Thê Tử Nhà Ta Cũng Chẳng Phải Hạng Lương Thiện

Chương 1



1

 

Động tác cắt rau trong tay ta chợt khựng lại, không nhịn được mà chăm chú nhìn.

 

【Đợi nữ chính bảo bối xuất hiện, sẽ ngày ngày biến hóa món ngon cho nam chính.】

 

【Sau đó mở khóa đủ kiểu “trò bếp núc”, vừa nhào bột, vừa “nhào” người.】

 

【Còn nữ phụ ác độc, nội đan và long tủy của nàng vừa hay dùng để giúp nữ chính tẩy tủy phạt cốt.】

 

【Long giác mọc ra của nữ chính là màu hồng phấn mềm mại đó nha, nam chính l.i.ế.m một cái là…】

 

【……】

 

Thường Uyên đứng ngay bên cạnh ta, nhìn tay ta rồi lại nhìn mặt ta.

 

Hắn dè dặt hỏi: "Nương t.ử, hôm nay ta còn được ăn cơm không?"

 

Ta nhìn hắn hồi lâu.

 

Cuối cùng cũng hiểu ra chỗ nào không ổn rồi!

 

2

 

Phu quân ta, Thường Uyên, xuất thân từ tiên môn Thường gia.

 

Nhờ phúc của lão tổ từng lập công trong đại chiến phong thần mà được phong thần, hắn sinh ra đã là bán tiên chi thể (thân thể nửa người nửa tiên).

 

Lại thêm thân cao chín thước, dung mạo tuấn mỹ vô song, khiến người ta nhìn một lần như thấy núi cao, như thấy mây trời.

 

Nhưng chưa từng nghe nói nhà nào bán tiên lại tham ăn đến vậy!

 

Nam chính tuấn mỹ, hơi ngốc, lại cực kỳ thèm ăn…

 

Hóa ra đây là một quyển truyện huyền huyễn mỹ thực!

 

Ta một lòng muốn dựa vào hắn để hút chút tiên khí mà thành tiên, không ngờ lại đặt cược nhầm vào một tên háu ăn!

 

Đúng là ông trời giăng bẫy ta!

 

3

 

Ban đầu ta chỉ định hạ cho hắn chút t.h.u.ố.c làm mất vị giác mà thôi.

 

Nhưng giờ lại khiến ta muốn cho hắn ăn thử hùng hoàng vạn năm để hắn đi c.h.ế.t quách cho xong.

 

Chỉ là thiên đạo đối với tộc ta trói buộc rất nhiều.

 

G.i.ế.t bán thần sẽ khiến ta bị trời phạt.

 

Vì thế…

 

Ta nói: "Thường Uyên, chúng ta giải tán đi."

 

Thường Uyên: "…Hả?"

Hồng Trần Vô Định

 

Ta xoay người vào phòng thu dọn hành lý.

 

Đạn mạc vẫn điên cuồng lướt qua.

 

【Nữ phụ ác độc còn có chút tự biết mình.】

 

【Nhưng nàng đi rồi, nữ chính bảo bối phải làm sao? Nữ chính còn cần linh cốt và nội đan của nàng để tẩy tủy phạt cốt mà.】

 

【Nữ phụ nhất định phải hạ độc nam chính, nếu không cốt truyện sẽ sụp đổ!】

 

【……】

 

Ta thấy buồn cười. Ta chỉ là muốn cho Thường Uyên uống chút t.h.u.ố.c mất vị giác mà thôi.

 

Cho dù thật sự hạ độc, chẳng lẽ ta sẽ bị l.ộ.t xương rút tủy, moi nội đan ra sao?

 

【Nữ phụ mất đi chỉ là tính mạng, nhưng nam chính mất đi năng lực thưởng thức mỹ thực a!】

 

【Người phía trên nói vậy có quá đáng không?】

 

【Quá đáng cái gì, ngay từ đầu nàng ta đã lừa nam chính rồi mà.】

 

【Đúng thế, một con ác giao làm loạn đại trạch, hại nước hại dân, nếu nam chính biết chân tướng, nhất định sẽ lập tức g.i.ế.t nàng ta.】

 

【……】

 

4

 

Thường Uyên quỳ xuống trước mặt ta, ôm c.h.ặ.t lấy ta mà khóc:

 

"Nương t.ử, ta không còn tham ăn nữa, nàng đừng đi có được không?"

 

【Nam chính ngươi đủ rồi đấy, mấy món ăn như cám heo của nữ chính có gì đáng lưu luyến chứ?】

 

【Nữ chính bảo bối kiếp trước là streamer ẩm thực, sau này không mê c.h.ế.t hắn mới lạ.】

 

【……】

 

Ta bất đắc dĩ đẩy Thường Uyên ra: "Đạo bất đồng, không thể đi chung đường."

 

Thường Uyên không hiểu: "Nhưng chúng ta đã ở bên nhau hơn hai nghìn năm rồi mà!"

 

Ta lạnh lùng nói: "Thật ra ta rất ghét nấu ăn."

 

Thường Uyên: "……"

 

Thật ra những gì đạn mạc nói, có một phần rất đúng.

 

Đã đến nước này, ta cũng thẳng thắn nói rõ với Thường Uyên.

 

"Ta ghét nấu ăn, ghét phải ở đây giả làm phu thê phàm nhân với ngươi.

 

“Ta còn tích trữ một khối hùng hoàng vạn năm, thật sự đã rất nhiều lần muốn g.i.ế.t c.h.ế.t ngươi cho xong."

 

Thường Uyên nhíu mày: "Xin lỗi, đều là lỗi của ta, ta đã không để ý đến cảm nhận của nàng."

 

Ta đoán rồi, thiết lập của hắn quả thật là thuần thiện đến cực điểm.

 

Nhưng không sao, ta vẫn còn chiêu sát thủ.

 

"Còn một chuyện nữa, ta vô cùng chán ghét đám phàm nhân mà ngươi bảo hộ. Ta hận không thể đồ sát hết từng trấn dưới núi ba lần."

 

Thường Uyên: "Nương t.ử, đừng nói đùa, nàng thiện lương như vậy mà…"

 

Ta thở dài: "Ta là giao tộc ở Đại Trạch."

 

Đạn mạc điên rồi.

 

【Woa, nữ phụ sao lại tự tiết lộ thân phận rồi!】

 

5

 

Để có thể ở lại bên cạnh Thường Uyên, ta đã lừa hắn rằng ta là một tiểu giao long thiện lương sinh ra nơi cửa biển Đông Hải.

 

Nhưng thực tế không phải vậy, ta là ác giao sinh ra từ bùn lầy dưới đáy Đại Trạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giao tộc Đại Trạch vì cần dựa vào phong ba để đi giao chứng đạo, nên bị người đời coi là hung thú.

 

Chúng ta phá hoại ruộng đồng, làm hại bá tánh, tiếng xấu lan xa.

 

Thậm chí bên bờ Đại Trạch còn có một môn phái tu tiên chuyên g.i.ế.t giao, gọi là Phục Giao Tông.

 

Chẳng bao lâu đã g.i.ế.t đến mức cả tộc ta chỉ còn lại mình ta.

 

Còn Thường Uyên, dù có ngốc nghếch đến đâu, hắn vẫn là bán thần từ bi bảo hộ sơn hà vạn vật.

 

Hắn có thể chấp nhận việc ta chuẩn bị hùng hoàng vạn năm để g.i.ế.t hắn.

 

Nhưng không thể chấp nhận ta là giao tộc Đại Trạch.

 

Hắn đỏ hoe mắt nhìn ta, giọng khàn đi: "Vì sao phải nói ra?"

 

Ta đáp: "Vì ta muốn thành tiên. Mà ngươi chỉ khiến ta chậm trễ."

 

6

 

Thường Uyên nói: "Nếu đã như vậy, ta không thể để một ác giao như nàng ra ngoài làm loạn."

 

Ta cho hắn nửa nén nhang suy nghĩ.

 

Tay hắn giơ lên rồi lại hạ xuống.

 

Cuối cùng tức giận phất tay áo quay lưng.

 

"Nàng ra ngoài rồi, nếu dám làm điều ác, ta nhất định sẽ g.i.ế.t nàng!"

 

Ta nói: "Được. Chỉ cần ta không làm điều ác, chúng ta cả đời này không cần gặp lại nữa, phải không?"

 

Hắn đáp: "Được."

 

Nhân lúc đêm khuya sương nặng, ta đeo hành lý, vội vã rời khỏi chốn đào nguyên mà ta đã sống hơn hai nghìn năm.

 

Sau khi ta rời đi, ban đầu đạn mạc vẫn còn điên cuồng gào lên—

 

【Nữ phụ đừng đi! Để lại linh cốt và nội đan rồi hãy đi!】

 

【Nam chính g.i.ế.t nàng ta đi! Nếu không thiết lập công chính vô tư, yêu dân như con sẽ sụp đổ mất!】

 

【……】

 

Về sau thế giới của ta liền trở nên thanh tịnh.

 

Có lẽ những dòng đạn mạc ấy chỉ bám theo nam nữ chính mà thôi.

 

7

 

Ta đã từng thấy Thường Uyên g.i.ế.c yêu tàn nhẫn đến mức nào.

 

Cũng sợ hắn đổi ý, nên ta một khắc không dừng, vội vã chạy về Đại Trạch.

 

Nói không cam tâm, đương nhiên là có.

 

Ta đã khổ tâm tính toán suốt hai nghìn năm, cơ duyên thành tiên đã ở ngay trước mắt, mà hắn cũng đã lột da tám lần, chỉ còn một bước cuối cùng.

 

Vậy mà lại hỏng mất.

 

Không biết đã thất bại bao nhiêu lần rồi…

 

Thật là.

 

8

 

Thực ra trước khi gặp Thường Uyên, ta đã đi giao hơn chục lần.

 

Mỗi lần đều là gió tanh mưa m.á.u, vừa phải trốn chạy sự truy sát của tu sĩ nhân loại.

 

Cuối cùng đều thất bại.

 

Nhưng khi còn trẻ khí thịnh, không thiếu dã tâm tự cho mình là phi phàm.

 

Khi ấy ta tự cảm thấy mình rất ghê gớm, bởi tỷ lệ thất bại khi đi giao của tộc ta cực cao.

 

Trời sẽ giao trọng trách cho kẻ này, tất phải khiến tâm chí khổ cực, gân cốt lao lực, thân thể đói khát.

 

Đến vậy mà ta vẫn sống được, chứng tỏ ta nhất định là thiên chi kiêu nữ.

 

Sớm muộn cũng có ngày chứng đạo!

 

9

 

Lần đầu tiên tâm cảnh của ta sụp đổ, là khi trong tộc chỉ còn lại ta và một vị lão tổ nương tựa lẫn nhau.

 

Nhưng thọ nguyên của người cũng đã cạn, nếu lần này không thể đi giao thành công, sẽ vẫn lạc.

 

Vì vậy người quyết định thử lần cuối.

 

Trước khi đi, người dặn ta: "Nếu ta cũng không trở về, ngươi cả đời này đừng rời khỏi đáy sông."

 

Ta bất mãn: "Vậy chẳng phải cả đời ta phải sống trong bùn lầy sao?"

 

Người nói: "Bùn lầy cũng có cách sống của bùn lầy."

 

Đêm đó gió t.h.ả.m mưa sầu, sóng dữ ngập trời.

 

Giao long già, vảy lạnh như kim, thân uốn lượn như núi, dốc sức đuổi theo sóng lớn muốn nhập biển.

 

Nhưng vẫn thất bại.

 

Ngày hôm sau, ta thấy trong chợ một chiếc trống lớn làm từ da giao của người.

 

10

 

Trong một thời gian rất dài, Đại Trạch chỉ còn lại một mình ta.

 

Ta đếm từng bộ hài cốt của tộc nhân, nghĩ rằng, ai từng giống ta, tự cho mình là thiên chi kiêu nữ, ai từng giống ta, không sợ sinh t.ử, cố chấp cần mẫn?

 

Đều là họ, tất cả đều là họ.

 

Ta liền nghĩ, vì sao trời sinh ra giao tộc Đại Trạch, lại không cho một con đường sống?

 

Có thể sống thì sống, không thể sống thì cùng nhau c.h.ế.t!

 

Kế hoạch của ta là phát động một trận đại hồng thủy lớn nhất trong lịch sử Đại Trạch!

 

Ta muốn khiến vạn dặm ruộng tốt hóa thành biển nước, muốn khiến cửu châu chìm xuống, sóng lớn cuồn cuộn!

 

Đêm đó trên Đại Trạch đã dâng lên sóng to gió lớn…

 

Sau đó một thứ sáng lấp lánh như vàng từ Côn Luân bị đ.á.n.h rơi xuống.

 

Là Thường Uyên.

 

Ta cứu… à không, nhặt được Thường Uyên khi hắn còn là ấu thể.

 

Trong khoảnh khắc đó, ta bật khóc nức nở.

 

Trời cao chứng giám, ta, cô nhi của Đại Trạch Lăng Vân, cuối cùng cũng có được thiên cơ.

 

Vậy nên ta quyết tâm làm một con giao tốt.