nhân cứu mạng sao?"
Tô Thanh Nhi bị ta chọc tức đến mức mặt méo mó, hoàn toàn không hiểu ta đang nói gì.
Ta khẽ nâng cằm, ra hiệu cho nàng nhìn lên cây.
Mọi người theo ánh mắt ta nhìn lên, liền đồng loạt hét lên sợ hãi.
Tô Thanh Nhi cũng hoảng hốt đến mức ngã khỏi lưng ngựa.
Chỉ thấy mũi tên của ta cắm trúng một con rắn độc đang chuẩn bị thò đầu xuống.
Con rắn ấy, vừa rồi nằm ngay phía sau Tô Thanh Nhi.
Lúc này, đuôi nó vẫn còn giãy giụa điên cuồng, phát ra những tiếng rít đau đớn.
Tô Thanh Nhi sợ đến mức hai chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.
Ta cúi đầu nhìn nàng, mỉm cười:
"Con gà rừng của tiểu thư, ta không nhận. Còn con rắn này, coi như món quà ta tặng lại tiểu thư."
Nói xong, ta kéo dây cương, lướt qua Tô Thanh Nhi với sắc mặt xanh mét.
Ung dung rời khỏi tầm mắt mọi người.
"Công chúa quả là thiện xạ."
Một bóng người thanh nhã đứng trong bóng tối, quan sát toàn bộ quá trình. Thấy ta đến gần, hắn mới khẽ cười, bước ra.
Vừa nhìn thấy hắn, ta lập tức xoay người xuống ngựa.
10
Người khác đến trường săn để săn b.ắ.n, còn Cố Cảnh Dung thì đến để dã ngoại.
Người của hắn sắp xếp hắn ngồi ở một nơi không có dã thú qua lại, thậm chí còn trải một tấm t.h.ả.m sạch sẽ trên mặt đất.
Trái cây tươi, rau củ, trà nước được bày ra gọn gàng.
Ta không khách khí, bước một bước lên t.h.ả.m:
"Thái t.ử thật hưởng thụ, nằm đây phơi nắng."
Cố Cảnh Dung đối diện sự trêu chọc của ta cũng không giận, ngồi xuống bên cạnh ta.
"Công chúa giao cho ta nhiệm vụ, chẳng phải chỉ là thả rắn thôi sao?
"Ta đã hoàn thành, tất nhiên phải rút lui."
Đúng vậy, con rắn độc kia là do ta bảo Cố Cảnh Dung sắp xếp trước.
Ta cố ý để xảy ra xung đột với Tô Thanh Nhi trước mặt mọi người, sau đó lại có thể dễ dàng thoát thân.
Tô Thanh Nhi sợ rắn, cảm giác hoảng sợ ấy khiến nàng ta không thể tiếp tục dây dưa với ta.
"Chỉ là, ta rất tò mò, làm sao công chúa biết được tiểu thư nhà họ Tô sẽ chủ động khiêu khích nàng?”
"Và có vẻ nàng biết rất rõ về nàng ta, thậm chí cả việc nàng ta sợ rắn."
Cố Cảnh Dung chống cằm nhìn ta, giọng điệu có vẻ tùy ý nhưng lại mang theo sự dò xét.
Ta không nhanh không chậm nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Với năng lực của điện hạ, ta tin rằng ngài đã điều tra được chuyện giữa nàng ta và Cố Diễm rồi đúng không?"